Tác giả: Quất Hoa Tán Lý
Ngày cập nhật: 04:05 22/12/2015
Lượt xem: 1342059
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2059 lượt.
bảy tuổi, vũ tượng chi năm*. Đượcc Nam Cung Hoán phái chưởng quản đường thủy Giang Nam Giang Bắc, chỉ trong một năm liền đem đường thủy dẫn đến Bắc Cương, làm người ôn nhuận như ngọc, không kiêu ngạo không siểm nịnh, lại thêm võ nghệ cao siêu, tinh thông cầm kỳ thư họa. Vô số giang hồ nữ nhi phương tâm ám hứa, trải qua trên đường, trịch quả doanh xe, lại có thể giữ mình trong sạch, không phong lưu làm việc xấu, được công nhận đệ nhất công tử thế gia.
Người ta bị “hoa đào tiển” một năm hai mùa, “hoa đào tiển” của ta một năm bốn mùa.
Cho đến khi thuốc bổ của Nam Cung Minh khiến ta bổ ra máu mũi, phương thuốc của Thạch Đầu sắp ép ta tới nôn mửa, hai vị này mới yên tĩnh lại, giải cứu ta khỏi địa ngục thuốc.
Lúc nửa đêm canh ba không người, ta thường xuyên soi gương, nhìn gương mặt không có hồng ban, vẻ mặt hối hận không ngừng.
Hơn nữa Tiểu cầm thú tìm y tìm dược gây động tĩnh không nhỏ, cho dù cố ý giấu diếm, cũng không có khả năng không kinh động đến Đại cầm thú, vì thế ta lo lắng đề phòng thật lâu.
May mắn Tiểu cầm thú làm người có quy củ, vẫn chưa vì vậy mà bỏ bê học tập, chỉ là lúc nghỉ trưa lại đây nói vài câu, ước chừng vài phút rồi bước đi, chỉ có nhiêu đó thời gian thật sự quá ít, bên ngoài thường thường có đệ tử đến đọc sách quấy rầy, cho dù có nghĩ làm chút chuyện xấu, cũng không có cơ hội.
Vóc người của Tiểu cầm thú nay đã nhảy vọt, mặc tố lam trường bào, mặt trên không thêu hoa văn, chỉ dùng một đai lưng bằng gấm xanh nhạt, lộ ra khối ngọc bội bạch ngọc, càng hiển vẻ phiêu dật xuất trần.
Ngũ quan của hắng bộ dạng tuấn tú, chỉ có điều đôi mi luôn rũ thấp, ánh mắt u buồn, nhưng nhiều nhất là ôn nhu có thể làm người khác chết chìm trong đó, tính tình hiền lành. Cho dù nghe thấy câu nói vô liêm sỉ của ta, cũng chỉ là cười theo hỏi: “Lạc Nhi muội muội, muội có thích người nào sao? Ca ca thay muội xem xét, xem xét.”
Ta điểm danh toàn bộ phó dịch mười tám tuổi có thể thoát tịch ở trong đầu, không biết xấu hổ thử: “A Sơ không tệ, bộ dạng thanh thanh tú tú, làm việc thành thật chịu khó, thoạt nhìn rất tốt.”
Tiểu cầm thú không chút do dự cự tuyệt: “Không được, đứa nhỏ kia ta biết, làm việc không có chủ kiến, không quả quyết, chỉ đi từng bước mới động từng bước, tương lai đi theo hắn, muội sẽ mệt chết.”
Ta tiếp tục không biết xấu hổ: “Thúy Mặc cũng rất tốt, hiểu biết chữ nghĩa, chăm chỉ hiếu học, hào hoa phong nhã, có phong phạm quân tử.”
Tiểu cầm thú tiếp tục cự tuyệt: “Vạn vạn không thể, người này tiêu tiền như nước chảy, không biết quản gia nghiệp.”
Ta lại càng không biết xấu hổ: “Ngô Khi cũng có thể, thông minh lanh lợi, biết ăn nói, làm ăn kinh doanh có thể thành công.”
Tiểu cầm thú mặt nhăn mày nhíu: “Không được, phụ thân háo sắc, mẫu thân lại dữ, sống chung khó khăn.”
Ta lục hết bụng lại nghĩ ra: “Còn Bạc?”
Tiểu cầm thú: “Tên rất tục!”
Ta: “Vân Hổ?”
Tiểu cầm thú: “Bộ dạng rất xấu!”
Ta: “Triều Sinh?”
Tiểu cầm thú: “Rất béo!”
Ta: “Thiên hạ nào có thập toàn thập mỹ nam nhân…”
“Làm sao lại không có nam nhân tốt chứ?” Tiểu cầm thú rốt cục có chút mất hứng, “Muội ngẫm lại, muội cố gắng ngẫm lại đi.”
Ta giống một con chuột xoay quanh vài vòng ở trong phòng, vẫn là chết sống nghĩ không ra.
Tiểu cầm thú châm một chén trà cho ta, nói: “Muội này đúng là nha đầu ngốc, sao toàn nghĩ xuống phó dịch? Phải nhìn lên chỗ cao mà nghĩ a, nhà giàu nhà cao cửa rộng, muội gả ai không được?”
Ta liếc mắt, khinh thường nói: “Ta là nô tịch, tiểu nha đầu sao có thể cùng quý công tử xứng đôi? Không hợp lễ.”
Tiểu cầm thú đứng hình, nhanh chóng cãi lại: “Muội nghe mấy câu nhàm chán này ở đâu vậy? Khi nào thì có loại quy củ này? Nhị công tử của Kim Tài sơn trang không phải cưới nha hoàn từ nhỏ hầu hạ bên người hắn sao?. Tri huyện Kim Thủy trấn phụ cận chúng ta vẫn cưới Câu Lan hoa khôi Phấn Hồng Viện, mọi người cũng bất quá nghị luận hai tiếng.”
Dựa vào! Ta sẽ không muốn nghĩ mình giống như nữ chính trong Tiểu Bạch văn! Đọc sách lịch sử là bỏ không sao! Điền văn trên mạng cũng đọc chơi sao!
Phải môn đăng hộ đối, lọ lem đi tìm chết đi!
Ta buồn bực không kềm chế được, cơ hồ muốn đi vào một cái góc tối nào đó trồng nấm.
Tiểu cầm thú vẫn còn ở bên cạnh, ý vị thâm trường nói: “Đừng để ý đối phương là ai, thả lòng mà nghĩ, lớn mật mà nghĩ. Quan trọng nhất là tìm một người yêu thương muội, có thể sủng muội cả đời, sống mới hạnh phúc nhất. Hơn nữa không cần nghĩ đi quá xa, hảo hảo lưu ý bên cạnh một chút…”
Sau khi nói xong, hắn liền vội vàng đi mất.
Ta đứng ở tại chỗ trầm tư: Hắn ám chỉ hẳn không phải là Thạch Đầu chứ?
Không, tuyệt đối không có khả năng.
Bọn họ vài năm này cũng không hợp nhau cho lắm.
Thạch Đầu làm người kiêu ngạo, nhưng coi như cũng biết đúng mực, ở mặt ngoài đối Nam Cung Minh coi như cung kính, không có làm cái gì vô liêm sỉ sự, có cái gì bất mãn cũng chỉ là lén cùng ta nói nhảm. Mà Nam Cung Minh làm người hiền hoà, sẽ không vì tranh cãi một chút mà chán gh