Tác giả: Quất Hoa Tán Lý
Ngày cập nhật: 04:05 22/12/2015
Lượt xem: 1342034
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2034 lượt.
nh, trên bờ cát cái gì cũng không có lưu lại. Chính như Long Chiêu Đường, hắn luôn miệng nói yêu ta, ta là niềm đam mê trong lòng của hắn. Nhưng mà hắn trái lại yêu là chính bản thân, cho nên không thể dễ dàng tha thứ chịu nhận một chút ít ngỗ nghịch cùng thương tổn.
Long Chiêu Đường thấy ta thật lâu không trả lời, giống như con mèo trêu đùa con chuột cười hỏi: “Ngươi có hối hận hay không khi không chịu nhu thuận phục tùng ở bên cạnh ta? Kỳ thật làm người vẫn là đừng quá cứng rắn mới tốt.”
Ta hít sâu một hơi, lắc đầu nói: “Người có thể khúm núm cầu nhất thời an ổn, không thể khúm núm cầu một đời sống tạm bợ, ngươi muốn thiêu liền thiêu đi.”
Long Chiêu Đường cúi đầu chăm chú nhìn ta, ta ôm Thạch Đầu, ngạo mạn ngẩng đầu, chuẩn bị anh dũng hy sinh.
Không ngờ, trong lòng Thạch Đầu bỗng nhiên giật mình, mở mắt ra nhìn ta, bên môi nhẹ nhàng phun ra: “Kéo dài…”
Ta nhìn quanh bốn phía binh sĩ, trong lòng dấy lên một con đường sống mỏng manh, chậm rãi đứng lên, thuận theo nhóm mỹ nhân của Long Chiêu Đường vào màn che chuẩn bị trang điểm, thời điểm cởi quần áo “Không cẩn thận” từ trong ngực lấy ra dược phấn dịch dung, tiếp sau đó lại “Không cẩn thận” làm đổ đầy tay, còn dính vào trên mặt, đụng tới hai mắt, nổi lên mấy chấm ban đỏ, đau đến mức kêu rống lên. Long Chiêu Đường nhìn đến độ cau mày thật chặt, đành phải sai người lấy nước ấm mau tinh tế rửa sạch cho ta. Thật vất vả rửa sạch hơn nửa canh giờ, ban đỏ rút đi, lúc mặc xong quần áo lại do “Khẩn trương” nên té ngã sấp xuống, xé rách cẩm y, giẫm vỡ ngọc trâm.
Long Chiêu Đường có chút đau đầu, sai khiến người đi lấy quần áo thay thế, thật vất vả mới thay xong quần áo. Cánh tay áo màu trắng rộng của ta, mang vô số dải băng mà phi thiên tiên nữ trên tranh hay dùng, đơn giản thắt búi tóc kiểu đoạ mã, hai cây trâm bạch ngọc cắm nghiêng, chân trần mang theo lắc vàng, trang phục lộng lẫy đứng ở trước xe ngựa của Long Chiêu Đường, nháy mắt hấp dẫn tầm mắt mọi người, liền ngay cả thủ vệ binh lính cũng nhịn không được quay đầu nhìn lén vài lần.
Thạch Đầu nhân cơ hội lay động lắc lư đứng lên, tựa như sư tử vọt tới hướng Long Chiêu Đường, chưa chạy vài bước đã bị bọn thị vệ một phen ngăn lại, cả người bị quẳng sang bên cạnh, xô đổ túi Bát Bảo bên trong xe, trên mặt đất sư tử làm bằng bạch ngọc, hộp nhạc của Tây Dương, đồng hồ báo giờ, chim điêu bằng thạch đá đen bóng, bồn cảnh san hô, tất cả cùng bị liệng vỡ thành mảnh nhỏ.
Ta vội vàng tiến lên muốn giúp, lại bị Long Chiêu Đường một phen ngăn lại, lạnh lùng quét mắt nhìn ra phía bên ngoài, vài cái thị vệ tự biết thất trách, hoảng sợ xông lên, lập tức đưa hắn lôi xả ra bên ngoài, ném thật mạnh lên nền đất. Bọn thị đồng và mỹ nhân luống cuống tay chân thu thập mấy món trân bảo bị đập nát, sau đó nhất tề quỳ xuống cầu chủ nhân thứ lỗi cho hành vi sơ sẩy.
Long Chiêu Đường căm ghét nhìn Thạch Đầu mắt không hề nhúc nhích, cũng không để ý một loạt người đang quỳ trên mặt đất, xoay người vươn tay về phía ta, ôn nhu tinh tế cẩn thận chỉnh trâm gài tóc, ở mai tóc gạt ra vài lọn tóc dài, sau đó mở ra hộp sứ uyên ương, từ bên trong lấy ra một ít son hồng, ở trên trán ta điểm ra một đóa hoa mai nở rộ, sau đó đứng sau nhìn nhìn, vừa lòng vỗ tay nói: “Tốt lắm, mau đi đi, trời sắp tối rồi.”
Hắn hướng về đài hoả hình bĩu môi, thật giống như làm cho ta đi lên tùy tiện nhảy một điệu múa. Ta lại nhìn quanh bốn phía, vẫn không nhìn thấy tia hy vọng sống sót gì, đành phải chết tâm bước từng bước một lên đài xử hình, chuẩn bị nhận lấy nỗi khổ liệt hỏa thiêu thân.
Long Chiêu Đường hưng trí bừng bừng lấy bút vẽ ra, trước tiên vẽ mấy tờ tranh kí hoạ trước khi chưa thiêu, đang muốn hạ lệnh đốt lửa, bỗng nhiên phát hiện trên mặt ta không có huyết sắc, vội vàng dừng bút, lại lấy phấn son thoa lên mặt với môi ta, miễn cưỡng trang điểm ra vài phần khí sắc tốt.
Có lẽ là ông trời tỏ ra thương tình,lúc tô son, vừa mới tà dương vẫn còn từng tấc cách rời bầu trời, chớp mắt nhưng lại mưa, làm ướt mấy bó củi lớn đã được bố trí tốt. Long Chiêu Đường dù có ngang ngược thô bạo hơn cũng không vượt được ông trời, đành phải dừng tay, tạm gác lại sáng ngày mai trời tạnh mưa lại thiêu.
Ta cảm thấy thần kinh chính mình đã muốn căng thẳng, tùy thời sẽ đứt mất.
Thạch Đầu lưu lại nửa cái mạng, ở bên ngoài bị mưa bão dầm ướt, bên người đều là máu loãng.
Lòng ta đau đến đòi mạng, kéo váy liền đi ra phía bên ngoài.
Long Chiêu Đường nói: “Ngươi đi qua, ta liền chặt từng khúc tay chân của hắn xuống.”
Ta nói: “Ngươi chặt tay chân của hắn, ta liền làm cho mặt gãi ra hoa, ngươi cũng khỏi phải vẽ cái gì liệt hỏa phi thiên, vẽ người đàn bà chanh chua nhảy xuống giếng đi nhé.”
Long Chiêu Đường lạnh nhạt nói: “Ta có là biện pháp không tổn thương mặt cùng thân thể ngươi, lại khiến cho ngươi thống khổ.”
Cằm ta vừa nhấc, ngạo mạn nói “Lão tử ngay cả lửa thiêu còn không sợ, còn sợ ngươi cầm thú cái chim*!”
Long Chiêu Đường tức giận đến một phen nắm cằm của ta, vặn xương cốt từng trận phát đau.
Ta gian nan đọc nhấn rõ từng chữ ph