Tác giả: Quất Hoa Tán Lý
Ngày cập nhật: 04:05 22/12/2015
Lượt xem: 1342024
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2024 lượt.
hỗ ngươi a?”
Ta đánh chết cũng không dám nói ra lý do muốn nằm ngủ trên đống bạc, liền nói dối: “Ta hồi nào đến giờ chưa thấy qua ngân phiếu lần nào, nghĩ đến có bạc tin cậy chút, cho nên…”
Thạch Đầu kinh ngạc, thốt ra mà ra: “Ngay cả ngân phiếu cũng chưa thấy qua? Đầu ngươi có bị gì không a?”
Ta cũng biết việc lần này rất ngu, cho nên cúi đầu không dám phản bác, mặc cho hắn cười nhạo.
Thạch Đầu thấy dáng vẻ thành thật nhận sai hiếm thấy của ta, lại đáng thương hề hề, thực sảng khoái đáp ứng vài ngày nữa xin phép giáo đầu tập võ, giúp ta đem bạc đến trấn trên đổi, thuận tiện quay về Lý gia thôn thăm phụ thân.
Ta nhẹ nhàng thở ra, thề về sau làm việc nhất định phải cân nhắc, lại phân quần áo trang sức được Nam Cung thế gia cho làm hai loại, dùng một miếng vải nguyên làm một cái vỏ gối thêu hoa mới, chuẩn bị để tỏ lòng hiếu thuận cho bà ngoại.
Sau đó ta suy nghĩ nửa ngày, cảm thấy người khác bất nhân, ta không thể bất nghĩa, cậu cả bán ta cho Nam Cung thế gia, lấy tư duy ở xã hội hiện đại là không thể chấp nhận, nhưng theo quan niệm ở nông thôn cổ đại, hắn vẫn là người tốt, dù sao hắn đã không đem cháu gái nhà mình bán đi thanh lâu tửu quán cho được giá cao, mà là tìm chỗ tốt gởi gắm. Chỉ có điều hắn không thể biết trước tương lai, cũng không biết bản tính của Nam Cung thế gia.
Ta tuy rằng chán ghét bọn họ, nhưng làm người cần phải để lại ba phần đường sống, cho nên vẫn là lấy chút tiền cùng một cái nhẫn được đại nha hoàn tỷ tỷ thưởng đem cho mợ, coi như là phí chiếu cố bà ngoại.
Còn có điểm tâm, kẹo, vải thừa, loạn thất bát tao gì đó sửa sang lại cũng không ít.
Đầu tiên là nhờ người đến báo trước, xác định ngày được cho phép trở về.
Đợi đến ngày xuất phát, Thạch Đầu buồn bực khiêng đòn gánh, một đầu là mười tám cân bạc, một đầu là mười cân đồ ăn cùng linh tinh xuất phát.
Ta chỉ ôm một cái túi nhỏ, nhanh chân bước theo, đi đến trang viên của Nam Cung thế gia ngồi xe về nhà.
2999 bậc thang mới đi một nửa… Ta liền mệt muốn rớt cái túi.
Thạch Đầu nghiêm mặt, lấy cái túi của ta, tiếp tục quải lên vai.
Thật vất vả lê lết đến trấn trên, trong trấn có chút lộn xộn, hình như là mọi người đều đang nghị luận ngày hôm qua có một hộ cả nhà đều bị giết.
Ta không rảnh nhiều chuyện, sau khi đổi ngân phiếu, thực chân chó xoa nhẹ bả vai Thạch Đầu đại gia, mời hắn ăn 4 bát đậu hủ, mua 6 xâu mứt quả, hứa hẹn giặt quần áo một tuần cho hắn, sau đó kêu xe ngựa quay về Lý gia trang thăm người thân.
Thạch Đầu đã thật lâu không gặp phụ thân, vui vẻ hí hửng như con khỉ, dọc theo đường đi sôi nổi, không ngừng khoe: “Cha ta nói ta không biết tính toán, đời này tuyệt đối sẽ phá sản, lúc này ta làm đệ tử của Nam Cung thế gia, xem cha còn dám đánh ta, mắng ta không có tiền đồ!”
Ta nhịn không được phản bác: “Cha ngươi không mắng sai, ngươi quả thật không biết tính toán, viết chữ thì không có kiên nhẫn, học võ lại liều lĩnh tham công, cũng không biết khi nào thì mới trưởng thành được.”
Thạch Đầu khinh bỉ: “Ngươi là tiểu hài tử, không cần làm bộ cái gì cũng biết.”
Ta khinh bỉ: “Ta tuy là tiểu hài tử, nhưng ít nhất ta không mua tượng đất về chơi.”
Thạch Đầu: “Không có biện pháp, cái tượng này bộ dạng quái dị giống hệt ngươi, làm sao ta nhẫn tâm để nó ở quầy hàng bán không ra.”
Ta: “Được rồi, con khỉ kia lại là cái gì?!”
Thạch Đầu nổi giận: “Đây là nhị lang thần! Siêu lợi hại nha! Bộ dạng rất giống ta a! Chỉ có ánh mắt ngu ngốc của nhà ngươi mới có thể nhìn thành hầu tử!”
Một đường đi một đường tranh, tranh cãi ầm ĩ không ngớt.
Về đến gần thôn, đã thấy ngoài cửa thôn có vài thôn dân đang tụ lại, thấy chúng ta muốn nói lại thôi, ánh mắt quái dị.
Ta bỗng nhiên có dự cảm không tốt.
Thạch Đầu tùy tiện đi lên trước, vỗ vỗ bả vai đối phương hỏi: “Minh Nhị thúc, các ngươi đứng ở đây làm cái gì thế? Ta mới vừa ở trấn trên mua 3 cân rượu với nửa cái đầu heo hiếu thuận cho cha ta, chút nữa thúc cũng tới nhà cùng cha uống hai chén nha. Còn nữa, ta hiện tại là đệ tử của Nam Cung gia đó nha!”
Minh Nhị thúc nuốt nuốt vài cái, rốt cục thấp giọng nói: “Thạch Đầu, cha ngươi… Hắn đã xảy ra chuyện.”
Thạch Đầu buông tay, cười vô tâm: “Cái ông chuyên sơ ý đó, lại bị cái búa rớt trúng chân rồi?”
“Không… Không phải…” trên mặt của Minh Nhị thúc lộ vẻ không đành lòng, muốn nói lại thôi.
“Ai nha, chuyện này tóm lại là…,” Minh nhị thẩm xoa xoa hai bàn tay, liền nói, “Thạch Đầu, cha ngươi đã đi.”
Thạch Đầu ngẩn người: “Đi đâu?”
Mọi người ai cũng không biết làm thế nào có thể tàn nhẫn mở miệng nói với một đứa nhỏ 9 tuổi, phụ thân của nó đã qua đời, từ nay về sau nó phải làm cô nhi.
Thạch Đầu thấy tất cả mọi người không nói lời nào, rốt cục hiểu ra, bất an hỏi: “Hắn đã đi? Cha ta khỏe như trâu, các người không nói giỡn chứ?”
“Thiết Đầu là người tốt, chỉ là lần này thật xui xẻo. Đúng lúc đó lại tới cửa, có lẽ là trúng kiếp nạn này a.”
“Nghe nói lúc hắn chết, còn che chở cho một đứa trẻ 3 tuổi của nhà đó,