Ring ring

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Vô Địch Quân Sủng, Cô Vợ Nhỏ Mê Người

Vô Địch Quân Sủng, Cô Vợ Nhỏ Mê Người

Tác giả: Y Lạc Thành

Ngày cập nhật: 03:02 22/12/2015

Lượt xem: 1341455

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1455 lượt.

ên, lời nói mang theo vài phần nghẹn ngào."Thì ra ông ấy là ông nội của cậu , thật không ngờ ta còn có thể biết được tin tức của lão chiến hữu. Thật tốt quá, ông ấy quả nhiên có một đứa cháu trai tài giỏi, giờ đã làm thượng tá rồi."
Ông nội Lục nhập ngũ trễ hơn Triệu Hồng Lượng, tuổi tác cũng nhỏ hơn Triệu Hồng Lượng hai mấy tuổi.
Lúc Triệu Hồng Lượng đảm nhiệm chức vụ tiểu đoàn trưởng tiểu đội 3 thì ông nội Lục vẫn chỉ là một tên lính quèn.
Nhưng năm tháng trôi qua tôi luỵên con người, Tính cách kiên cường của nhà họ Lục chính là được tôi luyện từ đó.
An Nhược không biết tại sao trong lòng lại có chút chua xót, nhìn thấy cảnh tượng trước mắt như thế này, An Nhược liền muốn khóc.
Không biết vì sao, cô lại nghĩ tới chuyện cô chưa bao giờ được nhìn thấy ông nội.
Ông nội vì cứu Tham Mưu Trưởng, nên bản thân ông bị quân địch bắn thành tổ ong, bà nôi mang theo 2 đứa con kiếm sống qua ngày, sau này quân đội của Nhật Bản còn mạnh hơn thế, bà nội là một liệt nữ, nhưng nhìn thấy hai đứa con, nên bà đành cắn răng chịu đựng.
An Nhược ngẩng đầu nhìn bầu trời xanh thẳm, bà nội ở thế giới bên kia sẽ gặp lại ông nội thôi, cuộc sống của bà khi ở bên ông nội chắc chắn sẽ rất hạnh phúc.
Lục Mặc Hiên vừa nghe Triệu Hồng Lượng nói chuyện về chiến trường ngày xưa vừa liếc nhìn An Nhược, An Nhược không che dấu được vẻ đau thương trên mặt, thấy Lục Mặc Hiên nhìn khiến cô cảm thấy bối rối.
Triệu Hồng Lượng từ trước đến nay chưa bao giờ cảm thấy vui vẻ khi nói chuyện như vậy, con trai và cháu trai ông đã vào thị trấn làm việc, trong nhà cũng chỉ có mỗi con dâu hàng ngày chăm sóc cho ông, còn có một cô chái gái đang học trung học.
Bình thường con dâu bận chăm sóc cháu gái và đốc thúc con bé học bài nên cũng không có thời gian nghe ông lải nhải.
Cháu gái ông có lúc nghe ông lải nhải nhiều quá sẽ hùng hùng hổ hổ nói bây giờ đã là thế kỷ 21 rồi, thời đại mới rồi, nói về chuyện chiếc trận căn bản đã trở nên vô dụng.
Triệu Hồng Lượng sau vài lần bị cháu gái nói như vậy, con dâu cũng nói ông đừng làm phiền cháu gái học tập. Lâu dần, Triệu Hồng lượng đành phải ngậm miệng lại, ban ngày ông ngồi trên ghế mây ngẩng đầu nhìn ngắm bầu trời, chờ con dâu đi làm ruộng về nấu cơm.
"Xem xem, ta nhất thời kích động đến mức không khép được miệng lại. Mặc Hiên, vào trong nhà ngồi đi, đây là vợ của cháu sao?" Đề tài bỗng nhiên rơi hết trên đầu An Nhược.
An Nhược vừa mới thu hồi xong cảm xúc đau thương nên chưa phản ứng kịp.
Lục Mặc Hiên đứng bên cạnh cười ha ha, vươn tay kéo An Nhược về phía mình, sau đó ôm lấy vai cô, giải thích với Triệu Hồng Lượng "Tiểu đoàn trưởng Triệu, đây là vợ của cháu, cô ấy tên là An Nhược. Cô ấy gặp người lạ nên hơi xấu hổ."
Đôi mắt Triệu Hồng Lượng sáng ngời gắt gao nhìn An Nhược, thấy An Nhược có khuôn mặt nhỏ nhắn hồng nhuận làn da trắng nõn mịn màng, lạ quay đầu nhìn Lục Mặc Hiên dáng người cao lớn khí thế bất phàm, trong đầu liên tục tán thưởng.
Đúng là, lão Lục có một đứa cháu trai giỏi giang như này, ngay đến cả cháu dâu cũng rất ưu tú.
An Nhược nhìn khuôn mặt cao hứng của Triệu Hồng Lượng nên cô không nỡ vạch trần Lục Mặc Hiên, nhưng tay trái chậm dãi tiếp sát chân phải của Lục Mặc Hiên, khó khăn lắm mói nhéo được một tí thịt của anh, sau đó nhanh chóng buông ra.
Lục Mặc Hiên mặt không đổi sắc nhưng cánh tay đang ôm An Nhược càng lúc càng siết chặt hơn, "Tiểu đoàn trưởng Triệu, tính tình An Nhược rất tốt, cô ấy rất hiếu thuận với trưởng bối, hôm nay khi nghe thấy cháu muốn đến thăm tiểu đoàn trưởng Triệu, cô ấy vô cũng cao hứng."
Triệu Hồng Lượng vừa nghe đến đó, trong lòng vô cũng vui vẻ liên tục nói tốt tốt tốt.
Triệu Hồng Lượng 90 tuổi , người bình thường đến cái tuổi này, thính giác sẽ giảm đi rất nhiều, nói chuyện cũng sẽ phải gằn từng chữ. Nhưng Triệu Hồng Lượng trái ngược hoàn toàn, có thể nghe có thể nói cũng có thể đi lại.
Lục Mặc Hiên lôi kéo An Nhược vào căn nhà nhỏ, nhà vẫn là loại nhà trệt, trên vách tường treo một lồng hấp màu cánh rán.
"Ông nội Triệu, ông không cần rót nước cho chúng cháu đâu? Mời ông." An Nhược giành lấy bình nước trước, động tác lưu loát rót cho Triệu Hồng Lượng một chén nước.
Triệu hồng lượng nở nụ cười, "Mặc Hiên, vợ cháu quả nhiên không tệ, nhu thuận lanh lợi. Ta mới chỉ liếc mắt nhìn qua một cái đã thích con bé rồi, hôm nay ngủ ở đây một đêm a, đồ ăn của nông dân chúng ta ăn rất ngon đó nha."
Triệu Hồng Lượng nói tới đây, dừng lại , An Nhược để bình nước xuống bàn, không thèm rót nước cho Lục Mặc Hiên.
Triệu Hồng Lượng phát hiện ra chén nước của Lục Mặc Hiên trống không liền nói "An Nhược, cháu cũng nên rót nước cho Mặc Hiên đi. Nhớ ngày đó, khi ta còn ở trong bộ đội nếu người vợ nào tự động đi rót nước cho chồng được gọi là một người rất nhanh nhẹn đó."
An Nhược liếc mắt nhìn khuôn mặt tươi cười của Lục Mặc Hiên, trong lòng bất mãn bắt đầu nói thầm. Lục Mặc Hiên cứ như vậy bắt nạt cô, cô không lấy nước hắt lên mặt anh là tốt lắm rồi, còn ngồi đó chờ cô rót nước cho sao? !
Lục Mặc Hiên trực tiếp đứ