Teya Salat

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Vô Sắc Vô Hoan

Vô Sắc Vô Hoan

Tác giả: Quất Hoa Tán Lý

Ngày cập nhật: 04:05 22/12/2015

Lượt xem: 1342243

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/2243 lượt.

ng thế gia tuy rằng không có nhiều phòng ở, rộng lớn nhưng cơ hồ không có ai đi qua, nghe nói có điềm xấu, mọi người ngay cả nói cũng không chịu nói về nó. Vốn nó ở trong khu vực cấp 3, sau ta lại cảm thấy nơi này tư liệu quá ít, nguy hiểm khó dò, nên phân vào khu vực cấp 2.
Tiểu nữ nhi của Hoàng đại nương là Thúy Anh sức khỏe không tốt, không thể làm việc nặng, cho nên được nhờ quan hệ đưa vào nơi lý tưởng núi cao hoàng đế xa kia.
Ta nhìn sắc trời một chút, hiện tại xác nhận Nam Cung Minh đang tập thi họa, đánh giá mức độ nguy hiểm không cao. Lại không muốn đắc tội người có quyền ở phòng bếp, vì thế đồng ý đi làm, dùng hết sức của đôi chân nhỏ đi nhanh về nhanh.
Bình an đi tới Lâm Hương Các, Thúy Anh tỷ tỷ nhận canh ngân nhĩ, nói khách sáo hai câu rất ngọt, sau đó thưởng cho ta mấy lượng bạc.
Ta nghĩ đến không biết tư liệu của nơi này, thấy chung quanh không người, trưng ra gương mặt đứa nhỏ ngây thơ, hỏi thăm: “Phòng ở đây thật có khí chất nha, sao không có người nào ở vậy? Chắc không phải có quỷ chứ tỷ tỷ?”
“Cái gì quỷ không quỷ? Đừng có nói bậy” Thúy Anh buông bát quát khẽ, nở nụ cười: “Ngươi tuy còn nhỏ nhưng đừng nói lung tung, khu này trước đây là của Nam Cung phu nhân, sau khi phu nhân không ở liền bị Hoán chủ tử phong tỏa.”
Ta bỗng nhiên nhớ tới trong nguyên tác không có đề cập đến thê tử của Nam Cung Hoán, cảm thấy có chỗ không ổn, hỏi tiếp: “Nếu là chỗ ở cũ của phu nhân, vì sao mọi người không thích nói tới nơi này vậy?”
“Con nít sao lại hỏi nhiều như vậy?” Thúy Anh nhíu mày hù dọa nói, “Đừng có tò mò như thế, có chút chuyện biết càng ít càng tốt, Hoán chủ tử không cho nói tới chuyện của phu nhân. Chúng ta làm hạ nhân làm theo là được rồi, đừng nói lung tung, cẩn thận vào đến tai Vương đại tổng quản, sẽ bị tha đi đánh bằng roi.”
Ta không muốn bị đánh, đành phải khép nép vâng dạ, không dám tiếp tục truy vấn.
Thúy Anh chỉ ăn non nửa bát canh ngân nhĩ, liền đem phần còn lại thưởng cho ta: “Nhắc nương của ta lần sau nêm ít đường một chút, bà làm thế nào luôn luôn quên nhỉ? Ta cũng không phải còn là tiểu cô nương thích ăn đường, ngọt như thế này làm sao nuốt trôi?”
Tiểu nha đầu ăn phần dư của đại cô nương là chuyện thường, nhưng ta vốn rất ưa sạch sẽ, cũng không ăn đồ người khác đã cắn qua, cho nên ngoài miệng vui mừng nhận lấy, ra khỏi cửa liền vụng trộm tìm chỗ nào đem phần canh ngân nhĩ còn lại đổ đi, sau đó cầm bát không trở về, vừa đi vừa nghĩ đến chuyện của Nam Cung phu nhân.
Mới vừa đi đến cửa Lâm Hương Các, chợt nghe một đoạn tiếng sáo thanh thanh, từ phía sau truyền đến.
Ta theo bản năng muốn quay đầu lại nhìn, bỗng nhiên nhớ tới quy tắc 1 việc không liên quan không để ý, làm người không cần tò mò, giả bộ không nghe thấy, tiếp tục đi về phía trước.
Tiếng sáo bỗng dừng lại, đổi thành thanh âm tao nhã của thiếu niên: “Tiểu cô nương, xin dừng bước.”
Ta vừa nghe đã nhận ra là thanh âm của tiểu cầm thú, cảm thấy kinh hãi, tiếp tục giả bộ không nghe, sải rộng bước chân chạy về phía trước, nhanh chóng rời đi phạm vi tầm mắt của hắn.
Kết quả đầu ta đụng đến một cái gì đó, không đau lắm…
Ta hy vọng đụng vào đầu là thiên thạch( >_
Làm sao bây giờ? Tiếp tục giả bộ không phát hiện sau lưng có người sao? Ta chần chờ một lát.
Lại một trái táo bay đến, mục tiêu rất rõ ràng, có vẻ không quay đầu lại sẽ tiếp tục bị chọi.
Ta giả bộ không nổi nữa, đành phải chậm rãi xoay người quay đầu lại.
Lá cây xanh xanh làm nền, táo đỏ giống như các khối bảo thạch treo đầy xung quanh, Nam Cung Minh ngả người dựa trên thân cây, cầm trong tay ống sáo bằng ngọc bích, trường bào màu xanh theo gió lướt nhẹ, hai chân có một chút nghịch ngợm đu đưa ở giữa không trung, hướng khuôn mặt nhỏ nhắn về phía ta tươi cười sáng lạn.






Kỳ thật ta còn ôm một chút hy vọng, muốn giả bộ không phát hiện ra người ở trên cây, kết quả là ta được thấy khinh công trong truyền thuyết…
Nam Cung Minh thả người từ trên cây nhảy xuống, tay áo phiêu phiêu, vạt áo tung bay, tư thái như Thanh Loan giương cánh, xẹt qua ngọn cây, chạm lên ngọn cỏ, nháy mắt liền đến trước mặt ta, đôi mắt trong veo như làn nước mùa thu nhấp nháy lộ vẻ ý cười.
Muốn trốn cũng không được, tránh cũng không xong, hắn tiếp tục bước tới, ta cũng không thể lui thêm bước nào nữa.
Nay là phúc không phải họa, là họa tránh không khỏi. Sau khi hoảng sợ quá độ, lá gan của ta lại lớn lên, hai chân cũng không còn run nữa, đầu óc tiếp tục hoạt động.
Hết thảy vẫn còn có thể thay đổi, Nam Cung Minh không như Nam Cung Hoán, hiện tại hắn mới có mười ba tuổi, có lẽ chỉ là cảm thấy hứng thú với ta, tình cảm không quá sâu nặng. Tình huống tệ nhất, cho dù lúc này trong đầu hắn có ý xấu, thân thể cũng không có năng lực ăn thịt (^_^). Cho nên ta không thể tỏ ra sợ hãi, nếu lộ ra thần thái điềm đạm đáng yêu như Lâm Lạc Nhi trong nguyên tác, ngược lại càng dễ dàng gợi lên dục vọng cầm thú.
“Minh thiếu chủ, sao người có thể tùy tiện kêu tiểu nha đầu là muội muội? Rất