Bà Xã Ngoan Ngoãn Để Anh Sủng Em
Tác giả: Tứ Nguyệt
Ngày cập nhật: 03:22 22/12/2015
Lượt xem: 134389
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/389 lượt.
hải làm sao? Phi Phi nhìn đống văn kiện chất cao như núi trên bàn, không biết phải làm thế nào?
"Sao đần mặt ra thế! Mau chóng học những công việc này cho xong đi!"
Sáng sớm bạo quân đã cầm roi thúc giục cô.
"Nhưng mà tôi chỉ là một kế toán, vất vả lắm mới quen việc được, thế mà anh lại điều tôi sang làm thư ký cho anh." Cô bĩu môi nói.
Vốn Phi Phi đang có thể vụng trộm bắt cá, bởi vì chức vụ của cô rất nhỏ, nhỏ đến nỗi sắp không cảm thấy chức vị đó tồn tại nữa cơ. Những tháng ngày ấy thật ung dung, an nhàn biết bao!
Chết tiệt! Nếu sớm biết, cô nên dự phòng chiêu này của hắn trước mới đúng. Lúc ở trên giường, vì thú tính, có cái gì mà anh ta không nói được chứ.
Gã đàn ông gian trá xấu xa này!
"Lúc đàn ông muốn đàn bà, lời nói viển vông nào cũng được, lời hứa nào cũng có thể nói, muốn tôi hái sao, hái trăng cho cô đều có thể hết, chỉ có hủy bỏ hôn ước là không được, cô đừng nghĩ nữa."
Đấy xem đi, xem đi, xem hắn nói vậy mà không đỏ mặt, không thở gấp, thật sự là đạt quá!
"Anh. . . Anh đang lừa gạt với ý đồ xấu!" Vừa nghe hái trăng hái sao đã biết là để lừa người ta, thế này còn chưa đủ vô lý hay sao?
Dù sao cô cũng có thể có được tất cả những gì cô muốn ở trên người tôi, chỉ có một điều duy nhất không có chính là hủy bỏ hôn ước.
Thế con tim của hắn thì sao? Cô cũng có thể muốn sao? Phi Phi xúc động đến suýt hỏi hắn. Tuy nhiên thật may cô đã nhịn xuống.
Long đại thiếu đi nhanh đến trước mặt ôc. Hôm nay anh ta đẹp trai đến độ có thể đi quay quảng cáo Whiskey với Lưu Đức Hoa, nếu không, cũng có thể với Trương Học Hữu.
Rượu ngon không thấy. . . đẹp!
"Tiểu hồ ly, cô đang nghĩ gì?"
"Không."
Hẳn là không thể nói cô đang suy nghĩ về hắn đúng không? Cô là một cô gái rụt rè m
"Cô. . ." Đột nhiên hắn vươn tay bưng mặt cô, khuôn mặt tuấn tú dựa vào mặt cô thật gần.
Cô cô sắp chảy máu mũi mất thôi. . .
"Được ròi! Để cô không nghĩ rằng tôi là một người hay nuốt lời, tôi sẽ hủy bỏ hôn ước với cô."
"Gì cơ?"
"Chẳng qua. . ." Hắn nói một nửa rồi lại ra vẻ thần bí: "Hôn ước hủy bỏ với cô là hôn ước từ ngày xưa kia, bởi vì tôi ghét người khác quyết định hạnh phúc của mình."
Phi Phi nuốt nước miếng, gật đầu, "Tôi đồng ý."
"Tốt lắm, hôn lễ đặt vào tháng mười, khi ấy là mùa thu, em mặc váy cô dâu sẽ không quá nóng."
"Ừm. . . "Cô còn ngờ nghệch gật đầu, sau lại vội vàng lắc đầu, "Không đúng, tháng mười. . . Tôi có muốn gả cho anh đâu? Không phải anh không muốn cưới tôi là gì?"
"Không, anh muốn."
"
"Một khi anh quyết định giữ hạnh phúc của mình, nhất định anh phải mau chóng cưới em."
Phi Phi khựng người. Anh ta đang nói gì thế?
"Em. . . em là hạnh phúc của anh?" Giọng cô trở nên khàn, đôi mắt ngập nước ánh lên tia sáng lung linh.
Tử Thánh cũng nhìn chăm chú vào cô, bất giác mặt hắn ửng hồng cả lên.
"Tử Thánh?"
"Anh sẽ có trách nhiệm với em, nếu như không phải anh chưa điều tra rõ, hiểu lầm em, cũng sẽ không xâm phạm sự trong sạch của em, cho nên. . ."
"Nguyên nhân cưới tôi là bởi anh đã lên giường với tôi?" Phi Phi trống rỗng, trừng mắt hắn, không thể tin.
"Em trong trắng như thế, anh là người đàn ông đầu tiên của em. . ."
Cô văng bàn tay đặt trên người cô của hắn ta ra, lấy tấm chắn lạnh lùng để che giấu cõi lòng bị thương đau khổ.
"Đừng nói gi
Lần này đổi thành hắn trừng mắt cô.
"Mọi người đều là người trưởng thành cả rồi, chỉ là ngủ với nhau mà thôi, không cần phụ trách gì gì đâu." Nước mắt làm bỏng mắt cô. Sao cô có thể quên rằng ngay từ đầu anh ta còn hiểu lầm không tốt về cô. Nếu như không phải anh ta phát hiện ra cô là lần đầu tiên, chắc có lẽ anh ta sẽ vẫn cứ nghĩ cô là một cô gái hắm của đúng không?
Phi Phi cố nén nước mắt, hít sâu một hơi rồi nói: "Chúc mừng anh."
"Chúc mừng anh cái gì?"
"Chúc mừng anh không phải uất ức bạch mã vương tử không cần phải cưới cô bé lọ lem là tôi đây."
"Cô. . . cô dám không lấy tô? Thế thì sẽ phải nói sao với ông nội và bà ngoại cô?" Giọng anh nói quá nghiêm khắc, để lộ ra lòng hắn không yên.
Nhưng vì Phi Phi đang quá tức, nên không nhận ra gì cả.
"Anh không cần lo, ông nội nói rằng sau khi ông đi du lịch về thì sẽ đồng ý cho tôi đi du học Nhật Bản. Tôi sẽ không bám anh như sam. Còn nữ, tôi sẽ không làm thư ký cho anh. Nếu anh không cho tôi trở về vị trí cũ, tôi sẽ lập tức từ chức."
Phi Phi cả thấy bởi cơn phẫn nộ và sự xấu hổ mặt cô nóng bừng như bị lửa thiêu. Cô chưa bao giờ biết được hạnh phúc của mình sẽ bị dập nát chỉ trong giây lát.
Long Tử Thánh chết tiệt! Hắn nghĩ hắn vĩ đại lắm hả? Tất cả phụ nữ trên thế giới này đều phải yêu anh ta hết hả? Không!
Cổ Phi Phi cô sẽ cố tình không yêu anh ta.
Tử Thánh đột nhiên vươn tay bóp vai cô, khiến cô đau kêu lên thành tiếng, "Cô đang uy hiếp tôi?"
"Anh làm tôi đau. . ." Cô muốn tránh ra. Hắn làm cô đau.
Lực tay anh ta thoáng thả lỏng chút, nhưng vẫn không buông cô ra như cũ.
"Không ai có thể uy hiếp tôi, kể cả em, nhất là em." Anh ta nói với cô với giọng lạnh lùng như băng, kiên quyết như sắt.