Polly po-cket

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Vô Sắc Vô Hoan

Vô Sắc Vô Hoan

Tác giả: Quất Hoa Tán Lý

Ngày cập nhật: 04:05 22/12/2015

Lượt xem: 1342052

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/2052 lượt.

thể, sau đó dùng dấu ngắt câu phân chia ra, lại đi vào Tàng Thư Các tìm kiếm điển tịch tương ứng đọc giải nghĩa.
May mắn Ngô quản sự ba ngày hai lần được Nam Cung Minh ban thưởng, năm ngày ba lượt bị Thạch Đầu uy hiếp, cơ hồ xem ta thành cô nãi nãi, việc lớn việc nhỏ cũng không để cho ta đụng tới, mỗi ngày cầm phất trần phẩy phẩy bụi là có thể trốn lên lầu hai tiếp tục đọc sách.
Học thuộc thuật dịch dung toàn văn một cách rành rẽ, ta thiêu hủy toàn bộ bản thảo, nguyên tác trả lại chỗ cũ.
Phân ra vài lần nhờ Thạch Đầu đi lên trấn trên mua cho ta chút dịch dung công cụ, lại tìm được [Bách Thảo thuyết'>, vừa quan sát hình vẽ mô tả thảo dược, vừa đến sau núi tìm kiếm. Mấy chục loại dược liệu ước chừng dùng một tháng mới chuẩn bị hoàn thành.
Trong quá trình điều chế, ta sợ làm không tốt, đầu tiên làm thí nghiệm ở trên mu bàn tay.
Lần đầu tiên liều thuốc quá nhiều, làn da bị sưng nổi mụn nước. Lần thứ hai liều thuốc quá ít, màu sắc nhẹ nhàng rửa một cái là mất…
Thực nghiệm vô số lần, ta rốt cục nắm giữ phương pháp điều chế tốt nhất.
Lúc này làn da Lâm Lạc Nhi phơi nắng bị đen đã khôi phục trắng nõn thủy nhuận, ngũ quan xinh đẹp càng ngày thể hiện sắp không thể bị ngụy trang che lấp, thời gian Tiểu cầm thú nhìn ta ngẩn người cũng càng ngày càng dài.
Ta nhanh chóng bắt đầu thực hành kế hoạch, bắt đầu từ hai gò má và cằm, làm cho trên mặt xuất hiện một số ban đỏ, lại mang theo hiện tượng tróc da, chậm rãi mở rộng, một tháng sau lan tràn tới toàn gương mặt, làm cho người ta rất là sợ hãi.
Oi bức nên lấy tóc mái buộc gọn lên, lông mi không cần cắt nữa.
Tiểu cầm thú thấy khuôn mặt của ta thành thế này, gấp đến độ giơ chân. Phái người nơi nơi tìm kiếm lương y, trân quý dược phẩm như không cần tiền mua đem tặng cho ta, cơ hồ đầy phòng, còn lặng lẽ ở trên giang hồ treo giải thưởng, ngàn vàng cầu thuốc.
Danh y trong phạm vi trăm dặm hết thảy được dẫn tới đây, người người bắt mạch xong nhíu mày, bị ép hỏi ngượng ngùng mới nói đại khái là “Tính người thể nhiệt, bên ngoài phong nhiệt mà thành”, trừ bỏ cấm phơi nắng, cấm ăn một số thực phẩm, còn cho một đống quý báu dược liệu trong uống ngoài thoa, toàn bộ đều là thuốc dưỡng sinh ăn không chết người này nọ.
Ta tự làm bậy, mỗi ngày bị Tiểu cầm thú buộc uống thuốc đắng muốn chết, nhưng là cam lòng. Không có việc gì an vị ngồi bên giường đọc sách, tính tình càng trầm tĩnh, không thích nói chuyện.
Tiểu cầm thú ép buộc hơn một tháng, thấy không có chuyển biến tốt, liền nhờ người từ Đông hải mang đến một cái khăn che mặt đưa ta, dùng thanh âm khàn khàn đang ở trong kỳ đổi tiếng an ủi nói: “Lạc Nhi muội muội đừng lo lắng, chỉ cần tránh ánh mặt trời, mặt của muội từ từ sẽ tốt lên.”
Ta gục mặt xuống bàn “Nức nở” Nói: “Ca ca đừng nói nữa, mặt của ta là đời này đều sẽ như vậy.”
“Sẽ không,” Nam Cung Minh kéo tay ta thề nói, “Nếu trị không hết, ta sẽ mang muội đi Thần Y Cốc cầu y, Bạch tiên sinh y thuật thiên hạ đệ nhất, nhất định có thể làm cho muội khôi phục mỹ mạo.”
Ta thật hoảng sợ, nhanh chóng lắc đầu: “Bạch tiên sinh tính tình quái dị, dùng loại bệnh nhỏ này đi làm phiền hắn, sẽ bị hắn dùng gậy gộc đuổi ra, trở về còn bị Hoán chủ tử cho thêm một chút gậy gộc. Dù sao « hoa đào tiển » là bệnh nhẹ, cũng không quan trọng gì, bản thân chậm rãi trị vài năm, cố gắng thì tốt rồi.”
Nam Cung Minh nhìn ta hồi lâu, thở dài: “Nha đầu ngốc, muội tuổi còn nhỏ không biết. Nữ hài tử làm sao không lo dung nhan. Thiên hạ nam tử tuy nói cưới vợ hảo đức không háo sắc, nhưng sắc tính cũng phải có, thánh nhân cũng có vài phần thích chưng diện chi tâm. Nếu nữ tử tướng mạo quá mức xấu xí, sao vào được mắt bọn họ? Không vào được mắt, sao lại lâu dài ở chung, phát hiện muội có ngàn lần hiền lành, vạn loại ưu điểm?”
Hắn nói rất có đạo lý, đáng tiếc­cảnh giới ta theo đuổi chính là không có người cần, vì thế cười nói: “Nhân duyên thiên định, gả không được thì không gả, ta không bắt buộc.”
“Toàn nói lời ngốc” Nam Cung Minh nhẹ nhàng ngồi ở bên người ta, dùng ngón tay mảnh mai của hắn vuốt mái tóc dài của ta, chần chờ một lát, xoa hai gò má đầy hồng ban, chăm chú nhìn hồi lâu, thương tiếc an ủi nói, “Lạc Nhi không sợ, nếu nam nhân sau này thực không có ánh mắt, chướng mắt muội cũng tốt, ca ca sẽ sủng muội cả đời.”
Thanh âm của hắn thành khẩn không có nửa điểm miễn cưỡng. Làm cho lòng ta truyền đến từng trận cảm động, thấp giọng hỏi: “Ngươi không chê ta xấu?”
“Muội không xấu.” Nam Cung Minh trả lời rõ ràng, lại thấy ta cẩn thận nhìn hắn, vội vàng trở lại cầm lấy cuốn [Phong tình các nước'> trên mặt bàn bị ta tỉ mỉ dùng bìa của [Đạo Đức Kinh'> bao lại khẳng định nói, “Ta biết muội rất tốt.”
Ta có điểm áy náy: “Nhấc tay chi lao thôi.”
“Cha ta rất ghét ta xem tạp thư loạn thất bát tao, nếu là bị người khác phát hiện báo cho người hay, lại bị mắng.” Nam Cung Minh thở dài thật sâu, bỗng nhiên lại thay đổi biểu tình vui vẻ, động viên ta nói, “Chúng ta đều đừng nghĩ mấy chuyện khổ sở, nói chuyện thú vị đi, lần trước muội tìm cuốn[A Lê cũng ra biển'> cho ta