Teya Salat

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Vợ Có Thuật Của Vợ

Vợ Có Thuật Của Vợ

Tác giả: nhoknhiuchien97

Ngày cập nhật: 03:35 22/12/2015

Lượt xem: 1341890

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1890 lượt.

ghi rõ tên tác giả là Hòa Mục, nhưng nội dung thì hoàn toàn không giống phong cách của anh ta, cô ấy nghi ngờ đây là sách lậu.
Tôi hỏi nội dung của cuốn sách này.
Cô ấy nói, cuốn sách ấy có tên là Cứu rỗi, trong đó viết: “Tất cả phụ nữ đều khát khao một người đàn ông có thể cứu cô ấy ra khỏi cuộc sống độc thân, nhưng phần lớn phụ nữ đều bất hạnh, người cứu họ ra chưa chắc đã muốn điều đó, nhưng để thể hiện lòng cảm kích, chỉ còn cách lấy thân báo đáp, bước vào hôn nhân”.
Tôi nói, câu nói đó có một triết lý nhất định.
Miumiu phản bác lại rằng: “Đúng là có triết lý, nhưng không phải triết lý của Hòa Mục. Nếu là Hòa Mục anh ấy sẽ nói thế này: Trên thế giới này có một bộ phận phụ nữ may mắn, họ có thể gặp được người đàn ông sẵn sàng vì họ mà rời bỏ cuộc sống độc thân, có khi đó không phải là một người duy nhất, nhưng họ sẽ chọn một người trong số đó, người có thể khơi dậy tình mẫu tử của họ, chỉ vì người đó mà rửa tay bếp núc”.
Tôi chợt hiểu ra, Trâu Chi Minh sáng tạo ra nhân vật “Hòa Mục” giống hệt như cái tên của nó, luôn luôn lạc quan, hơn nữa Miumiu còn là tri âm của anh ta.
Tôi nói: “Tớ muốn giới thiệu với cậu một người đàn ông, là một người mà cậu rất hiểu, anh ấy tên là Hòa Mục”.
Miumiu hét toáng lên hỏi lại tôi: “Thật không?”, sau đó lại liên tục nói: “Không được, không được, tớ phải bình tĩnh”.
Tôi hỏi cô ấy đang lo lắng điều gì, cô ấy hỏi lại tôi, nếu người khác giới thiệu Cổ Thiên Lạc cho tôi, tôi có lo lắng hay không?
Tôi nói đùa rằng, tôi nhất định sẽ ăn tươi nuốt sống anh ấy.
Miumiu cười lớn, cùng lúc với tiếng cười của cô ấy vang lên, Lê Bằng cũng bước ra từ nhà tắm.
Anh nhìn lướt tôi một cái, rồi đi thẳng vào phòng ngủ.
Tôi dự cảm có điều không ổn, nhanh chóng kết thúc cuộc nói chuyện với Miumiu, đồng thời tự kiểm điểm bản thân, có lẽ việc thảo luận về một người đàn ông khác trước mặt chồng mình là không sáng suốt, chẳng có người đàn ông hay người phụ nữ nào thích nghe bạn đời của mình khen ngợi người khác giới, điều này không phải do anh quá ích kỷ, mà chỉ vì trong mắt những người yêu nhau họ vốn không thể dung nạp dù chỉ một hạt cát.
Nghĩ vậy, tôi đi theo vào phòng ngủ, nói với Lê Bằng lúc đó đang lau đầu: “Tranh Tranh thích Trương tổng, vô tình em lại trở thành người biết chuyện nên nói cho cô ta điều em biết, không có ý gì khác, trong tim em mãi mãi chỉ có một mình anh thôi, ông xã à”.
Lê Bằng đặt chiếc khăn mặt xuống, tiến lại gần, cúi đầu hôn tôi, nói: “Vừa rồi em nói em muốn ăn tươi nuốt sống ai?”.
Tất nhiên là tôi không thể nói rằng đó là Cổ Thiên Lạc, bởi nói ra chắc chắn tôi sẽ bị anh hành quyết ngay tại trận.
Ngay lập tức tôi nhảy lên người anh, quấn chặt lấy anh, giống như một con rắn nhỏ hung hăng, quấn chặt lấy con thằn lằn, lớn tiếng nói: “Anh, chỉ có anh, từ đầu đến cuối cũng chỉ có anh, em phải ăn sống nuốt tươi anh!”.
Chúng tôi hôn nhau, cuộn thành một khối, củi khô gặp lửa, đã châm thì không thể cứu vãn được.
Trong lúc căng thẳng nhất, tôi vẫn tỉnh táo đá Lê Bằng một cái nói: “Đi, đi mặc áo bảo hộ cho cậu nhỏ của anh, đừng để nó “ị” lung tung!”.
Lê Bằng rên lên một tiếng, nhưng vẫn phải phục tùng sự chỉ huy của tôi, lúc này chữ “sắc” đang điều khiển anh, nên không thể không phục tùng.
Đàn ông háo sắc, đàn bà cũng có sự ham muốn.
Lê Bằng thích tôi, Miumiu thích “Hòa Mục”, Lưu Tranh Tranh và Trương Mai lại thích Trương tổng.
Ngày hôm sau đến công ty, Lưu Tranh Tranh đã cho tôi biết thế nào là háo sắc. Cô ta thay đổi từ hình tượng giỏi giang, chín chắn hằng ngày, trở thành một cô nàng nhỏ bé, tóc dài, váy ngắn, trang điểm nhẹ nhàng, làn da mơn mởn. Đây quả thực là tạo hình người tình lý tưởng nhất cho đàn ông.
Tôi hỏi Lưu Tranh Tranh xem có phải cô ta đang muốn quyết đấu một trận sống còn với Trương Mai hay không.
Lưu Tranh Tranh nói, chỉ cần có được Trương tổng cuộc đời của cô ta đã viên mãn được một nửa, nhưng tiếc rằng cô ta lại là người của tổ A nên việc này sẽ khó khăn hơn.
Tôi hỏi, người của tổ A thì sao.
Lưu Tranh Tranh nói, Trương tổng đánh giá cao tổ B do Phạm Dung lãnh đạo hơn, nhưng người để lại ấn tượng đầu tiên cho anh ta lại là những nhân viên của Giám đốc Lê. Trong mối quan hệ công việc, họ đã bị phân chia riêng rẽ.
Lưu Tranh Tranh nói rất đúng, cao thủ trong công việc phải là người để lại ấn tượng “tài giỏi” cho người khác, chứ không phải “là quân của ai”, chia bè kết phải chỉ khiến nguy cơ rình rập khắp nơi.
Sau bữa trưa là thời gian để tán dóc, Lưu Tranh Tranh một lần nữa buôn chuyện với tôi rằng, Trương tổng nhìn cô ta tất cả ba lần, nhưng lại nhìn Trương Mai những năm lần.
Tôi hỏi cô ta thua ở điểm gì?
Lưu Tranh Tranh nghĩ ngợi một chút rồi mới nói, giọng nói của Trương Mai uốn éo, điệu đà, đàn ông vừa nghe đã muốn tan chảy.
Tôi gật đầu, không thể phủ nhận rằng, phụ nữ luôn khao khát có được một giọng nói ngọt ngào.
Tôi và Lưu Tranh Tranh buôn chuyện với nhau đến hết thời gian nghỉ trưa, chủ đề câu chuyện luôn xoay quanh Trương tổng và Lê Bằng. Đề tài mà phụ nữ thíc