Polly po-cket

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Vô Sắc Vô Hoan

Vô Sắc Vô Hoan

Tác giả: Quất Hoa Tán Lý

Ngày cập nhật: 04:05 22/12/2015

Lượt xem: 1342030

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/2030 lượt.

đầu, cũng không có giảm tốc, hắn nâng thắt lưng của ta lên lại một lần nữa ném ta đi, chính mình lập tức rút ra phi tác, thẳng tắp vọt tới phía Thạch Đầu.
Trăm ngàn mũi tên nhọn, gào thét xẹt qua trường không.






Ta bị ném phịch vài cái ở trong không trung, bị quất dài một vùng, rơi vào vòng tay ôm ấp ấm áp, mùi huân hương quen thuộc truyền đến, ta kinh ngạc mở mắt ra, kêu lên: “Nam Cung Minh?”
Nam Cung Minh mang theo bảy tám mươi người, mặc quần áo nịt màu xanh lam kín mít, mặt che miếng vải đen, cưỡi tuấn mã. Hắn dựng ngón trỏ chạm chạm vào môi ta, ý bảo không cần kêu lộ ra thân phận, sau đó giải thích nói: “Thác Bạt Tuyệt Mệnh tìm ta cầu viện.”
Ta càng kinh ngạc: “Nam Cung thế gia cách nơi này tời hai ngày lộ trình, Thác Bạt Tuyệt Mệnh như thế nào có thể đi tới rồi quay lại trong một ngày được?”
Nam Cung Minh cười nói: “Long Chiêu Đường động, ta đi theo hắn động, ở trên đường gặp nhau. Hắn ngăn cản ta lại rồi nói ngươi sắp chết, cầu ta tương trợ, ta liền cho hắn mượn con ngựa Ô Vân Chuy(1) tốt nhất, đồng hành suốt đêm, đánh ngựa tới để cứu người.”
(1) Ô Vân Chuy: con ngựa lông trắng lẫn xanh tên Ô Vân- Mây Đen
Ta nhìn bụi cát bị vó ngựa bốc lên ở phía sau, lo lắng hỏi: “Thạch Đầu cùng Thác Bạt đâu? Bọn họ như thế nào còn chưa có tới?”
Nam Cung Minh ôn hòa nói: “Ta cùng Thác Bạt Tuyệt Mệnh nói rõ rồi, ta chỉ phụ trách cứu nàng, dù sao Thạch Đầu cũng là phản đồ của Nam Cung gia, ta không lấy mạng của hắn đã là khoan hậu khai ân.”
Ta nói: “Hắn phản Nam Cung thế gia… Cũng là vì ta bị đưa cho Long Chiêu Đường.”
Nam Cung Minh nói “Hắc vệ phải đoạn tuyệt thất tình lục dục.”
Ta hỏi: “Kẻ trong cuộc thì u mê, người ngoài cuộc thanh tỉnh, người có cảm tình, thất tình lục dục là không đoạn tuyệt được, nếu không ngươi vì sao phải tới cứu ta?”
Nam Cung Minh há miệng, muốn phủ nhận, cuối cùng vẫn là ngậm miệng lại, bồi ta chờ đợi.
Ta đứng thẳng tắp ở ven đường, mỗi khi lo lắng sắp phát điên, liền nhẹ ấn ngón út đã bị gãy giấu ở trong tay áo, dùng các đốt ngón tay với từng trận đau nhức đến thanh tỉnh ý nghĩ hỗn loạn. Ta từng nghĩ đến chính mình tại cái thế giới mạc danh kỳ diệu (2) này, chỉ cần không gi­ao ra cảm tình gì, không thích bất luận kẻ nào, là có thể chỉ vì chính mình mà sống. Ta nghĩ làm những người ngoài cuộc thanh tỉnh đứng xem, nhưng không biết khi nào đã lặng lẽ nhập cục, lại cũng không rút mình ra được.
(2) Mạc danh kỳ diệu: Bí ẩn, không hiểu ra sao
Đợi non nửa canh giờ, tiếng vó ngựa nhẹ nhàng từ xa xa truyền đến. Ô Vân chuy mang theo vết thương đầy người, giống như thiên thần xuất hiện ở trước mặt chúng ta, mặt trên là Thác Bạt Tuyệt Mệnh và Thạch Đầu đang nằm úp sấp.
Tảng đá lớn ở trong lòng ta rơi xuống đất, vui vẻ vọt đi qua, ở trước ngựa lo lắng hỏi: “Các ngươi không có việc gì chứ?”
Thác Bạt Tuyệt Mệnh không có trả lời.
Ta bỗng nhiên nhớ tới chuyện cũ, xấu hổ không thôi, vội vàng cúi đầu xin lỗi: “Thác Bạt đại ca, trước đó vài ngày là chúng ta thực có lỗi với ngươi. Sau khi Thạch Đầu lành thương, chúng ta nhất thiết cho ngươi dập đầu châm trà tạ lỗi.”
Thác Bạt Tuyệt Mệnh vẫn là không có trả lời, nhưng thật ra Thạch Đầu ở dưới thân hắn phát ra thanh âm yếu ớt: “Đại ca, đến rồi sao? Lạc Nhi đâu?”
Ta cảm thấy không quá thích hợp, lấy tay kéo Thác Bạt Tuyệt Mệnh, hắn không chút sứt mẻ, ta lại dùng lực kéo vài cái, bỗng nhiên cả người hắn rơi xuống lưng ngựa, trong tay còn gắt gao nắm dây cương. Lúc này ta mới nhìn thấy trên lưng hắn, cắm bốn năm mũi tên dài, trong đó một mũi đã đâm vào tim.
Máu tươi ẩn vào hắc y, tim hắn đã ngừng đập.
Ta ngã ngồi trên mặt đất, che miệng ngây người một lúc, lại điên cuồng xông lên liều mạng lắc, hy vọng có thể được đến một tia đáp lại. Nam Cung Minh bước nhanh tiến lên, dò xét hơi thở của hắn, lại xem xét một chút mạch đập, sau đó lắc đầu.
“Hắn… Hắn…” Ta không thể tiếp thu cái sự thật này, lắc đầu hỏi, “Nói giỡn phải không? Hắn… Hắn như thế nào có khả năng chết? Hắn võ công cao như vậy.”
Nam Cung Minh hỏi: “Ta vừa mới quan sát động tác hắn không đủ lưu loát, công lực tựa hồ cũng vận chuyển không lưu loát, không biết tại sao?”
Ta đột nhiên nhớ tới Phương Phượng Tường hạ độc, hốc mắt nhất thời đỏ, lắp bắp đem tiền căn hậu quả đơn giản nói một lần: “Hắn nói độc đã giải hết.”
“Không có khả năng giải hết,” Nam Cung Minh nhíu mày, cũng có chút hoang mang nói: “Sau khi hắn tìm được ta, chưa nói chuyện bản thân bị trúng độc, chỉ nói Thạch Đầu nhất định biết hắn sẽ trở về cứu nàng, đến lúc đó ta ở bên ngoài cùng hắn nội ứng ngoại hợp, đem nàng đoạt lấy rồi vứt cho ta, sau đó hắn một người một ngựa, dựa vào tốc độ của Ô Vân chuy, lường trước tốc độ của thị vệ của Long Chiêu Đường hẳn là đuổi không kịp, lại chưa từng nghĩ hắn công lực vận chuyển không lưu loát, còn ngốc như vậy đi cứu Thạch Đầu.”
“Hắn… Hắn…” Ta lại không thể nói cái gì thêm được nữa.
Nam Cung Minh hạ thấp người ngồi xổm, duỗi tay sửa lại tóc bay rối ở bên mai của t