XtGem Forum catalog

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Vô Sắc Vô Hoan

Vô Sắc Vô Hoan

Tác giả: Quất Hoa Tán Lý

Ngày cập nhật: 04:05 22/12/2015

Lượt xem: 1342015

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/2015 lượt.

thái rau, Lý gia.
Viễn cảnh tương lai đã được an bài rất thỏa đáng.
Ta nghĩ đến mình nhiều lần trải qua cực khổ, hạnh phúc đều ở trước mắt.
Chỉ là trong lòng như trước vẫn có một chút không thích hợp.
Nông lịch ngày hai mươi bốn tháng mười một, Thạch Đầu thương tình ổn định, ta đi đến dược phòng cùng dược đồng, học nhận thức thuốc dược.
Nông lịch ngày ba mươi tháng mười một, Nam Cung Minh nhận được thư, cha bệnh tình nguy kịch, về.
Nông lịch ngày mười tám tháng mười hai, tám thôn lân cận bùng nổ quái bệnh, bệnh mê y học của Bạch Tử phát tác, người muốn khám bệnh trụ đầy biệt viện, nhân thủ không đủ, số lượng lớn thị nữ dược đồng của bổn viện bị điều đi hỗ trợ.
Nông lịch ngày ba mươi mốt tháng mười hai, Trừ Tịch, ta tự tay làm bánh bao mừng lễ đoàn viên, sau đó đem bộ đồ mới cùng hà bao đã làm xong đưa cho Thạch Đầu mặc lên người.
Nông lịch ngày mùng một tháng một, năm mới.
Nông lịch ngày mười lăm tháng một, Nguyên Tiêu, Tiểu Hỉ quấn quít lấy Bạch Tử xem đèn, ta giúp Thạch Đầu đi lên trên lầu, ôm ấp dựa sát vào nhau, nhìn đèn đuốc huy hoàng trong trấn phía xa xa.
Nông lịch ngày mười tám tháng một, ta đi dược phòng học tập, không gặp một bóng người nào cả, chợt ngửi thấy mùi thơm ngòn ngọt, ngã xuống đất bất tỉnh nhân sự. Trong mơ hồ, nhìn thấy lửa cháy ở bên ngoài cửa sổ.
Nông lịch ngày mười chín tháng một, ta rốt cục hiểu được bản thân đã nghĩ sai cái gì rồi.






Trần nhà có mười tám khúc gỗ làm xà ngang để chống đỡ, chiếu tre màu tro đậm được trải ra, phòng không tính là lớn, chung quanh đốt ba ngọn đèn đựng trong chén nhỏ được làm bằng ngọc lưu ly thủy tinh, không khí lưu thông rất ít, tràn ngập mùi dược liệu, nhiệt độ không khí so với bên ngoài ước chừng cao hơn mấy độ, hẳn là cái hầm.
Trên người của ta mặc áo nịt ngực làm từ lụa trắng cùng váy áo ngắn, trước ngực cắm mấy cái ngân châm lóe hàn quang. Bạch Tử lẳng lặng ngồi ở bên trái cái bàn bên cạnh, đeo bao tay làm bằng tơ tằm, cầm trong tay một quyển sách cũ ố vàng, đọc đến si mê, thỉnh thoảng lại lấy qua cái chén nhỏ đựng trà nguội đã để được một lúc lâu được đặt ở trên bàn, chậm rãi uống nửa ngụm.
Thời gian lẳng lặng trôi qua, không biết qua bao lâu, hắn rốt cục xem sách xong rồi, đóng sách bỏ lại trên bàn, chậm rãi bước đến trước mặt ta, ta nhanh chóng giả bộ ngủ, hắn duỗi tay mở mí mắt của ta ra, nhìn thoáng qua, ôn hòa cười nói: “Dược hiệu của Bảy bước nhuyễn cốt tán là sáu canh giờ, ngươi hẳn đã tỉnh.”
Ta mở mắt ra, oán hận nhìn tên cầm thú này.
Hắn thật giống như vị thầy giáo dùng sự chuyên nghiệp của bản thân đi kiểm tra học sinh, thực khoái trá hỏi: “Ngươi không biết bảy bước nhuyễn cốt tán còn có thể dùng ở trong lửa phải không?”
Bạch Tử khoanh tay, xoay chuyển vài vòng, oán hận nói: “Ngươi bị phụ thân hắn tống đi mấy ngày, Nam Cung Minh ở nhà của ta, muốn mời ta đi trị bệnh nấm hoa đào trên mặt cho ngươi, sau đó mang tới trước mặt phụ thân để nghị thân[1'>. Được đến tin tức, ta bồi hắn suốt đêm tiến đến Nam Cung thế gia, cha con bọn họ hung hăng náo loạn một hồi, Nam Cung Hoán tức giận đến mức trúng gió, ngã xuống đất không dậy nổi, ta thi châm kê thuốc cho hắn, hắn bằng mặt không bằng lòng, nói là con đã có giữ trọng trách lớn, không cần phải phụ thân hỗ trợ, từ nay về sau ở biệt viện tĩnh dưỡng, cự tuyệt y dược, chỉ cầu nhanh chết đi gặp phu nhân. Trước khi đi, hắn bí mất triệu ta đến nói chuyện một phen, ta thế mới biết hắn đem ngươi tống đi là vì trong lòng ngươi căn bản không có A Minh.”
[1'> Nghị thân: bàn luận cưới hỏi.
Ta có miệng khó trả lời: Lấy đại cầm thú đối với thê tử cố chấp tưởng niệm đến tận bây giờ, nếu ta bị đưa tới trước mặt hắn, nói không chừng sẽ không phải là vợ của Nam Cung Minh, mà là mẹ kế của Nam Cung Minh!
Bạch Tử thở dài, nâng trán một lát: “Loạn trong giặc ngoài, Nam Cung Minh đoạn thời gian ấy gầy đi bảy tám cân, cơ thể xương cốt đều suy nhược. Ta cũng âm thầm giúp hắn đi tìm tung tích của ngươi, chính là không có kết quả. Sau đó, hắn cuối cùng tìm được ngươi, mang theo tới thăm, nhưng không phải là để giới thiệu vợ tương lai của hắn, mà là vì tìm thầy thuốc thay nam nhân của vợ tương lai, thật sự là buồn cười.”
Hắn lo lắng Nam Cung Minh cũng mắc phải tâm bệnh giống như phụ thân? Cho nên muốn triệt để giết chết ta?
Bạch Tử tựa hồ nhìn ra nỗi sầu lo của ta, lại cười nói: “Ta không cần Nam Cung Minh có tâm bệnh hay không, cũng thực chán ghét hắn, nhưng là bên tai ngay cả một cái người dám lải nhải đều không có, cũng thật sự nhàm chán. Ta trị liệu cho nam nhân của ngươi, cho ngươi các loại phương thuốc, nguyên bản là hy vọng hắn đối với ngươi hết hy vọng, cho hai người các ngươi cút nhanh một chút, cút càng xa càng tốt! Ta dễ dàng thừa dịp tâm bệnh của Nam Cung Minh chưa nặng, sớm một chút xuống tay trị liệu cho hắn… Nhưng là hiện tại, ta thay đổi chủ ý, ngươi có biết đây là vì sao không?”
Ta: “…”
Bạch Tử bừng tỉnh đại ngộ, từ trên cổ ta rút ra hai cái ngân châm: “Ta đã quên mất,