Đêm Mưa Chọc Phải Tổng Giám Đốc Trí Mạng
Tác giả: nhoknhiuchien97
Ngày cập nhật: 03:35 22/12/2015
Lượt xem: 1341903
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 10.00/10/1903 lượt.
cảm nhận được sâu sắc những thăng trầm mà hôn nhân phải trải qua.”
Vẻ mặt cô ấy đầy vẻ khó hiểu, hỏi tôi: “Nếu thăng trầm, vậy tại sao còn kết hôn?”.
Tôi nói: “Bởi vì trong lòng tớ có một ý niệm, phải chung sống với người đàn ông này suốt đời, vì thế chúng tớ mới mở lòng với nhau, để bước vào vòng vây. Hơn nữa, một người dù có kết hôn hay không, cuộc sống vốn đã thăng trầm rồi, nếu chỉ vì sợ thăng trầm mà không kết hôn, có thể sẽ bỏ lỡ rất nhiều trải nghiệm đẹp trong cuộc sống. Là ngọt ngào hay đau khổ, tự bản thân mỗi người sẽ hiểu”.
“Nhưng nếu một người chưa sẵn sàng để chịu mọi trách nhiệm, vậy tại sao còn kết hôn?”
“Nếu chưa có sự chuẩn bị này, thì không nên kết hôn kẻo làm ảnh hưởng đến người khác và chính bản thân mình.”
“Về điểm này, tớ thấy Lê Bằng nhà cậu có trách nhiệm hơi quá rồi. Ngươi đàn ông luôn giữ chặt phụ nữ bên mình để trông chừng, thông thường nếu không phải loại thiếu đầu óc thì đa phần cũng vì muốn giam giữ người phụ nữ đó. Lê Bằng là người có tinh thần trách nhiệm quá cao hay tại anh ấy là người thiếu cảm giác an toàn?”
“Không có được cảm giác an toàn? Đó không phải là vấn đề của riêng phụ nữ à?”
Cô ấy nhún vai, nói: “Đàn ông mà thiếu cảm giác an toàn, còn đáng sợ hơn phụ nữ rất nhiều”.
Cô ấy còn khuyên tôi rằng, nếu gặp phải gã đàn ông nào đang có ý định lởn vởn quanh mình thì phải coi như không biết gì, mắt nhắm mắt mở không phải vì đối phương, mà là để chừa lại cho bản thân con đường sống.
Tôi nói: “Cậu đúng là quá đề cao tớ rồi. Tớ luôn biết cách đối xử với những huống như thế này, những thứ không nên thấy tuyệt đối nhìn không thấy, những thứ nên thấy thì cũng vờ như không thấy. Tóm lại, tớ là một cô gái có mắt không tròng”.
Miumiu cười lớn, khen tôi thông minh dễ dạy bảo.
Phụ nữ đều hiểu đạo lý mắt nhắm mắt mở, nhưng mấy ai làm được điều này, hơn nữa có mấy ai trong lòng không võ đoán, không vướng mắc?
Trong lòng tôi hiểu rõ, dù nói “có mắt không tròng”, nhưng thực ra chỉ là đang châm chọc chính mình mà thôi.
Cuối cùng, Miumiu hỏi ý kiến của tôi về cuốn sách. Tôi nhận thấy, cô ấy đang hy vọng tôi sẽ khen ngợi cô ấy. Khả năng tổng kết của cô ấy quả thật rất đáng ca ngợi, nhưng với tư cách là bạn của Miumiu, tôi vẫn muốn nói một câu thật lòng trong lúc cô ấy đắc ý nhất.
Tôi nói: “Miumiu, những đạo lý mà cậu viết đều rất đúng, những người không hiểu khi đọc sẽ lấy nó làm gợi ý, người hiểu thì sẽ cười thầm, nhưng càng có nhiều người vì những hạn chế của bản thân nên cho dù hiểu thì cũng không thể làm được. Ví dụ như mấy ngày trước tớ và Lê Bằng cãi nhau, nhưng trong lúc tranh cãi ấy, tớ chỉ nghĩ được làm cách nào để bác bỏ được anh ấy, chỉ cố để giành phần hơn, đâu có đủ thời gian để nghĩ xem nguyên nhân cãi nhau chỉ là những chuyện vặt vãnh như ăn, mặc, ở, đi lại căn bản không đáng để nói đến. Tất nhiên, nếu chỉ là một cuốn sách thì nó rất xuất sắc, nó có thể khiến độc giả phải suy nghĩ, đem lại tiếng cười cho mọi người, như vậy đã thành công một nửa rồi”.
Tình hình hiện tại đối lập hoàn toàn với trước khi tôi kết hôn, lúc đó Miumiu mới là người nói đạo lý, còn tôi chỉ là kẻ phụ họa.
Nhưng hiện nay, về phương diện chung sống giữa nam và nữ, dường như tôi đã bắt kịp và thấy rằng những triết lý của Miumiu cũng không còn cao thâm như trước. Không biết là hôn nhân đã thay đổi tôi hay Lê Bằng đã thay đổi tôi?
Một tuần sau khi Miumiu đến nhà tôi, tôi tình cờ gặp lại Trâu Chi Minh trên phố. Tình huống lúc đó khá phức tạp, tôi thề là tôi cũng không muốn nhìn thấy Trâu Chi Minh trong hoàn cảnh nhếch nhác như vậy. Anh ta thất thần ngồi bên vệ đường, mái tóc dài xõa xượi trên vai, hai tay ôm lấy mặt, nếu không phải là người quen biết, có thể tôi sẽ tưởng đó là một cô gái đang thất tình.
Tôi định bước tới gọi anh ta, bước chân đột ngột dừng lại, ngay trong lúc tôi đang lưỡng lự, một người đàn ông lái xe đạp ngang qua, tiện miệng khạc một bãi đờm, vừa hay trúng chiếc giày thể thao màu trắng bên chân phải của Trâu Chi Minh. Người đàn ông đi xe đạp dừng lại, Trâu Chi Minh cũng đứng dậy, một người nói xin lỗi, một người không chấp nhận.
Trâu Chi Minh kiên quyết yêu cầu đối phương đích thân lau sạch giày cho mình, người đàn ông đó không chịu. Hai người giằng co nhau, anh đẩy tôi đánh, nhanh chóng thu hút đám đông vây quanh. Tôi cũng nhân cơ hội trà trộn trong đám người đó, tránh đến lúc lại không tìm được vị trí thuận lợi.
Trâu Chi Minh nói: “Nếu anh không lau sạch giày cho tôi, thì hôm nay anh không thể đi”.
Tôi có thể hiểu tính thích sạch sẽ của Trâu Chi Minh, nhưng tôi đoán, người đàn ông kia chắc chắn cũng không chịu chấp nhận điều đó.
Anh ta nói: “Tôi không có khăn giấy, chẳng lẽ muốn tôi dùng tay lau cho anh à? Tôi đã nói xin lỗi rồi, anh tự lau đi!”.
Trâu Chi Minh nói: “Nếu tôi nhờ mọi người ở đây, mỗi người khạc vào anh một bãi, rồi nói xin lỗi với anh có được không?”.
Đây giống như nghi thức bang chủ cái bang nhận chức mà trong tiểu thuyết Kim Dung từng nhắc đến. Tôi nghe vậy, cảm thấy rất hứng khởi. Tôi có dự cảm rằng,