Polly po-cket

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Vợ Có Thuật Của Vợ

Vợ Có Thuật Của Vợ

Tác giả: nhoknhiuchien97

Ngày cập nhật: 03:35 22/12/2015

Lượt xem: 1341899

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1899 lượt.

àng Tây An đó lại chính là chồng trước của cô bạn này. Một ngày trước, họ tái hôn, cô bạn này mời Miumiu đi làm chứng, nhưng khi Miumiu phát hiện ra điều này, cô ấy không còn mặt mũi nào nên đã bỏ chạy.
Hay một ví dụ khác, tại một cuộc họp thường lệ của tổ thị trường, vì một số dữ liệu trong báo cáo bị sai, tôi bị Lê Bằng đích danh phê bình trước mặt rất nhiều người. Tôi cho rằng, dù là cấp trên hay là chồng, anh đều phải bao che mọi khuyết điểm của tôi. Lúc đó, tôi như bị u mê, trong chốc lát liệt anh vào vòng thù địch.
Cái giá để liệt Lê Bằng vào danh sách thù địch rất đắt, hôm đó tôi không bắt xe về nhà, mà đến chỗ Miumiu. Nhà cô ấy cách chỗ tôi hai mươi kilômét, cả đi lẫn về chắc chắn mất đứt vài chục đồng. Để an ủi Miumiu, tôi còn ghé qua siêu thị mua hai khoanh cá tuyết, làm món cá hấp, mỗi người một khoanh.
Miumiu lấy ra chai rượu vang của bạn trai cũ, buồn bực uống liền hai ly, sau đó, mặt đỏ bừng nói với tôi: “Đàn ông đều là lũ khốn, anh ta coi mình là gì, coi vợ anh ta là gì chứ? Trạm thu phí rác rưởi hay thùng rác tái chế!”.
“Có lẽ họ chỉ tạm thời chia tay, sau khi chia tay cả hai lại thấy nhớ nhung, thế nên họ mới quay lại với nhau.”
“Thế nên tớ chưa bao giờ nói đến chuyện sẽ kết hôn, tớ chỉ muốn yêu đương. Nếu kết hôn rồi mới phát hiện không hợp nhau, lúc đó đâu thể cứ muốn chia tay thì chia tay một cách đơn giản được! Nhưng quan trọng nhất là, nếu ai cũng bỡn cợt với cuộc sống vợ chồng như họ, thì hôn nhân sẽ không còn thiêng liêng nữa!”
Miumiu là một chuyên gia tình yêu, nhưng trong lòng cô ấy, để tiến được tới hôn nhân phải thận trọng hơn bất cứ thứ gì. Thực ra, cô ấy là một kẻ bảo thủ trong hôn nhân, cô ấy giống như một tín đồ thành kính, quyết không để bất cứ tì vết nào làm ô uế nơi thuần khiết nhất trong lòng cô ấy.
Miumiu chân thành hỏi tôi: “Nhược Nhược, cậu thấy cuộc hôn nhân của mình hạnh phúc không?”.
Tôi gật đầu, nhưng lại nghĩ đến chuyện mình bị làm cho xấu mặt trong cuộc họp, tôi nói: “Nếu có thể, tớ không muốn làm đồng nghiệp với chồng. Chuyện này giống như trở về cục diện trước kia, ngày nào anh ấy cũng làm khó mình, để tránh anh ấy làm khó dễ, tớ phải nghĩ ra mọi cách để đối phó, thậm chí là bỏ việc”.
“Nếu thấy không thoải mái, tại sao cậu không đổi công việc khác?”
“Bởi tớ đã tận mắt nhìn thấy chứng cứ của người thầm thương trộm nhớ anh ấy, cô ta cũng ở trong công ty, tớ mà bỏ việc bây giờ thì thấy không an tâm, tớ sẽ ngày đêm nghi kị anh ấy có chơi trò tình công sở với những cô gái khác không, thậm chí anh ấy về muộn, tớ cũng nghi ngờ không phải đi tiếp khách, mà đi hẹn hò vụng trộm. Nếu đã vậy, chi bằng tớ cứ mai phục tại cơ quan, đóng vai cô gái mà anh ấy có quan hệ lén lút.”
Miumiu lắc đầu, đồng thời đưa ra phán đoán về chuyện của tôi: “Cậu và Lê Bằng đã kết hôn, nhưng lại không thể tuyên bố với bên ngoài, cuộc sống hôn nhân của các cậu có hòa hợp như cậu nói hay không, điều này cần có thời gian kiểm chứng. Nhưng một khi các cậu chia tay, có hai thủ tục buộc phải làm đó là: đơn ly hôn và đơn xin nghỉ việc, lúc đó cậu phải chịu tổn thất gấp đôi!”.
Tôi im lặng, bởi tôi không thể không đồng tình với những phân tích của Miumiu, cô ấy đã nói đúng điểm mấu chốt nếu tình huống xấu nhất xảy ra.
Miumiu nâng ly, chạm vào ly rượu của tôi, nói: “Hôn nhân chính là việc người phụ nữ chấp nhận bán đi tự do và tự tôn của bản thân để đổi lấy sự nhẫn nhục, trách nhiệm, cũng như mọi điều ràng buộc”.
Những lời Miumiu nói càng làm tôi cảm thấy hụt hẫng hơn.
Về đến nhà đối mặt với căn phòng tối đen, tôi đang định gọi điện cho Lê Bằng truy hỏi tung tích, thì nghe thấy ngoài cửa có tiếng ồn ào.
Tôi ghé mắt nhìn qua lỗ tròn trên cánh cửa, đúng là Lê Bằng. Anh uống say khướt, loạng choạng bước lên bậc thang cuối cùng, còn nói với người phía sau rằng: “Không cần đưa nữa, tôi đến nơi rồi!”.
Lê Bằng bước tiếp thêm mấy bước, sờ lần chìa khóa trong túi.
Lúc đó người phía sau không còn bị che khuất, gương mặt hiện ra rõ nét đó chính là Trương tổng.
Tôi hốt hoảng quay người chạy về phía căn phòng tối om, đầu óc chân tay nhanh chóng vận động, ôm tất cả những tấm hình chụp chung đang bày trên kệ vào lòng, chạy thẳng vào phòng ngủ, khóa trái cửa.
Tôi không biết tại sao mình phải làm như vậy, chỉ biết rằng những kẻ làm việc xấu bao giờ cũng chột dạ.
Ngoài phòng khách vọng lại tiếng mở cửa, tiếp đến là tiếng của Trương tổng và Lê Bằng nói chuyện với nhau, nghe thì có vẻ như Trương tổng không định vào nhà, mãi cho đến khi cửa đóng lại, im lặng rất lâu, tôi mới nhẹ nhàng mở cửa phòng ngủ, nhìn qua khe cửa thăm dò động tĩnh ngoài phòng khách, chỉ có mỗi Lê Bằng đang ngồi gập người trên sofa, nhìn chẳng khác nào một đầm nước chết.
Tôi bước ra đó, xếp tất cả ảnh lên kệ ti-vi, lần đầu tiên đặt giả thiết rằng, nếu đồng nghiệp đến chơi nhà, giữa tôi và Lê Bằng ai sẽ là người phải đi trốn!
Trước mắt, người cần phải trốn là tôi, bởi “nhà” của anh đã bại lộ.
Tôi giúp Lê Bằng cởi giày và tất, anh đã tỉnh, nhìn tôi một cách mơ màng, nói: “Em yêu, anh v