Tác giả: Y Lạc Thành
Ngày cập nhật: 03:02 22/12/2015
Lượt xem: 1341449
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1449 lượt.
Mặc Hiên cũng giống như vậy.
Kết quả cuối cùng chính là, An Nhược nhạy cảm phát hiện ra hai điểm trước ngực đang thẳng đứng cọ sát lên người Lục Mặc Hiên.
An Nhược thật muốn cầm gạch đập bể đầu mình, Lục Mặc Hiên đã ăn đậu hũ của cô mấy lần rồi. Đầu tiên là môi, tiếp đến là giữa hai chân, bây giờ là ngực của cô.
Ánh mắt của Lục Mặc Hiên thâm trầm như biển chiếu thẳng vào 7 sắc cầu vồng, "Em gấp gáp muốn đùa giỡn trên xe đến vậy, thì anh cung kính không bằng tuân lệnh thôi."
Lục Mặc Hiên vừa nói xong, hai chân của anh liền mạnh mẽ tách chân An Nhược ra.
An Nhược hoảng sợ muốn nhanh chóng đứng dậy, nhưng lại bị Lục Mặc Hiên đè lại, vốn dĩ An Nhược không phải là thục nữ, bây giờ bị Lục Mặc Hiên kích thích một cách trần trụi như vậy, nên lại càng thêm ngang bướng.
"Nếu anh dám động vào tôi, tôi liền hủy luôn gốc dễ của anh!" An Nhược vô cùng tức giận nên giọng nói cũng lớn hơn mức bình thường, bộ ngực cũng theo đó mà phập phồng lên xuống.
Lục Mặc Hiên cố ý đẩy người lên trên một cái, bộ ngược của An Nhược bị Lục Mặc Hiên kích thích một phen, thân thể đã tê rần, cả người giống như có một luồng điện chạy qua.
Lục Mặc Hiên vẫn cười như cũ, đùi phải cố ý tìm kiếm nơi mềm mại giữa hai chân An Nhược."Em có tin không bây giờ anh có thể muốn em mà gốc dễ của anh sẽ không tổn thương dù chỉ một chút. Thay vì cố gắng trả thù khiến cho kẻ địch nổi giận, không bằng hảo hảo hưởng thụ có phải hơn không."
Nếu như anh bị người ta cưỡng bức thì anh có hảo hảo hưởng thụ được không? ! An Nhược không phải quả hồng mặc cho người khác vuốt ve.
Đôi mắt An Nhược hằn lên vẻ tàn nhẫn, sau đó cười nhạo một tiếng, "Những lời này của anh nói rất đúng, tôi đổi ý rồi. Cứ coi như tôi đang cưỡi trên một con vịt đi, uhm, mà còn là một con vịt rất tuấn mĩ nha."
Lục Mặc Hiên trong nháy mắt sững sờ, cô gái này lại một lần nữa khiến anh phải thay đổi cách nhìn, con vịt sao? Thật vất vả cho cô khi nghĩ ra được cách này.
Đùi Lục Mặc Hiên rời khỏi hai chân của cô, cả người dùng lục một cái, xoay người đem An Nhược đặt về chỗ cũ. Không đợi An Nhược nói chuyện, liền cúi đầu hôn lên đôi môi nhỏ nhắn của cô.
Lưỡi dài của anh cậy mở hàm răng của cô ra, tiến vào bên trong công thành đoạt đất, trong thời gian ngắn An Nhược hoa mắt chóng mặt, chỉ còn lại âm thanh ô ô không ngừng truyền ra từ miệng của cô.
Nụ hôn vừa kết thúc, môi trở nên đỏ tươi căng mọng tựa hồ như muốn chảy nước vậy.
Lục Mặc Hiên nâng người lên, xoa xoa khuôn mặt của An Nhược,"Mẹ em hình như không được khỏe lắm, lúc nào đó anh sẽ mang chút quà đến cho bác gái tẩm bổ."
Lục Mặc Hiên vừa nói xong, đưa tay giữ chặt An Nhược. Tay còn lại điều chỉnh lại ghế ngồi.
Mang quà đến tặng mẹ cô, đây rõ ràng là cảnh con rể đến lấy lòng mẹ vợ mà.
Kỹ thuật bắn súng của Lục Mặc Hiên rất chuẩn, các loại vũ khí khác anh cũng có thể học rất nhanh, mưu lược trong chiến tranh của anh cũng rất xuất sắc. Lục Mặc Hiên tham ra tập trận vài làn, mỗi lần đều sử dụng chiến thuật một cách rất linh hoạt khiến đồng đội thổn thức không thôi.
Muốn bắt được cô gái khi thì là thỏ nhỏ lúc lại là mèo hoang như An Nhược, nhất định phải áp dụng chiến lược lâu dài, sử dụng chiến thuật du kích ép sát cả về thể xác lẫn tinh thần, lại áp dụng chiến lược đánh thẳng vào nhà họ An.
Vợ À, Uống Nước Đi!
Lúc này Triệu Hồng Lượng đang nằm trên chiếc ghế mây híp mắt nhìn lên bầu trời, không biết ông đang suy nghĩ cái gì.
Khuôn mặt dãi dầu sương gió phủ kín toàn những nếp nhăn, đôi mắt khép hờ nhìn có chút vẩn đục. Ông đặt tay lên chiếc ghế mây, các đầu ngón tay của ông vừa thô vừa cong.
Bàn tay đầy nếp nhăn thô ráp sần sùi như một lớp vỏ cây.
Triệu Hồng Lượng nuôi một nhúm râu cá trê ngắn hủn hoẳn màu trắng, đôi mắt màu nâu ẩn sâu trong hốc mắt, một mái tóc hoa râm thưa dần theo năm tháng.
Cho nên lúc này Triệu Hồng Lượng gạt cánh tay đang đỡ lấy thân thể ông của An Nhược ra, cánh môi khẽ nhếch lên, hai chân thẳng đứng, bàn tay tiều tụy khô ráp như vỏ cây để ở thái dương, ông đáp lễ anh theo nghi thức quân đội.
Đây là tình hữu nghị giữa những người quân nhân với nhau, mặc dù tuổi tác hai người chênh nhau rất xa, nhưng tình nghĩa quân nhân thì không giới hạn tuổi tác.
Trái tim An Nhược như bị bóp nghẹn, giờ thì An Nhược đã hiểu, ông nội mất khi còn rất trẻ, bà nội một mình nuôi dưỡng 2 người con 1 trai 1 gái, mặc dù ngày đó cuộc sống vô cùng kham khổ nhưng bà vẫn quyết không tái giá.
Cánh tay Lục Mặc Hiên mạnh mẽ buông xuống bên chân, lời nói mang theo sự kính nể sâu đậm, "Tiểu đoàn trưởng Triệu, cháu là con cháu nhà họ Lục, tên là Lục Mặc Hiên."
Thời điểm Triệu Hồng Lượng nghe đến nhà họ Lục và cái tên này, biểu tình trên mặt ông đại biến, vẻ kinh ngạc vui sướng không tin nổi lần lượt lóe lên trong đôi mắt ông, quân hàm hai vạch 3 sao tỏa sáng dưới ánh mặt trời khiến cho ánh mắt của Triệu Hồng Lượng sáng lên gấp đôi.
Triệu Hồng Lượng giang đôi bàn tay cầm chặt tay của Lục Mặc Hi