Tác giả: Y Lạc Thành
Ngày cập nhật: 03:02 22/12/2015
Lượt xem: 1341475
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1475 lượt.
i. Haizz, phải nói với người anh em kia một tiếng, muốn xem hình xăm phát quang, đó chẳng phải là cần vận động "kịch liệt" sao?
Nói thật thì chỉ có những lúc "cưỡi" trên đàn bà, hình xăm mới có thể phát ra mùi hương, mắt của rồng xanh mới có thể phát sáng. Hà Mộc Vũ vốn muốn đem chuyện này nói ra, nhưng lại thấy xấu hổ, nên chỉ có thể cố gắng nuốt vào bụng.
An Nhược gõ tay lên bàn: "Quyết định như vậy đi! Hà Mộc Vũ, chờ tôi xử lý xong chuyện ở công trường, nhất định phải dẫn tôi đi xem hình xăm đó. Cậu phải nói trước với người anh em kia một tiếng, mặc dù Lục Mặc Hiên là quân nhân, bạn của cậu lại là côn đồ. Nhưng chẳng phải hắc bang cũng đâu có gây ra chuyện gì đúng không, một khi đã như vậy, Lục Mặc Hiên đi cũng không sao, cho bạn của cậu biết để họ khỏi lo lắng."
An Nhược dừng lại: "Không đúng, cái hắc bang đó tên là gì vậy? Tôi chỉ nghe nói về Mafia SK."
Hà Mộc Vũ cười ha ha: " Những thằng bạn này của em khi nói về bang của bọn nó, trên mặt đứa nào cũng đều rất tự hào, Mafia SK so với bang bọn nó mà nói, còn kém xa!"
Tròng mắt Lục Mặc Hiên híp lại, quả nhiên, Mafia SK so với bang hội của Thanh Thánh Huy, quả thực chỉ là con tôm nhỏ.
Chất độc
Hà Mộc Vũ quen thói ham ăn, lúc đầu còn câu nệ, nhưng nói chuyện một hồi cũng dần buông lỏng bản thân hơn, nói chuyện từ lúc nhỏ tới hiện tại, mười câu thì cả mười một câu đều khen Lục Mặc Hiên và An Nhược thế này thế kia. Lúc sau nói chuyện về mấy thằng bạn mà cậu quen ở Thịnh Tinh, tay phải liên tục vỗ đùi đen đét, Lục Mặc Hiên cực kỳ quan tâm tới đề tài này, lúc thấy Hà Mộc Vũ đề cập tới, trong mắt không ngừng bắn ra tia lạnh lùng u ám.
Khóe mắt An Nhược cong cong, cười hì hì nhìn Hà Mộc Vũ, từ trong lời nói của cậu, cô thu được vài tin tức quan trọng, mấy tên bạn côn đồ của Hà Mộc Vũ không thích kết giao với người lạ, hắc bang cũng có quy định rất nghiêm ngặt, Hà Mộc Vũ là người có gia thế quân nhân, mấy tên côn đồ đó quen biết với người trong quân đôi, chắc chắn đã phạm phải bang quy. Hắc bang đối với kẻ vi phạm bang quy, nghiêm trị không tha. Nên cho dù mấy tên đó có biết cô và Lục Mặc Hiên là ai thì chắc chắn chúng cũng sẽ không dám nói ra. Như vậy, tiếp cận bọn chúng bất quá chỉ là để do thám tình hình bên trong giới hắc đạo mà thôi, còn nếu muốn tiêu diệt bọn chúng, thì còn cần phải bàn bạc kỹ lưỡng hơn.
An Nhược đảo mắt một cái, nhìn về phía Lục Mặc Hiên, ánh mắt của anh âm u lạnh lẽo, bàn tay không ngừng xoay tròn chiếc chén trong tay, tâm tư của Lục Mặc Hiên lúc này sợ là đã sớm quay mấy chục vòng rồi.
Ăn uống cũng được một lúc rồi, An Nhược đưa tay nâng cổ tay Lục Mặc Hiên lên, hơi nghiêng mắt liếc nhìn đồng hồ, không còn sớm nữa, giờ cô phải tới Mậu Hưng rồi. Hà Mộc Vũ nhận ra An Nhược đang có việc gấp, lập tức cầm lấy khăn giấy lau miệng, liên tục nói: "Chị dâu, nếu chị có việc thì cứ đi trước đi, em ăn no rồi, cảm ơn chị dâu đã chiêu đãi."
An Nhược giãn chân mày, nhún vai tỏ ý không sao cả: "Anh dám gắn máy theo dõi trên người em, hôm nay em sẽ đi mua xích về, rồi đem quần sịp của anh khóa lại."
Thiết bị theo dõi cho dù có nhỏ đến đâu thì cũng là sản phẩm điện tử, gắn trên người cô, cô sao có thể không phát hiện ra. Trừ phi anh gắn trong Hoa Hồng. Nghĩ tới đây, An Nhược lập tức mở túi xách, lấy ra Hoa Hồng, tỉ mỉ quan sát.
Khóe miệng Lục Mặc Hiên liền cong lên, nhanh chóng nhấn ga, buồn cười nói: "Anh rất vui khi em mua xích về khóa quần sịp của anh, như vậy về sau khi anh đi toilet, em cũng phải đi cùng anh, không có chìa khóa, thì anh làm sao có thể cởi quần đi toilet được?"
An Nhược trực tiếp cầm lấy Hoa Hồng, càm chuôi súng gõ lên đầu Lục Mặc Hiên một cái: "Anh đái luôn ra quần đi, quần ướt tự anh đi mà giặt."
Lục Mặc Hiên giả vờ ủy khuất, sờ sờ đầu, "Vợ à, về sau nếu anh có nói bậy thì em cứ việc đánh đòn anh, nhưng đừng đánh vào đầu, đánh vào đầu sẽ khiến anh ngu đi đó. Em thông minh như vậy, nếu anh quá ngu dốt, thì sẽ không xứng với em nữa."
An Nhược vứt một ánh mắt xem thường về phía anh, cất Hoa Hồng lại vào trong túi xách, "Không sao, em sẽ không vứt bỏ anh đâu, cho dù anh có biến thành một đứa trẻ ngốc, em cũng không rời bỏ anh."
Lục Mặc Hiên trong lòng mềm nhũn, đứa trẻ ngốc, ba từ này khiến anh nhớ tới chị họ, Vạn Dịch Dĩnh, vì sự tranh giành trong gia tộc nên bị kẻ thù hãm hại, từ đó biến thành một đứa trẻ ngốc. Mà anh cũng là một trong số những kẻ tiếp tay hãm hại Vạn Dịch Dĩnh, anh không thể trối bỏ được sự thật đó. Suy cho cùng, Lục Mặc Hiên vẫn nợ Vạn Dịch Dĩnh một phần ân tình rất lớn. Đối với việc này, Lục Mặc Hiên vô cùng áy náy. Vì bị thiểu năng, nên cho dù nhà họ Vạn có gia tài bạc tỷ thì cũng không ai đồng ý chịu cưới Vạn Dịch Dĩnh, người nào sẽ cưới một người con gái đầu óc có vấn đề cơ chứ...
Lục Mặc Hiên đột nhiên trở nên trầm tĩnh, An Nhược nghiêng đầu nhìn anh. Suy nghĩ của người đàn ông này, có đôi khi, An Nhược cảm thấy anh là một ng