Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Vợ Có Thuật Của Vợ

Vợ Có Thuật Của Vợ

Tác giả: nhoknhiuchien97

Ngày cập nhật: 03:35 22/12/2015

Lượt xem: 1341915

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1915 lượt.

để tìm, ai ngờ giờ mới là năm giờ bốn mươi phút mà có đến bảy, tám người nhìn giống nhân viên văn phòng bước vào, điều đó có nghĩa là giờ tan tầm đã đến.
Cuối cùng tôi vẫn không tìm được kính áp tròng, tầm nhìn của tôi cũng vì đó mà bị hạn chế. Tôi chỉ còn cách tháo nốt một bên kính còn lại, nhanh chóng trả tiền, rồi đứng tại cửa ra vào 7-11 lấy điện thoại gọi số khẩn cấp.
Quên không giới thiệu, tôi bị loạn thị hơn bốn độ, nhìn mọi vật sẽ có bóng.
Điện thoại được kết nối, mười phút sau, Lê Bằng ngồi trên một chiếc taxi đến đón tôi.
Ngồi trên xe, tôi bóc một gói hạt thông, nhưng vì quá mạnh tay, túi bóng bị tôi xé rách tung. Hạt thông rơi khắp người tôi. Tôi vội vã nhặt chúng, rồi nhét lung tung vào túi xách của Lê Bằng.
Cuối cùng anh không chịu được nữa, thốt lên: “Sao em không chịu để ý vậy, đã không nhìn thấy gì thì đừng có ăn vội, làm hạt thông rơi vãi khắp nơi rồi”.
“Em mua những thứ này là cho anh ăn.”
“Anh không ăn hạt thông.”
“Vậy thì từ hôm nay anh bắt đầu ăn chúng. Ăn cái này có thể giúp cai thuốc.”
Anh vừa nghe thấy hai từ “cai thuốc”, lập tức im lặng.
Mặc dù tôi không nhìn rõ, nhưng tôi vẫn nhìn thấy anh lén lút lôi hết số hạt thông từ túi xách ra.
“Anh dám lấy ra nữa, em sẽ đi mua thêm hai cân.”
Quả nhiên, anh không động đến nó nữa.
Xuống xe, tôi vừa đi, vừa lần mò chiếc kẹo trong túi, bóc vỏ, đang định nhét vào miệng Lê Bằng, nào ngờ anh né tránh, tôi trượt chân, còn ngón tay chọc ngay vào lợi của anh.
Lê Bằng gào lên một tiếng, ôm lấy miệng, nói lắp bắp: “Em cố ý đấy à!”.
“Ai bảo anh né!”
“Anh không ăn kẹo!”
“Không ăn cũng phải ăn, ăn cái này cũng là để cai thuốc!”
Anh nói, anh thà chết cũng không ăn.
Tôi nói thêm, anh ăn vào sẽ không phải chết đâu.
Cứ như vậy, chúng tôi tiếp tục diễn một vở hài kịch suốt đoạn đường dẫn vào khu chung cư, rất nhiều người đi đường không khỏi tò mò chỉ trỏ, Lê Bằng vì giữ thể diện, đành nhún nhường nhét chiếc kẹo vào miệng.
Tôi nói: “Anh sớm chịu ăn có phải tốt hơn không, anh sớm đầu hàng, lợi đã không bị rách. Tối nay đành phải nấu cho anh món gì thanh đạm, không ăn thịt nữa nhé”.
Anh ném cho tôi một câu: “Sao suốt ngày em cứ gây sự thế”, sau đó bực tức bước đi thật nhanh, bỏ mặc tôi ở phía sau.
Anh làm như vậy dẫnhậu quả rất nghiêm trọng, bởi lúc tôi cố chạy theo sau đã ngã một cái thật đau.
Khi một bên đầu gối đã tiếp đất tôi vẫn không ngăn được quán tính lao về phía trước, cơ thể chỉ có thể đưa ra phản ứng tự nhiên, tôi nằm bò trên đất, đây chính là tư thế ngã sấp mặt.
Đúng lúc đó, Lê Bằng quay người lại, vừa thấy tôi hành đại lễ, anh hoảng sợ, chạy như bay về phía tôi, một tay kéo tôi đứng dậy, dễ dàng như nhấc một chú gà con, khiến tôi rất mất mặt.
Mặt tôi đỏ bừng, nghe thấy tiếng cười nhạo của người đi đường, cũng không quên trừng trừng lườm lại họ, dù tôi không nhìn rõ ai với ai, nhưng tôi vẫn nghe thấy tiếng người đó hít một hơi thật sâu, sau đó nhanh chóng bỏ đi.
Lê Bằng nói: “Sao em lại bất cẩn vậy, em cũng biết gây chuyện quá đấy”.
Tôi vừa nghe câu này thì vô cùng tức giận, lập tức kéo chốt an toàn của súng tiểu liên: “Ai bảo anh đi nhanh như vậy! Em bị ngã là tại anh! Em bảo anh cai thuốc là muốn tốt cho anh, trời lạnh thế này mà em vẫn đến cửa hàng 7-11 để mua những đồ ăn vặt em thích nhất, nhưng em có dám ăn miếng nào đâu, tất cả đều dành cho anh. Để giúp anh cai thuốc, liền một lúc em đã tiêu hết hơn hai trăm đồng, anh lại chẳng biết điều chút nào, còn trách móc em suốt cả quãng đường! Em bị ngã cũng là vì anh tức giận với em, không để ý đến em! Anh người cao chân dài, đi nhanh, không biết quan tâm đến em, trước khi kết hôn còn biết chờ đợi, sau khi kết hôn chỉ biết phăm phăm đi về phía trước! Em cuống quýt để đuổi theo anh, vừa đuổi đã bị ngã, anh còn không nói được một câu dễ nghe, anh thật quá đáng!”.
Lê Bằng cũng hết kiên nhẫn: “Hét lên đi, lúc nào em cũng chỉ biết gây sự! Em thích cãi nhau thì tự cãi một mình đi!”.
Thường thì khi đàn ông nói hết câu này sẽ quay lưng bỏ đi, hoặc đứng nguyên tại chỗ nhưng quay mặt đi hướng khác, buồn bực hút một điếu thuốc, thỉnh thoảng lại ném một cái nhìn khinh bỉ từ trên xuống.
Lê Bằng thuộc loại người thứ hai.
Anh nhân cơ hội châm một điếu thuốc, tôi tức giận nói: “Hút hút hút, anh lại hút thuốc! Em bảo anh bỏ cơ mà!”.
Nói rồi, tôi tiến lên giành lấy điếu thuốc, nhưng không cẩn thận khiến lòng bàn tay bị bỏng.
Tôi hét lên một tiếng, hất tay thật mạnh, anh cũng lập tức vứt điếu thuốc, tóm lấy tay tôi thổi.
“Em làm gì vậy! Điếu thuốc đỏ như vậy mà không nhìn thấy à? Bị bỏng rồi chứ! Lớn thế này rồi, mà làm việc cứ hấp ta hấp tấp!”
Những giọt nước mắt tủi thân của tôi lại tuôn rơi, căm giận giẫm trụi điếu thuốc đó, hét lên: “Sau này anh còn hút thuốc, em sẽ châm bỏng anh, để anh nếm trải cảm giác bị bỏng thuốc là thế nào!”.
Lê Bằng không nói câu nào kéo tay tôi về nhà.
Trận chiến này tôi là người chiến thắng, cái giá phải trả là lòng bàn tay để lại một vết sẹo do bỏng thuốc lá.
Về sau, khi tôi


pacman, rainbows, and roller s