Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Vợ Có Thuật Của Vợ

Vợ Có Thuật Của Vợ

Tác giả: nhoknhiuchien97

Ngày cập nhật: 03:35 22/12/2015

Lượt xem: 1341895

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1895 lượt.

ố làm ra vẻ hiền thục nhất, ngoan ngoãn ngồi trên sofa không dám nhúc nhích, coi như không hề hay biết bà đang “phun mưa”, can tâm lĩnh hội.
Mẹ anh nói: “Mấy tuần trước, Đại Mao đều về một mình nhà thăm bố mẹ. Mẹ đã nghĩ, có phải do công việc của con quá bận không, hay là quá chuyên tâm vào việc nhà? Bố và mẹ cũng biết, phụ nữ phải ra ngoài lăn lộn với công việc là chuyện không dễ dàng, áp lực lớn hơn đàn ông rất nhiều, thế nên chúng ta đều hiểu cho con”.
Lại thế rồi, mẹ anh như đang đọc thuộc bản thảo đã soạn sẵn, đem tất cả những chuyện bất mãn trước kia trút hết lên đầu tôi.
Tôi rất muốn nói với bà rằng, là một người vợ, việc phải thể hiện hiếu kính với bố mẹ tất nhiên quan trọng, ngoài ra còn phải biết quan tâm, chăm sóc. Ai cũng nói rằng, kết hôn không phải chuyện của hai người, mà là chuyện của hai gia đình. Tôi cũng đã nhìn và nghe thấy rất nhiều chuyện có thể xảy ra giữa hai gia đình, bác cả nằm viện, cậu hai thiếu tiền, dì ba tìm đến vay tiền, thím tư đến báo tang, việc gì cũng cần đến tiền cả. Cái gọi là mối quan hệ xã hội và mối quan hệ gia đình, nói một cách gần gũi thì đó là tình cảm và tình người, nói một cách lạnh nhạt thì tất cả chúng đều phải dựa vào tiền làm điều kiện tiên quyết.
Mặc dù tôi không dám nói nhà mình có của ăn của để, của hồi môn nhiều, nhưng từ khi kết hôn đến nay, tôi cũng chưa hề hỏi xin Lê Bằng nửa xu chu cấp. Tôi hy vọng, kinh tế của chúng tôi có thể độc lập, ít nhất thì độc lập về đối ngoại, không xin tiền nhà chồng hay nhà vợ. Nhưng với vai trò là một người vợ, tiền sinh hoạt mỗi tháng tôi cũng phải biếu bố mẹ hai bên một ít. Nếu so sánh với những bạn bè xung quanh khác, chúng tôi không cần cha mẹ của hai bên phải hỗ trợ đã là một cách thể hiện lòng hiếu thuận rồi. Nhưng người già thường coi trọng sự thể hiện bên ngoài hơn là âm thầm quan tâm, đây cũng là chuyện không thể tránh khỏi.
Tất nhiên, không phải tôi đang thể hiện nỗi tức giận âm thầm, bởi làm dâu mỗi nhà, mỗi hộ gia đình đều có những nỗi khổ riêng, và ai cũng đang cố vun vén hạnh phúc gia đình theo cách của mình. Cả mẹ tôi và mẹ anh không chỉ một lần kể cho tôi nghe những chiến tích lớn lao của họ khi còn phải làm dâu, cho dù cuối cùng mỗi lần cả hai đều nói rằng, thôi, hảo hán không nhắc lại chuyện xưa, thế nhưng vẫn giáo huấn tôi hết lần này đến lần khác.
Mẹ anh nắm lấy tay tôi, nói: “Tuần trước, Đại Mao mang năm trăm đồng về nhà, nó không nói, nhưng chúng ta biết đó là ý của con, mẹ và bố con đều khắc ghi điều này trong lòng. Con là một đứa hiểu biết, dù miệng không nói nhưng trong lòng con luôn nhớ về chúng ta, điều này tốt hơn rất nhiều những cô gái chỉ biết nịnh nọt”.
Trong lòng tôi chợt run lên, nắm lại tay mẹ anh, nói: “Mẹ, nói gì vậy, người một nhà không nên phân chia rạch ròi như vậy. Mẹ nói người thường nịnh nọt mẹ kia là ai vậy?”.
Mẹ anh kể cho tôi nghe một câu chuyện.
Nữ nhân vật chính trong câu chuyện này là bạn gái trước trước nữa của Lê Bằng. Là cô trước thứ bao nhiêu, mẹ anh cũng không còn nhớ. Điều này khiến tôi rất tức giận, đến xếp hàng thứ bao nhiêu cũng không nhớ được, thì có thể thấy đội ngũ bạn gái cũ của Lê Bằng hùng hậu đến mức nào.
Khi đó, cô bạn gái cũ tên Cần Cần đó cuối tuần nào cũng tìm đến nhà anh, làm hết các việc nhà, ăn nói rất ngọt ngào, nhưng cô ta có một khuyết điểm đó là rất keo kiệt. Ăn cơm xong còn gói gém hết thức ăn mang về, nói là đem về cho anh chị em họ. Trong khoảng thời gian đó, tủ lạnh của nhà Lê Bằng không bao giờ thấy đồ ăn hay cơm thừa.
Sau một thời gian tìm hiểu, mọi người mới biết Cần Cần xuất thân từ một đại gia đình, còn có bệnh tim di truyền. Bà cô ta chết vì bệnh tim, bố cô ta cũng mắc bệnh tim, thậm chí chính cô ta nhiều lúc tim đập cũng không đều nhịp. Lại nghe nói, nhà cô ta đông người nhưng rất ít phòng, sau khi ông bà mất đi, nhà cũ bị di dời, năm người con trai trở mặt với nhau chỉ vì căn nhà rộng hơn hai chục mét vuông, không ai để sót một viên gạch vỡ nào. Về phía nhà mẹ của Cần Cần cũng phải đối mặt với tình huống tương tự. Khi ông bà còn sống, thế hệ trẻ đã bắt đầu đấu tranh ngầm với nhau, khiến cả gia đình rối loạn, người già chỉ còn biết thở dài ngao ngán. Chỉ cần nhìn vào gia cảnh phức tạp của Cần Cần, thì cho dù hằng ngày cô ta có được lòng người khác đến đâu, thì trong lòng mẹ Lê Bằng cũng đã ngầm phản đối cuộc hôn nhân này.
Thế hệ trước chọn con dâu với mục đích chính là yên tâm và yên lòng, có thể yên tâm hoàn toàn là đã tránh được rất nhiều chuyện, thế nên gặp phải nàng dâu như Cần Cần bố mẹ chồng đều không nhìn vào tài năng của cô ta mà chỉ nhìn vào những rắc rối trong cuộc sống của cô ta để đánh giá.
Nghe xong những lời mẹ anh kể, tôi mới hiểu được hôn nhân giữa tôi và Lê Bằng tại sao lại thuận lợi như vậy.
Mẹ tôi thường nói, đó là vì người nhà Lê Bằng khoan dung, không xét nét việc bố mẹ con đang ly thân.
Lúc này tôi mới hiểu, việc ba mẹ tôi ly thân nếu đem so sánh với gia thế phức tạp của Cần Cần, hay thói giao du kết bạn bát nháo của Lâm Nhược thì chẳng thấm vào đâu. Đem ra so sánh thì


Duck hunt