Snack's 1967

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Vô Sắc Vô Hoan

Vô Sắc Vô Hoan

Tác giả: Quất Hoa Tán Lý

Ngày cập nhật: 04:05 22/12/2015

Lượt xem: 1342018

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/2018 lượt.

g giống như vịt chết bị nấu chín, vẫn còn có thể bay*…
=====
tâm hoài bất quỹ*: ý đồ đen
Tiểu cầm thú đã tới gần rồi, đại cầm thú còn xa sao?
Đồng minh duy nhất lại bị viên đạn bọc đường hấp dẫn, thông đồng với địch phản quốc, không thể trông cậy vào hắn nữa…
Đáng thương cho ta đau đầu nhức óc vẫn nghĩ không ra lý do phản đối, đành phải lắc lắc khăn tay, dựa vào cánh cửa, trơ mắt nhìn Thạch Đầu cao hứng phấn chấn đi đến luyện võ trường, đủ loại đau lòng kèm theo không thể buông tay khó có thể hình dung, rất có cảm giác ‘Phong tiêu tiêu hề, Dịch thủy hàn ; Tướng công nhất khứ hề, bất phục hoàn’*.
Tiễn bước Thạch Đầu, ta trở về phòng ngồi ở bàn trang điểm, nhìn gương mặt trong tấm gương kia, mặt của Lâm Lạc Nhi bắt đầu mất vẻ bầu bĩnh trẻ con, dù đã cố trang điểm giấu đi, vẫn cố gắng phát triển theo hướng khuynh quốc khuynh thành hồng nhan họa thủy, thể chất thật đáng giận, mặc dù mềm dẻo, nhưng tuyệt đối không thể làm việc nặng! Leo núi mấy tháng, Thạch Đầu xách nước lên đã có thể mặt không đỏ khí không suyễn, ta lại như ban đầu không khác chút nào, vẫn thở hổn hển vù vù.
Càng làm cho ta tuyệt vọng là, hồi cuối tuần xắt rau không cẩn thận cắt phải đầu ngón tay thật sâu, chảy thiệt nhiều máu. Ta lười bôi thuốc, chỉ tùy tiện băng bó một chút, thuận theo tự nhiên, không nghĩ tới miệng vết thương qua 3 ngày thì tốt rồi, hiện tại lại ngay cả một chút sẹo cũng không có.
Hoàng đại nương khen: “Ngươi thật sự là thiên phú dị bẩm, thể chất không bị sẹo khiến cho người ta ghen tị.”
“Đúng vậy, thật tốt, ta quá may mắn.” Nữ chính trong tiểu thuyết sắc tình khôi phục sức khỏe còn mạnh hơn gián, ta cười so với khóc còn khó coi hơn.
Cười xong, ta tỉnh táo lại, tiến hành sửa chữa mục tiêu lớn lên, kiếm bạc, chuộc thân, gả nam nhân, nuôi heo, chăm sóc con cái. Nam Cung Minh đã cố ý lưu tâm đến ta như thế, nếu muốn nhanh chóng chuộc thân thoát tịch chỉ sợ rất khó khăn, phải làm tốt kế hoạch nguy hiểm nhất, chính là chạy trốn.
Tuy rằng nô tỳ bỏ trốn sẽ bị truy nã, nhưng thế giới này không có mạng toàn cầu, cũng không có điện thoại di động, tin tức liên lạc khó khăn, chỉ cần ta tiếp tục giả xấu giả ngu, tranh thủ trong lúc chưa bị Đại cầm thú coi trọng, ngoan ngoãn đợi đến 13, 14 tuổi, thân hình lớn 1 chút, trước khi tình tiết đáng giận kia phát sinh, thay hình đổi dạng, trốn khỏi Nam Cung thế gia càng xa càng tốt, tìm một nơi thâm sơn cùng cốc, nếu may mắn có thể gả cho một nam nhân thiện lương. Còn lỡ bất hạnh, ta liền xuất gia làm ni cô! Chặt đứt hồng trần, mỗi ngày gõ mõ niệm “Sắc tức thị không, không tức thị sắc!” (>_<)
Kế hoạch thực hoàn mỹ, vấn đề duy nhất là dịch dung, tuy rằng ta hiện tại không biết, nhưng ta biết đến đâu có thể học.
Nhớ rõ trong nguyên tác Lâm Lạc Nhi trước đây cùng Nam Cung Minh ở Tàng Thư các, từng có lần không cẩn thận làm rớt một quyển sách cổ, bên trong có một phần tiền nhân lưu lại thuật dịch dung bí tịch, nàng cảm thấy thú vị, học một ít trong đó. Không nghĩ tới sau này, trước khi bị Nam Cung Hoán ép buộc bị tiểu Hầu gia bắt cóc đem đi, ngày ngày chà đạp, khiến cho mình đầy thương tích. Chờ đợi nhiều ngày, mới tìm được cơ hội, dịch dung chạy thoát ra ngoài…
Những chuyện thê thảm phía sau ta không muốn nói tới, dù sao ta đã sửa nhiều tình tiết như vậy, chắc không thể lại xui xẻo giống nàng nữa chứ?
Hiện tại nhiệm vụ hàng đầu là tìm ra dịch dung bí tịch kia! Nhưng Tàng Thư các ở Nam Cung thế gia là cấm địa, bên trong có rất nhiều cuốn sách trân quý, ngoại trừ vài phó dịch chuyên môn phụ trách quét tước, bất cứ kẻ nào cũng không được đi vào.
Đáng thương ta nghĩ ba ngày ba đêm, đầu muốn nổ tung, cũng nghĩ không ra cách nào tốt để trà trộn vào mà không bị phát hiện, đành phải tự nhận ngu xuẩn.
Càng ngu hơn nữa là! Trước khi xuyên qua ta là người nghèo, không thường xuyên thấy bạc. Nay không biết đầu óc thế nào, muốn thể nghiệm cảm giác ngủ trên đống bạc, cho nên lúc phòng thu chi phát tiền lương, ta chọn nhận khối bạc chứ không lấy ngân phiếu, sau vài tháng, đến khi trên ván giường trải kín 1 lớp bạc, nằm ngủ ở mặt trên, lạnh lạnh dưới lưng, rất có cảm giác thành tựu. (^_^)
Đến khi ta ngủ đã ghiền rồi, muốn đổi lấy ngân phiếu, kết quả phòng thu chi thực không khách khí đạp ta ra ngoài: “Tiền công gi­ao phó rõ ràng, ai rảnh cho ngươi đổi lấy đổi đi? Chính mình đi lên trấn trên giải quyết!”
Ta trợn tròn mắt nhìn hơn ba trăm lượng, tính ra hơn hai mươi cân bạc,. Chỉ bằng đôi tay nhỏ với đôi chân nhỏ của ta, làm sao có thể a? Tám phần là dùng đòn gánh khiêng được nửa đường, bảo đảm sẽ té úp sấp gãy 2 cây răng cửa một lần nữa.
“Thạch Đầu đại ca, ngươi là người tốt a, giúp ta khiêng bạc đi…” Ta sống chết lôi kéo tay áo Thạch Đầu, dùng hết khả năng làm cho ánh mắt ai oán, bất lực một chút nữa.
Thạch Đầu mới luyện võ trở về, chạy đến phòng ta ăn vụng đồ ăn vặt, mảnh vụn rơi vào khí quản, ho khan cả buổi mới hỏi: “Đồ ngu ngốc nhà ngươi làm sao có nhiều bạc như vậy? Chẳng trách mấy tháng nay mọi người thiếu bạc vụn để đổi, nguyên lai đều chạy tới c