Lamborghini Huracán LP 610-4 t

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Vô Sắc Vô Hoan

Vô Sắc Vô Hoan

Tác giả: Quất Hoa Tán Lý

Ngày cập nhật: 04:05 22/12/2015

Lượt xem: 1342022

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 10.00/10/2022 lượt.

của hiện đại, nói kỹ càng một phen, hắn dường như có chút đăm chiêu thật lâu, vẫy vẫy tay, viết rất thành thạo lên trên giấy vài cái phương thuốc cho ta, nói: “Phương thuốc dịch dung mà ngươi cho ta là thứ tốt, ta cũng không chiếm tiện nghi của ngươi, mê dược cùng với thuốc trị thương phức tạp thì ngươi làm không được, vài cái đơn giản này cho ngươi trở về chậm rãi học đi.”
Ta tiếp nhận, vừa nhìn một cái, mừng rỡ như điên, trên phương thuốc mặc dù không phải là loại cực phẩm “Hai mươi mốt bước đổ”, lại đều là cải biến phức tạp thành đơn giản, chế tác vô cùng đơn giản tiện lợi. Một loại là thuốc trị thương do đao chém, một loại là thuốc tê khi phun ra có thể cho người toàn thân khó nhịn, một loại là mê dược có vị ngọt, uống sẽ ngủ, còn có một loại là viên thuốc làm cho người ta không đẩy lên nổi chân khí.
Ta vội vàng liên tục cảm ơn.
Bạch Tử lơ đễnh nói: “Này đó ứng phó hai ba loại nhân vật tầm thường còn được, đối với cao thủ chân chính kỳ thật cũng không có tác dụng gì, chỉ có thể kéo dài nhất thời nửa khắc thôi. Bất quá dược vật đẳng cấp cao, chỉ truyền thụ cho đồ đệ của Bạch gia, hơn nữa cực độ phức tạp khó chế, ta cũng không cho rằng ngươi cái loại đầu heo này có thể làm ra. Vết thương của Thạch Đầu còn phải hao phí bốn tháng thì mới có thể lành toàn, trong khoảng thời gian này ngươi đi theo dược đồng của ta học như thế nào nhận biết được dược vật, miễn cho ngươi này ngu xuẩn làm sai thuốc dược, còn tưởng rằng là phương thuốc của ta không tốt.”
Ta hưng phấn mà gật đầu lia lịa, thấy khuôn mặt lạnh lùng của Bạch Tử càng trở nên thuận mắt, ôm phương thuốc hướng trở về báo tin vui cho Thạch Đầu.
Trước khi đi, nghe thấy Bạch Tử tò mò hỏi: “A Minh, ngươi vừa mới cao hứng cái gì vậy?”
Sau khi chạy thật xa rồi, sau lưng tựa hồ lại truyền đến một trận khắc khẩu.
Ta một mực mặc kệ, hưng trí bừng bừng chạy về phòng, nói cho Thạch Đầu những lời mà thần y đã nói.
Thạch Đầu sau khi nghe xong có chút buồn bực: “Bốn tháng? Chẳng phải là muốn ở trong này trải qua lễ mừng năm mới hả? Ta không muốn.”
“Đừng so đo nhiều như vậy! Chúng ta da mặt dày lâu như vậy, cũng không sai lệch mấy, dù sao cũng phải chờ thương thế của chàng hoàn toàn khang phục lại, miễn cho chàng rơi xuống cái bệnh tật gì, khó chịu vẫn là ta.” Ta mở ra thuốc mỡ vừa bôi cho hắn vừa nói, “Lúc trước Nam Cung Minh còn nói, Long Chiêu Đường bị triều đình chê trách, gi­am cấm, nửa năm cũng không có thể đi ra, đủ để cho chúng ta bỏ chạy đến thảo nguyên.”
Thạch Đầu nghiêng nghiêng đầu, tiếc hận nói: “Trước kia tiết nguyên tiêu hàng năm cùng nàng xem hoa đăng, nàng thích nhất đoán đố đèn, không biết ra biên cảnh, còn có không?”
“Có cũng được, không cũng được,” Ta cúi đầu thật lúc lâu, sờ sờ mặt mình, chua sót nói, “Ta đại khái… Đời này cũng không có thể lại quang minh chính đại lộ ra khuôn mặt này để nhìn đèn.”
“Phi! Không biết xấu hổ,” Thạch Đầu mắng, “Cho dù vẻ ngoài của nàng hiện tại thực sự giống thiên tiên, câu dẫn mắt người ở khắp nơi. Thế nào cũng sẽ không đến bảy tám mươi tuổi rồi mà vẫn còn là thiên tiên chứ? Đợi đến khi nàng già nua héo úa, lúc thành người phụ nữ trung niên, đi trên đường còn cái ai nhìn nàng lão thái bà, nhiều thêm một lần nữa chứ? Đến lúc đó ta dắt tay nàng, hai người ngẩng đầu ưỡn ngực đi dạo Nguyên tiêu!”
Lúc hắn nói chuyện, giả trang thành bộ dáng của lão gia gia, chọc cho ta cười, liền đập một cái tát lên trên vai hắn, cười nói: “Toàn ba hoa!”
Hắn liên tục kêu đau.
Ta bôi thuốc xong, đi ra ngoài tìm đại nương quen biết, cho nàng một khoản tiền thật dày nặng, mua hai xấp vải bông màu xanh đậm và chỉ sợi nhiều màu sắc cùng nguyên liệu, trước tiên đem mấy tầng vải xếp lên, cắt may cho Thạch Đầu một kiện quần áo mùa đông thật dày, kiểu dáng rất đơn giản, cổ áo nguyên bảo, chỉ là ở góc áo vá một vòng lông chuột xám làm trang trí. Sau đó dùng vải vóc còn thừa làm cái hà bao, tỉ mỉ thêu lên chữ Thạch Đầu cùng với hình thêu hoa sen, bù lại cho món nợ còn thiếu năm đó.
Thạch Đầu tựa vào đầu giường, lẳng lặng nhìn ta thêu hoa, khóe môi nhếch lên cười.
Mùa thu gió nhẹ, bầu trời tươi sáng giống như lòng của ta, vạn dặm không mây. Mối hận to lớn của Thạch Đầu đã báo xong rồi, Long Chiêu Đường không thể vênh váo nhảy ra giữa đường cản trở, Nam Cung Hoán ốm đau không dậy nổi, Nam Cung Minh rốt cục buông tay, chúng ta kế hoạch trước khi đi tìm thời gian đi đến Kỳ Liên Sơn lấy bảo tàng, đem đại bộ phận gửi biếu người nhà của Thác Bạt, phần nhỏ giữ lại để tạo dựng cuộc sống chỗ ở. Sau đó mua mấy trăm mẫu đất, trồng một vườn hoa, đào một cái nguồn nước sạch sẽ, nuôi mấy chục con gà. Thạch Đầu trải qua biến cố sinh tử, thấy được bộ mặt xấu xa của đại hiệp cầm thú, cũng rốt cục thấy nhạt nhoà với giang hồ chém giết lẫn nhau, ngược lại tán thành nguyện vọng của ta, hắn tính học được võ công từ trong bí tịch để bảo hộ bản thân, sau đó làm một cao thủ thoái ẩn giang hồ, mở ra cái trạm rèn sắt, kế thừa sự nghiệp của Thiết Đầu đại thúc, trà trộn phố phường, tương lai làm tuyệt thế thợ rèn, chuyên đánh dao