Polly po-cket

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Vợ Có Thuật Của Vợ

Vợ Có Thuật Của Vợ

Tác giả: nhoknhiuchien97

Ngày cập nhật: 03:35 22/12/2015

Lượt xem: 1341900

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1900 lượt.

ề rồi đây!”.
Tôi cau mày, nói: “Em yêu nào, anh gọi ai?”.
“Gọi vợ anh! Em là ai?”
Tôi lườm anh một cái, cảm thấy rất ác cảm với từ “em yêu”, đây là từ có thể dùng để gọi bất kỳ người phụ nữ nào mà không sợ bị nhầm lẫn.
Tôi giúp Lê Bằng tháo cà vạt, anh cố sống cố chết tóm chặt lấy cổ áo, nói: “Đừng có làm phiền tôi, tôi chỉ cần vợ tôi thôi!”.
Tôi mỉm cười, dù không biết đây là lời nói lúc say của anh hay là anh mượn rượu giả điên, nhưng mục đích đã đạt được, những ấm ức trong lòng tôi vì vài câu nói buổi chiều của anh đều được xua tan hết.
Tôi và Lê Bằng quấn lấy nhau được năm phút, thì xảy ra chuyện khiến tôi hốt hoảng. Tôi chạy lại nhà tắm hứng lấy một cốc nước lạnh, nghĩ ngợi một lúc, thấy vẫn nên đổ nước lạnh vào khăn mặt, quay lại phòng ngủ, đắp lên mặt anh.
Lê Bằng lập tức tỉnh táo, tóm lấy chiếc khăn mặt và nói: “Bà xã, anh về rồi đây”.
Tôi đưa tay đẩy anh nhưng lại bị anh kéo xuống, hôn lên môi, hơi thở nóng hổi sực mùi rượu phả vào miệng tôi.
Tôi còn chưa cằn nhằn về việc anh uống đến mức không biết trời đất là gì, mà anh lại dám chất vấn tôi trước: “Miệng em toàn mùi cá, có phải em trốn anh đi “ăn vụng” không?”.
Tôi nghĩ đến hai khoanh cá tuyết, nói: “Mũi anh là mũi con gì vậy, mũi mèo à! Em không ăn cá, chỉ uống chút canh cá”.
Anh ôm lấy tôi rồi ngồi dậy, đỏ mặt nói: “Không được, em ăn cá mà không rủ anh đi cùng!”.
Lê Bằng về đêm thật ấu trĩ, nhất là sau khi say.
Phải chăng đàn ông đều giống như Lê Bằng, ban ngày tỏ ra lạnh lùng, tối đến lại nũng nịu? Người đàn ông này là chồng tôi, nhưng anh lại coi tôi như người mẹ thứ hai của mình để được thỉnh thoảng đóng vai một đứa trẻ làm nũng đòi kẹo.
“Ai bảo anh về muộn vậy, em đành phải ăn cơm cùng Miumiu.”
Lê Bằng gật đầu, vỗ mặt mình nói: “Đúng đúng đúng, là anh sai, hôm nay anh không nên đi uống rượu, anh xin tự kiểm điểm…”, sau đó anh lại sờ lên mặt tôi nói: “Em ăn cá, anh ăn em, vậy là chúng ta hòa nhé”.
Tôi không thể phủ nhận rằng, cho dù là ngày hay đêm anh đều là người rất biết giữ lời.
Thế nên, đêm hôm đó không ai trong chúng tôi được ngủ tròn giấc.
Hơn năm giờ sáng, tôi nhận được điện thoại của mẹ tôi, giọng nói của bà rất yếu ớt, lập tức khiến tôi tỉnh táo.
Tôi vội vàng mặc quần áo, chỉ kịp nói với Lê Bằng một câu: “Em về nhà một chuyến, mẹ em xảy ra chuyện rồi”, rồi mở cửa lao ra ngoài, xuống dưới chặn một chiếc taxi, leo lên cố nhớ xem số điện thoại cấp cứu là bao nhiêu?
Tài xế Taxi nhắc tôi là 120, tôi lập tức bấm gọi, tôi tới khu chung cư mẹ sống cùng lúc với xe cứu thương.
Tôi và nhân viên cứu hộ cùng lao lên tầng, đặt mẹ lên cáng, đưa vào viện.
Mẹ tôi bị viêm dạ dày cấp tính.
Tôi ngồi bên giường bệnh nói: “Bác sĩ nói không cần phẫu thuật, tình trạng của mẹ chưa đến nỗi nặng lắm”.
“Mẹ cứ tưởng chỉ cần mổ ruột thừa là sẽ không đau nữa, không ngờ lần này cũng giống như lần trước, suýt nữa thì mất mạng.”
“Con gọi cho bố rồi, bố bảo sẽ tới nhanh thôi.”
Mẹ tôi không nói gì, nhắm mặt lại, một hàng lệ chảy dài nơi khóe mắt.
Tôi không biết mẹ khóc vì đau đớn, hay khóc vì đau lòng, tôi chỉ biết, người già rất cần có người ở bên, nếu không lúc xảy ra chuyện cũng không ai biết, đó mới là lý do thật sự để rơi lệ.
Nhưng đâu ai ngờ được rằng, người bạn đời có một ngày lại bỏ đi giữa chừng, dù đã kết hôn nhưng liệu có thực sự được đảm bảo.
Sau khi bố đến viện, ông nhanh chóng tiếp nhận nhiệm vụ chăm sóc mẹ thay tôi ngồi canh bên giường bệnh.
Tôi không nói thêm câu gì với bố, chỉ nói lại với ông tình hình của mẹ. Bởi tôi muốn ông ấy phải tận mắt nhìn thấy người phụ nữ đã đi cùng ông ấy nửa cuộc đời đang tiều tụy nằm trên giường bệnh, còn ông ấy lại là người cuối cùng chạy đến. Hơn nữa, tất cả những chuyện này đều do ông ấy gây ra. Thế nên, ông ấy sẽ hối hận, tự trách, và sẽ suy nghĩ lại về mối quan hệ giữa họ, đây là điều duy nhất mà một đứa con gái như tôi có thể làm cho họ.
Về đến nhà, tôi gặp Lê Bằng đang vội vã lao ra khỏi nhà, nhưng chưa kịp kể với anh chuyện về mẹ tôi, anh đã tóm lấy vai tôi và nói: “Mẹ anh xảy ra chuyện, anh phải về nhà một chuyến!”.
Tôi kinh ngạc, lập tức nói: “Để em xin nghỉ, cùng anh về nhà”.
Tôi một lần nữa lên taxi, nghe thấy Lê Bằng ngồi cạnh hỏi: “Số điện thoại cấp cứu là bao nhiêu?”.
Tôi nói: “120”.
Tôi tỏ ra rất bình tĩnh và sáng suốt, còn Lê Bằng thì giống như kiến bò trên chảo, giống hệt tôi hai tiếng trước.
Tôi giúp Lê Bằng gọi điện đến trung tâm cấp cứu, Lê Bằng gọi điện về nhà, dặn bố không nên quá hoang mang, cũng đừng di chuyển mẹ.
Lúc này tôi mới chợt nghĩ tới hỏi mẹ anh đã xảy ra chuyện gì?
Anh nói, mẹ bị ngã, lăn từ trên cầu thang xuống, hiện đang không thể cử động.
Bố anh hoảng sợ đến mức không biết phải làm gì, đành phải gọi điện cho anh cầu cứu.
Lúc chúng tôi đến được nhà của bố mẹ Lê Bằng, mẹ anh đã được cáng lên xe cứu thương, bố anh sợ đến mức mặt trắng bệch, ngồi bên cạnh, hoang mang bất lực.
Chúng tôi lên xe cứu thương cùng ông, nhìn mẹ anh hôn mê bất tỉnh, bên ngoài, giao thông đan