Tác giả: nhoknhiuchien97
Ngày cập nhật: 03:35 22/12/2015
Lượt xem: 1341834
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1834 lượt.
g, họ vẫn có thể sống như thời phong kiến mà không biết phụ nữ hiện nay không còn nhẫn nhịn như thời đó nữa, thế nên mới nảy sinh ý kiến bất đồng. Nói đi cũng phải nói lại, không biết nên nói phụ nữ ngày một thông minh hay đàn ông ngày càng ấu trĩ. Đàn ông không những đem cách nhìn nhận về hôn nhân trói buộc vào truyền thống, mà còn vận dụng cả triết lý trinh tiết, lấy vợ phải lấy gái tân, chơi gái sợ chơi phải những em còn trinh. Một người phụ nữ tốt như Miumiu nhưng lại bị hủy hoại bởi hai từ “gái tân”, đàn ông thật là nông nổi.”
Trong quan hệ giữa hai giới, các nước phương Tây càng thoáng hơn, nhưng cái sự thoáng của các nước này là thoáng đồng bộ cả về tư tướng lẫn hành vi, đồng thời nó cũng không dựa trên cơ sở vài nghìn năm phong kiến. Sau khi tới Trung Quốc thì quan hệ này trở thành bảo thủ về tư tưởng, còn hành vi thì lại rất thoáng. Giống như hiện nay y học phát triển, có thể vá màng trinh, vậy tại sao cái phẫu thuật này lại được nghiên cứu ra, đây là một câu hỏi.
Lê Bằng nói lại một câu trong trạng thái mơ màng: “Vậy em nói xem, tại sao phụ nữ có màng trinh, còn đàn ông thì không? Nó giống như một chiếc khăn che mặt, nếu lật mở lên nhiều lần sẽ không còn cảm thấy đẹp nữa”.
Tôi bị lập luận này của anh làm cho không nói được gì, trầm ngâm một mình rất lâu.
Phía Lê Bằng vọng lại tiếng ngáy, tôi quay đầu nhìn, anh đang hơi há miệng, gương mặt khôi ngô chìm vào giấc mộng.
Tôi lấy tay bịt mũi anh, đợi anh không thở được mà tỉnh dậy, mới nói: “Lê Bằng, anh có thái độ gì vậy, vợ anh còn đang thuyết giáo!”.
Anh liên tục nói “ừ”, nhỏm nửa người dậy, ưỡn qua, ôm lấy tôi hà hơi: “Anh xin thề với bà xã đại nhân, sẽ không bao giờ học theo người xưa”.
“Nếu học theo thì sao?”
“Thế thì đem tất cả tài sản của anh dâng tặng cho em.”
Lúc Lê Bằng tiếp tục chìm vào giấc ngủ còn tôi lại càng lúc càng tỉnh táo hơn, chính là bởi câu nói “đem tất cả tài sản của anh tặng cho em”. Tôi nghĩ, nếu quả có ngày đó thật, Lê Bằng có lỗi với tôi, tôi sẽ cần tài sản của anh, hay là đòi anh quay trở lại, người quay trở lại rồi tình cảm có còn như trước, trong lòng tôi có thể tĩnh lặng được sao, nhưng nếu tôi cần tài sản, anh có thể vui vẻ giao toàn bộ cho tôi như ngày hôm nay anh nói không?
Nghĩ đi nghĩ lại, tôi nghĩ thông suốt một đạo lý, nếu một người đàn ông tuyệt tình với một người phụ nữ, thì làm sao có thể tình nguyện dâng hiến mọi tài sản của mình, nếu tình nguyện cho, thì phần lớn cũng xuất phát từ tình yêu, những lời hứa như vậy phần lớn cũng được đưa ra khi tình yêu vẫn còn tồn tại. Đợi đến khi tình yêu không còn, thời hạn của lời thề cũng kết thúc, bởi vì nghe nói lời thề tồn tại là để một ngày nào đó người ta phá vỡ nó.
Đáng hận là, đàn ông nổi hứng nói một câu, đàn bà phải nghĩ đến cả nửa ngày mới hiểu, nhưng đàn ông sau khi nói câu đó ra sớm đã quên sạch sành sanh, giống như Lê Bằng hiện đang ngáy o o.
Ngày hôm sau trước khi ra khỏi nhà, tôi gọi Lê Bằng lại, hỏi anh: “Anh vẫn còn nhớ những lời nói trước khi đi ngủ tối qua đấy chứ?”.
Khuôn mặt anh lộ r vẻ hoang mang, tôi lại nói: “Không sao, quên rồi thì thôi, giang sơn dễ đổi bản tính khó dời mà”.
Đến công ty, tôi vẫn chưa nguôi giận, gửi một tin nhắn cho anh hỏi: “Anh có biết loài xì hơi nào thối nhất không, đấy là chó, vì vậy mới có câu chó xì hơi thối không tả nổi.”
Lê Bằng trả lời tôi: “Hôm nay em làm sao vậy, mới sáng sớm đã lắm chuyện”.
Tôi hỏi lại: “Tại sao tối qua anh không dùng bao cao su!”.
Anh nói: “Quên.”
Tôi nói: “Nếu lần sau anh còn quên phạt cọ bồn cầu một năm liền, xung quanh bồn cầu toàn nước miếng của cậu nhỏ, anh không thể nhằm chính xác mục tiêu một chút à?”.
Rất lâu sau đó không thấy anh nhắn lại, có lẽ là xấu hổ.
Cuối cùng tôi hỏi anh: “Đại Mao, nếu như anh phát hiện anh không phải là người đầu tiên “lật khăn che mặt” của em, anh sẽ làm gì?”.
Một lúc lâu sau, anh mới trả lời: “Rất may anh lại là người đó”.
Rất lâu sau khi tôi đưa ra câu hỏi, Lê Bằng mới nói, anh không biết những gã đàn ông khác nghĩ gì, nhưng anh rất để ý đến điều đó.
Tôi hỏi lại Lê Bằng, nếu ai cũng có cùng suy nghĩ với anh, vậy giờ anh lấy tôi rồi nhưng còn những người bạn gái trước kia của anh thì thế nào, Lê Bằng im lặng hồi lâu.
Tôi cũng không còn gì để nói. Từ đó có thể thấy, đây là một câu hỏi không có đáp án mẫu, hơn nữa bất luận là đàn ông hay phụ nữ, dù có cố gắng trả lời tốt đến đây thì chung quy lại đáp án cũng mãi mãi không thích hợp với câu hỏi.
Thấy chưa, trong quan niệm về sex đàn ông và phụ nữ luôn luôn đối lập nhau, mỗi người đều có mặt ích kỷ của riêng mình, đàn ông ích kỷ làm tổn thương người khác, phụ nữ ích kỷ làm tổn thương chính mình. Đặc biệt trong quan hệ giữa hai giới, đàn ông không cần bảo vệ chính mình, nhưng phụ nữ lại luôn không biết cách bảo vệ chính mình.
Đàn ông và phụ nữ, giống như đang chơi bập bênh, lúc này anh cao, lúc khác tôi cao. Một cao một thấp mới có thể tiếp tục, nói trắng ra thì, trò chơi này phải xem xem ai có thể khống chế được ai, đàn ông nắm được trái tim p