Snack's 1967

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Vợ Có Thuật Của Vợ

Vợ Có Thuật Của Vợ

Tác giả: nhoknhiuchien97

Ngày cập nhật: 03:35 22/12/2015

Lượt xem: 1341914

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1914 lượt.

n vào nhà, liền bị tôi kéo đến trước cân, chúng tôi lần lượt lên cân, ai cũng tăng lên hơn một kilôgam.
Lê Bằng thở dài, nói: “Anh cũng đang muốn nói với em, hai hôm nay quần có vẻ chật, không cần đeo thắt lưng cũng được. Anh đoán là do anh ăn những thứ đồ ăn vặt đó. Trong miệng còn có hai nốt nhiệt, sưng mấy hôm rồi. Còn em, trước kia em là người lao động, việc nhà chúng ta lẽ ra chia đôi cả hai cùng làm, nhưng hiện em đang bị thương ở tay, nên lười đi, suốt ngày chỉ có ăn và ngủ, ngủ dậy lại ăn, cũng không chịu vận động, chỉ biết cuộn tròn trong áo bông ngồi trên sofa xem mấy bộ phim truyền hình vớ vẩn, giống một bà địa chủ, không béo mới là lạ!”.
“Ai nói cứ là bà địa chủ thì phải béo!”
“Em đã xem A Phàm Đề chưa, vợ của lão địa chủ Ba Y là một mụ béo. Địa chủ là những người từ sáng đến tối chỉ ngồi cắn hạt dưa giải sầu, mỗi tháng thu tô đúng hạn, chỉ ăn mà không làm, sống cuộc sống như mọt gạo, em đã thấy con mọt gạo nào gầy chưa?”
Tôi bị Lê Bằng nói cho nghẹn lời, anh liên tục đưa ra hai ví dụ mà ngay cả khoa học cũng không thể chứng minh điều ngược lại được, thật sự là kiến thức quá phong phú.
Tranh thủ lúc anh nấu cơm, tôi gọi điện kể lại tình hình cho Miumiu nghe, cô ấy nói: “Đàn ông đều giống nhau cả, nếu không kịp thời quản giáo chắc chắn tư tưởng sẽ lệch lạc ngay”.
Tôi cũng thấy như vậy.
Sau khi đánh răng, tôi leo lên giường, Lê Bằng cũng leo lên theo, còn chủ động giúp tôi dựng thẳng gối, để tôi thoải mái dựa vào.
Tôi thấy anh nhiệt tình ân cần, bèn cảnh giác: “Đại Mao à, em vẫn chưa hết “đèn đỏ”, không thích bị người khác quấy rầy đâu”.
Anh giải thích, anh chưa bao giờ có ý định làm phiền tôi vào lúc tôi đang đến kỳ, còn nói rằng chỉ tại đầu óc tôi chứa toàn điều đen tối.
Tôi im lặng một lúc, cầm một cuốn tạp chí lên lặng lẽ xem. Tiếng tôi lật từng trang sách rất lớn, chưa lật được trang thứ hai, ngón tay đã bị đứt.
Tôi vứt cuốn tạp chí đi, đang định nói, Lê Bằng đã nhanh tay lấy miếng dán vết thương từ tủ đầu giường mang đến.
Anh nói: “Mười đầu ngón tay liền với tim, sao em cứ tự hành hạ mình vậy. Em không cẩn thận như vậy, sau này làm mẹ thì phải làm thế nào?”.
“Làm mẹ? Ai muốn làm mẹ, em đâu có nói là sẽ sinh con ngay!”
“Anh nói là sau này. Sau này chúng ta cũng cần phải có một đứa con chứ, nuôi con để đề phòng khi về già.”
“Em thích con gái.”
Anh nói anh cũng thích con gái, chỉ cần là con do tôi sinh, anh đều thích.
Tôi cười rất mãn nguyện, lẩm bẩm nói: “Sinh con gái có thể cho nó mặc nhiều quần áo đẹp, nuôi nó béo trắng ra, ăn diện cho nó như công chúa, những người khác nhìn thấy con chúng ta đều phải ngưỡng mộ!”.
Lê Bằng lại không nghĩ vậy, anh nói: “Em nuôi con gái xinh đẹp như vậy, đến lúc lớn có một lũ con trai suốt ngày bám theo sau nó, em chỉ ngồi lo lắng thôi cũng đủ mệt”.
Tôi rất tán đồng, nói: “Đương nhiên rồi, những chàng trai đã từng theo đuổi em phải dùng xe tải để chở, mà đã chở thì phải chở mười chuyến. Anh có biết là anh may mắn thế nào không, em kén chọn thế nào mà lại chọn đúng anh!”.
Anh nói: “Không đúng, chẳng phải Trương Lực đã bỏ rơi em sao?”.
Tôi nói: “Nhầm rồi! Là em bỏ anh ta, chẳng qua là em giữ thể diện cho anh ta, cho anh ta cơ hội nói ra trước! Đợi đã, chẳng phải chúng ta đã có hiệp ước ba điều trong đó không được phép nhắc tới Trương Lực sao!”.
Lê Bằng ngây người, theo bản năng đưa tay bụm miệng, tôi lập tức nói tiếp: “Anh cũng bị Lâm Nhược bỏ còn gì, vẫn còn dám nói em à!”.
Anh chui vào trong chăn, ôm lấy eo tôi, nói: “Anh sai rồi, anh không nên nhắc đến chuyện đó, may mà cái cô nàng Lâm Nhược đó có mắt không tròng, đem cả hai tay dâng anh đến cho em, nếu không em đã thành kẻ thứ ba rồi”.
Tôi vốn ghét nghe ba chữ “kẻ thứ ba”, nên vừa đẩy anh ra vừa nói: “Anh mới là kẻ thứ ba! Cả đời này em sẽ không bao giờ làm kẻ thứ ba! Em rất ghét kẻ thứ ba!”.
Lê Bằng biết mình nói sai, ngon ngọt dỗ dành tôi một lúc lâu.
Đợi đến lúc tôi nguôi giận, anh mới tiếp tục nói: “Nhược Nhược, em xem, biển người mênh mông như vậy, tại sao chúng ta lại đến được với nhau, đó là nhờ duyên phận! Em nghĩ xem, em đã bỏ việc, nhưng lại bị tin nhắn của anh quấy rầy, điều này nói lên điều gì, vẫn là duyên phận! Nhược Nhược, chúng ta sinh con đi”.
Tôi không biết tại sao anh đang nói chuyện về duyên phận lại vòng vo đến con cái, nhưng khi nghe những lời nói chân thành để lấy lòng tôi như vậy, trong lòng tôi chợt nhói lên, suy nghĩ cũng mềm mại hơn.
Tôi chớp chớp mắt hỏi: “Anh muốn sinh con à?”.
Anh gật đầu, mắt sáng lên.
“Vậy anh có đồng ý cùng em đến bệnh viện khám sức khỏe không?”
Anh tiếp tục gật đầu nói: “Để chuẩn bị tốt cho việc sinh nở cũng như nuôi dưỡng, ngày mai chúng ta đến bệnh viện luôn đi!”.
Tôi im lặng, vì tôi lại đang nghĩ đến vấn đề mới.
Lê Bằng thấy tôi cau mày im lặng, hỏi tôi có phải đang lo lắng về vấn đề giáo dục con cái hay không. Tôi lắc đầu nói: “Nếu sau khi sinh con, em béo lên, anh có còn yêu em không…”.
Anh giơ thẳng ba ngón thề thốt: “Mẹ của con anh cũng là ruột thịt củ