Tác giả: Quất Hoa Tán Lý
Ngày cập nhật: 04:05 22/12/2015
Lượt xem: 1342033
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2033 lượt.
a ta! Không cho phép cưới mỹ nhân ở nông thôn!” Ta rốt cục nhẹ nhàng vuốt mái tóc dài mềm mại của Thạch Đầu, hết hy vọng nghẹn ngào nói: “Thực xin lỗi, là ta liên lụy ngươi.”
“Rắm thúi,” Thạch Đầu muốn với tới, nhưng không thể động, cuối cùng dùng đầu cọ hai cái vào lòng bàn tay ta, mắng, “Ta vui.”
Ác mộng chung quy sẽ hết, thống khổ sẽ giải thoát. Chân chính đối mặt với sống chết, ta rốt cục không hề cảm thấy cầm thú đáng sợ, cũng không muốn yếu đuối trốn tránh, trong ý nghĩ một mảnh rõ ràng, không hề sợ hãi, chỉ có bình tĩnh.
Ta lau khô nước mắt, giống như tán gẫu việc nhà, không coi ai ra gì, nói liên miên cằn nhằn nói cho Thạch Đầu: “Ngày hôm qua ta giết Phương Phượng Tường, cái tên ngụy quân tử đó chính là kẻ thù giết cha ngươi, cha chồng trên trời có linh thiêng cũng có thể ngủ yên.”
Thạch Đầu trên người đau đến mức co rút, vẫn khen: “Làm tốt lắm!”
“Tốt lắm, tiểu Lạc Nhi, lời thân mật đợi sau hẵng nói. Ngươi không khóc là tốt rồi, mắt đỏ hồng vẽ lên tranh nhìn sẽ không đẹp.” Long Chiêu Đường cười dài đánh gãy cuộc nói chuyện của chúng ta, “Ta lường trước đầu óc ngươi tại thời điểm chạy trốn làm việc rất tốt, không nghĩ tới thủ đoạn của ngươi cao hơn so với ta tưởng tượng, may mắn ta sai tên kia khi gặp mặt liền hạ truy hồn hương với ngươi.”
Ta ngửi ngửi ống tay áo, mặt trên có mùi huân hương nhàn nhạt, còn tưởng rằng là ở trong ngôi miếu đổ nát nhiễm phải bụi lư hương, không để ở trong lòng. Phương Phượng Tường trước khi chết nói câu nói kia, là hắn sớm biết rằng ta đắc ý không được bao lâu, sẽ đi lên con đường hoàng tuyền giống như hắn, cho nên muốn ở dưới âm phủ chờ ta.
Ôm ở trong lòng Thạch Đầu với vết thương lỗ chỗ, ta thực hối hận không quý trọng cơ hội đem Phương Phượng Tường bầm thây vạn đoạn. Duy nhất may mắn là Thác Bạt Tuyệt Mệnh chạy trốn thành công, trong dạng vòng vây này, hắn một người một ngựa, võ công cao tới đâu cũng chống không nổi, cho dù hắn may mắn thành công cứu ta, để lại Thạch Đầu hy sinh tính mạng, ta không thể tưởng tượng chính mình như thế nào vượt qua đau đớn dày vò nửa đời sau.
Long Chiêu Đường lại mở miệng: “Ta để lại nam nhân của nhà ngươi tứ chi hoàn hảo, cũng không làm cho hắn biến thành thái giám công công, ngươi cảm kích chứ? Cảm thấy chính mình hẳn là như thế nào báo đáp lòng nhân từ của ta?”
Ta nghiến răng nghiến lợi hỏi: “Cảm kích, đương nhiên cảm kích, ngươi hy vọng như thế nào?”
“Cô gái thông minh,” Long Chiêu Đường chậm rãi đứng dậy, đi xuống xe ngựa, đối với bên người cạnh thấp giọng phân phó vài câu, gỡ bỏ cái lụa trùm đầu của ta, thay ta sửa sang lại cụm tóc mai rối loạn, si ngốc nhìn mặt ta, chỉ vào tim chính mình, hoảng hốt tự nhủ nói: “Sau khi ngươi chạy thoát, ta trở thành ma quỷ, ta thu thập rất nhiều người, vẽ rất nhiều tranh, nhưng vẫn không tiêu trừ được nỗi thống khổ này. Ta nghĩ tới lời đàm luận của ngươi trước khi đào tẩu, biết rất rõ ràng, cho dù lời ngon tiếng ngọt, bạo lực uy hiếp, lòng người như trước vẫn không thể thay đổi, ngươi chỉ biết nói dối thỏa hiệp, tâm như trước sẽ không thuộc về ta… Ngươi như vậy, vô dụng. Vì thế ta nghĩ thật lâu thật lâu, cuối cùng ta rốt cục hiểu được, nếu thống khổ không thể tiêu trừ, vậy đem nó trừ tận gốc đi… Nhưng là ngươi là nữ nhân mà ta yêu nhất, cũng là nữ nhân đẹp nhất, kiểu chết bình thường này thật sự không xứng với vẻ đẹp mỹ lệ của ngươi.”
Ta hỏi: “Ngươi hy vọng ta chết như thế nào?”
Bọn thị nữ đang cầm vài cái khay, một cái để bộ gấm y màu trắng vằn mây, một cái để trâm gài tóc dương chi ngọc khắc thành hoa Ngọc Lan, một cái để vòng ngọc được khảm kim cương, một cái khay để giầy thêu cá đùa hoa sen, một cái để gương trang điểm.
Nhóm người hầu đưa đến từng bó củi lớn, chất đống ở trên đất, sau đó vẩy dầu lên tất cả.
Long Chiêu Đường sai khiến người dựng lên giá vẽ của hắn, xuất ra dụng cụ vẽ tranh, ung dung nói: “Mới trước đây gặp qua kinh thành đại hỏa, đốt cháy rực rỡ giống như gấm thêu uyên ương, đẹp không sao tả xiết. Cho nên ta vẫn rất muốn tranh vẽ mỹ nhân trong lửa, đáng tiếc thiêu vài cái cơ thiếp được coi trọng, các nàng nếu không khóc đến độ rối tinh rối mù, thì lại hôn mê bất tỉnh, thật sự cảm thấy không xứng với ngọn lửa rực rỡ mỹ lệ, cũng vẽ không ra hiệu quả như trong tưởng tượng. Đoán chừng ngươi với dung mạo thiên tiên, dũng khí hơn người, có lẽ có thể đạt thành mong muốn của ta phải không?”
Ta nhìn đài hoả hình2, tay chân lạnh lẽo.
2 Hoả hình: hình phạt dùng lửa thiêu phạm nhân
Long Chiêu Đường cười nói: “Người không trọn vẹn tàn khuyết, người vợ bị thất tiết đều là không được ghi vào gia phả, không được xuống phần mộ của tổ tiên, nếu ngươi ngoan ngoãn nghe lời, ta liền lưu lại trong sạch cho ngươi, cho nam nhân của ngươi lưu được toàn thi, hai người có chết cũng có mặt mũi gặp tổ tông.”
Ta nghĩ tới trước kia xem qua một bức tranh biếm hoạ, hoạ sĩ vì vẽ tranh mà thiêu chết con gái ruột của chính mình. Khi đó liền cảm thấy người quá độ si mê vào một thứ nào đó là kẻ điên, cảm tình nóng cháy như thủy triều, tới cũng nhanh, đi cũng nha