Old school Swatch Watches

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Vợ Chưa Cưới Ngờ Nghệch

Vợ Chưa Cưới Ngờ Nghệch

Tác giả: Tứ Nguyệt

Ngày cập nhật: 03:22 22/12/2015

Lượt xem: 134401

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/401 lượt.

>"Dù sao tôi sẽ không lấy anh đâu!"
"Em không có quyền lựa chọn."
"Vì sao?"
"Vì cưới là chuyện của tôi, em có muốn cưới hay không à chuyện của em."
Đột nhiên anh ta che môi cô lại, hôn thật sâu. Cô muốn mở miệng phản đối, nhưng lại khiến cho lưỡi anh ta vói vào miệng mình, vào tận chỗ sâu nhất, ép cô dây dưa với anh ta.
"Nhưng mà. . ."
"Còn nhưng mà nữa hả?"
"Không. . ."
Lý trí không ngừng bức cô phản kháng, nhưng lại bị cánh tay rắn khỏe của anh ta ôm càng chặt hơn.
Mãi đến khi cô cảm thấy mình sắp mất hô hấp, anh ta mới buông đôi môi ngọt ngào của cô ra.
"Long Tử Thánh, anh đừng đắc chí. . ."
Hắn vươn tay khẽ vuốt khuôn mặt mềm mịn của cô. Khuôn mặt tuấn tú hơi hiện nét cười, "Anh rất đắc ý, vì anh đã nhìn thấu mặt nạ của em rồi hồ ly ạ. Rõ ràng em cũng rất khát khao được anh vuốt ve, cũng rất hưởng thụ. Thế thì cần gì cứ phải chọc giận anh chứ. Bé cưng của anh, em biết rằng em không còn đường trốn mà."
"Anh. . Đồ vô lại, tự đại, cường bạo, hôn quân, đồ tồi. . . Cầm thú
Chẳng những cô lớn tiếng mắng không làm hắn tức, ngời lại, càng làm nụ cười đáng giận đến cực điểm của anh ta sâu sắc hơn.
"Cầm thú sao?" Bàn tay anh ta từ từ dừng ở trước ngực cô, cầm một cái rất tròn trong số đó, rồi vuốt ve âu yếm cô, lực tay không nặng không nhẹ.
"A. . ." Nghe được chính tiếng rên của mình, cô vội cắn răng, nhưng không ngừng được cái run. Đột nhiên hắn buông cô ra, rồi đi về vị trí cũ, ngồi lại trên chiếc ghế xa hoa. Ánh mắt anh ta nóng cháy, nét mặt lại không hề lộ ra chút cảm xúc nào.
"Dù thế nào em cũng không được đi, ngoan ngoãn làm thư ký cho tôi."
"Nếu tôi không làm thì sao?"
Chỉ thấy anh ta lấy di động trong áo khoác tây phục ra.
Làm gì thế? Gọi điện nhờ giúp đỡ à? Nói cho anh biết, Cổ Phi Phi tôi cũng không phỉa là một đứa sợ bị dọa đâu nhá.
"Trong di động có ảnh mát của em."
Cằm cô rớt ngay tay chỗ, "Gì cơ?
"Chụp vào tối hôm đầu tiên em mất trong trắng." Anh ta nghịch điện thoại, như một con mèo giảo hoạt đang đùa giỡn một con chuột đáng thương.
Quá tồi! Phi Phi vọt đến trước mặt anh ta, "Tôi không tin."
Hắn cũng không hề hoang mang đưa di động về phía Phi Phi, rồi cho cô xem ảnh mát của mình, toàn tập thân thể gợi cảm.
Mặt cô xanh mét hết cả.
Đúng thật là! Muốn chụp thì cũng phải báo cho cô trước chứ, cô còn đi làm mặt trước, toàn thân trắng trẻo, loại bỏ chất sừng,. . . Đợt chút! Bây giờ không phải là lúc nghĩ đến chuyện này.
"Tôi. . . Tôi phải làm thế nào. . . Anh mới chịu xóa những ảnh này?"
"Nếu em làm cho tôi vui."
"Gì cơ?"
"Một trong số các biện pháp đó là đừng cãi nhau với tôi."
Thật muốn xóa sạch hết nét cười đáng giận trên mặt anh ta! Thế nào? Răng trắng quá nha! Sao cười như vậy không đi chụp quảng cáo đi hả?
"Mắng trong lòng cũng sẽ làm tôi mất vui."
Á á! Người này còn biết thuật đọc suy nghĩ người khác nữa hả? Thế thì về sau cô không thể suy nghĩ lung tung nữa.
"Thế bây giờ tôi phải làm gì anh mới vui vẻ được hả?" Phi Phi giả bộ cười ngọt đến không thể nào ngọt hơn nói với hắn.
Như là rất vừa lòng,
Như là rất vừa lòng, cánh tay anh ta còn xếp thành hình chữ thập, đặt lên bàn. Phi Phi nhìn thấy làn da màu đồng lộ ra khỏi chiếc áo sơ mi cởi cúc ngực kia.
Thật là! Sao ông trời lại ban cho gã đàn ông xấu xa như vậy một bộ dạng đẹp trai như thế, thật là không công bằng.
"Bây giờ tôi muốn em. . ."
Cô hít một hơi thật sâu. Không thể nào? Ngay tại đây?
"Nấu một ly cà phê cho tôi." Hắn tiếp tục nói hết câu. Sắc mặt cô đã đỏ như quả táo chín.
"Ô.
Phi Phi vội vã đứng dậy, rồi dưới cái nhìn chăm chú của anh ta, rời khỏi hiện trường.
Miệng anh ta lại nhếch lên nụ cười tà ác đó.
Thì ra làm giám đốc cũng thật bận rộn!
Từ sau khi đấu võ mồm với cô. . . Hầu như sáng nào anh ta cũng đấu võ mồm với cô, rồi cô lại bị anh ta lẩm bẩm rằng cà phê cô nấu khó uống siêu cấp vũ trụ, sau đó anh ta họp suốt.
Ngay cả sắp đến giờ tan tầm, anh ta vẫn còn đang họp cơ đấy! Họp nhiều như vậy, có phải muốn tranh chức người họp nhiều nhất đâu cơ chứ.
Đột nhiên Phi Phi phát hiện ra mình đang lo lắng cho anh ta, cô giật nảy mình, vội vàng lắc đầu.
Không, không, không! Cô chỉ đang lo lắng nếu điện thoại của anh ta bị trộm, còn bị người khác nhìn thấy, thế không phải cô sẽ. . .
Gõ đầu mình, Phi Phi nói cho bản thân là đừng nghĩ nhiều. Chỉ cần cô có cơ hội lấy được điện thoại của hắn, rồi nhanh chóng xóa hết ảnh chụp. . . Hì hì! Thế thì thật sự cô sẽ được tự do rồi, sẽ không còn nhược điểm ở trong tay anh ta khiến cho không thể động đậy nữa rồi.
"Có một cô gái tên là Điềm Đi
Chuông di động vang đó!
"A lô! Tiểu Linh à. . . Ừ! Sắp tan tầm. . . Đúng thế! Có bộ phim mới đang chiếu à. . . Được. . . lát gặp nhé!"
Phi Phi vui vẻ lấy túi xách. Hôm nay là thứ sáu, cô muốn đi dạo phố, đi xem phim nữa!
Cô vừa mới đi thì phía sau một nhân viên bước đến, phát hiện trong văn phòng không một bóng người.
"Cô Cố?"
Không có ai, người nhân viên nọ đặt tờ giấy ghi lời căn dặn của giám đốc lên