Bà Xã Xinh Đẹp Và Con Trai Thiên Tài
Tác giả: Y Lạc Thành
Ngày cập nhật: 03:02 22/12/2015
Lượt xem: 1341452
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1452 lượt.
Triệu, em gọi cứ gọi ông ấy là ông nội Triệu là được rồi", giọng nói trầm ổn nhẹ nhàng truyền vào tai An Nhược, kéo An Nhược ra khỏi dòng suy nghĩ.
An Nhược quay đầu cười cười nhìn Lục Mặc Hiên, "Được, thì ra là tới thăm cựu chiến binh."
Làm cô tưởng rằng Lục Mặc Hiên tự dưng phi xe tới vùng ngoại ô hoang vắng như vậy là để giở trò đồi bại với cô.
Nụ cười tươi rói của An Nhược lại bắt đầu tỏa nắng ấm áp, chiếu rọi thẳng vào trái tim của Lục Mặc Hiên.
"Hôm nay có thể sẽ phải ở lại nhà ông nội Triệu một ngày." Cánh môi Lục Mặc Hiên khẽ đóng mở vài cái, phun ra một câu như vậy.
An Nhược nhẹ nhàng a một tiếng, ở lại nhà ông nội Triệu một ngày thì ngày mai cô làm sao trở về đi làm được? Vậy chẳng phải hôm nay không có ai chăm sóc cho Phan Mộng Lệ hay sao?
Lục Mặc Hiên đoán được suy nghĩ của An Nhược, "Ngày mai em sẽ cùng anh tới Mậu Hưng."
An Nhược mất bình tĩnh, nếu ngày mai Lục Mặc Hiên cùng cô tới công ty thì cô có nhảy xuống sông Hoàng Hà cũng chẳng rửa sạch được!
"Không được, lời đồn đãi trong công ty rất đáng sợ, nếu chuyện này bị đồn ra thì em chết chắc." An Nhược trực tiếp lắc đầu phủ quyết Lục Mặc Hiên.
Sắc mặt Lục Mặc Hiên trùng xuống, cô cứ tiếp tục trốn anh như vậy sao? Liên quan tới anh thì chẳng phải mọi chuyện đều tốt đẹp hay sao?
Lục Mặc Hiên khẽ hừ một tiếng, An Nhược càng trốn, anh càng muốn lời đồn được truyền ra. Lục Mặc Hiên có hứng thú với Mậu Hưng chẳng qua là vì An Nhược làm việc ở trong đó .
Không thấy Lục Mặc Hiên đáp lời, An Nhược đưa tay chọc chọc vào cánh tay của Lục Mặc Hiên."Này, ngày mai không phải anh định cùng em tới Mậu hưng thật đó chứ? Đừng a, có vẻ không hay cho lắm? !"
Lục Mặc Hiên khẽ chuyển vô lăng một cái, tốc độ xe nhanh chóng giảm xuống, két một tiếng, chiếc xe quân dụng việt dã đỗ lại bên đường.
Lục Mặc Hiên cởi mũ để ở ghế sau, sau đó nheo mắt nhìn An Nhược.
An Nhược lui về phía sau một chút, tay phải cầm chốt mở cửa xe, nếu Lục Mặc Hiên dám là chuyện xằng bậy, cô lặp tức nhảy xuống xe.
Lục Mặc Hiên nhìn An Nhược bằng ánh mắt mờ ám."Cửa xe bị anh khóa rồi, em muốn chạy trốn đi đâu?"
Chỉ một câu rất nhẹ nhàng đã khiến cho bàn tay đang nắm chặt chốt cửa của cô bất lực buông xuống.
Cực Kỳ Kích Thích
Tay trái An Nhược nắm chặt thành quyền đấm mạnh vào ngực Lục Mặc Hiên, Lục Mặc Hiên không hề né tránh, liên tiếp bị An Nhược đấm cho mấy phát.
Lục Mặc Hiên tham gia rất nhiều buổi huấn luyện dã ngoại, nên quả đấm này của An Nhược đối với anh cũng chỉ như gãi ngứa mà thôi. Không những không cảm thấy đau, mà khi bị con mèo hoang nhỏ này cào cấu trong lòng anh lại cảm thấy ngưa ngứa.
Lục Mặc Hiên mím chặt cánh môi, cả người dần dần ngả về phía An Nhược.
An Nhược thu mình về chỗ cửa xe, tấm lưng gắt gao dựa vào cửa xe phía sau, đôi mắt nhìn chằm chằm khuôn mặt tuấn tú được phóng đại trước mắt.
Lục Mặc Hiên không ngờ được rằng An Nhược sẽ dùng đến chiêu này, trán bị An Nhược đập mạnh mặc dù lực của cô không lớn lắm nhưng đột nhiên bị tấn công nên Lục Mặc Hiên cũng không khỏi buông lỏng bàn tay của An Nhược ra.
An Nhược không thèm để ý sự đau đớn trên trán, bắt lấy thời cơ, cả hai tay nắm thành quyền, muốn đánh lên mặt Lục Mặc Hiên.
Đàn ông dù có mạnh đến đâu thì khuôn mặt cũng rất mềm. Lục Mặc Hiên là thượng tá, quân nhân đều rất coi trọng sĩ diện, nếu để người ngoài nhìn thấy vết thương trên mặt anh, nhất định anh sẽ rất mất mặt. An Nhược chính tại nơi này bị Lục Mặc Hiên làm mất mặt, muốn mắt mặt, đương nhiên là cả hai người đều cùng phải mất!
Lúc Lục Mặc Hiên bị An Nhược đánh úp bằng hai nắm đấm, khóe miệng lộ ra một nụ cười giảo hoạt. Tay phải nhanh chóng ấn vào cái nút bên cạnh, tay trái ôm lấy eo thon của An Nhược.
An Nhược không ngờ được rằng, ngay lúc nắm đấm của cô vung tới trước mặt Lục Mặc Hiên thì anh đột nhiên nằm xuống. Chết tiệt, anh ấn vào nút điều chỉnh ghế ngồi!
Lúc An Nhược nhận ra thì động tác theo quán tính không thể dừng lại được. Eo nhỏ một lần nữa bị anh chế trụ, cho nên, không những An Nhược đấu tranh thất bại mà thân thể còn bi thống nằm đè lên người Lục Mặc Hiên.
Tay chân Lục Mặc Hiên không hề nhà dỗi. Hai chân chế trụ cửa người dưới của An Nhược, nhiều lần tham gia tập huấn chạy trốn nên đôi chân của anh vô cùng dẻo dai và mạnh mẽ, đôi chân của anh thẳng tắp không có lấy một vết sẹo.
Hai chân của An Nhược bị Lục Mặc Hiên quặp không cử động được, cuói cùng cả người có cảm giác nâng nâng. An Nhược cảm thán, sức lực của Lục Mặc Hiên quả nhiên không phải là người!
An Nhược vị Lục Mặc Hiên mạnh mẽ kéo khỏi ghế ngòi, trực tiếp đặt nằm trên người của anh.
Tay trái của Lục Mặc Hiên chế trụ em nhỏ của An Nhược, tay phải đặt lên tấm lưng của cô, anh dùng lực một chút, cả người cô càng dính chặt lên người anh.
Bờ ngực rộng lớn của Lục Mặc Hiên bao phủ toàn bộ bộ phần mềm mại của An Nhược, hơi thở của hai người hòa quyện vào nhau. Lúc An Nhược hít thở bộ ngược cũng theo đó mà phập phồng, Lục