Ring ring

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Vô Sắc Vô Hoan

Vô Sắc Vô Hoan

Tác giả: Quất Hoa Tán Lý

Ngày cập nhật: 04:05 22/12/2015

Lượt xem: 1342055

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/2055 lượt.

đọc thật sự rất thú vị! Bên trong nói phía tây trung thổ ở trên đại lục có những thú vật khác thường, mình giống như trâu, đầu giống như huơu, hai chân ốm giống hạc, cao tới hơn mười trượng, trên người sáng lạn đầy vân, tính tình ôn nhu hiền lành, có sừng nhưng không đánh nhau. Chắc là kỳ lân trong truyền thuyết!”
Là hươu cao cổ…
Nam Cung Minh tiếp tục nói: “Nghe nói nơi đó còn có loại chim kì lạ, thân cao mấy trượng, có cánh không bay, lại có thể ngày đi ngàn dặm. muội nói nó có thể là đại bàng hay không?”
Là đà điểu…
Ta lúc này tâm tình rất tốt, liền hùa theo hắn nói: “Mới trước đây ở trấn trên, từng có một người du hành nói cho ta biết, cực nam có tiểu đảo do băng tuyết hóa thành, ở đó có loài chim to hai màu đen trắng, đi đường lúc lắc lúc lắc, cũng không biết bay, bọn chúng con mái đẻ trứng, con trống ấp trứng, sống chung thành bầy chống lạnh, có thể mấy tháng không ăn cơm. Ta nghĩ đại khái là hắn tự nghĩ ra đi ra dụ đứa nhỏ, những chuyệ trên sách viết cũng không nhất định có thể tin được, cư nhiên còn nói có người cổ dài đến nửa trượng, như vậy không phải là yêu quái sao?”
Nam Cung Minh lắc đầu nói: “Không tận mắt thấy qua sao biết thật giả, có lẽ thực sự có người cổ dài nửa trượng thì sao?”
Ta cười nói: “Tương lai tự mình đi nhìn xem, sẽ biết.”
Nam Cung Minh lại cúi đầu xuống, nhưng rất nhanh lại khôi phục nguyên bản bộ dáng đứng đắn tiểu đại nhân, có nề nếp nói: “Ta là con trai độc nhất của Nam Cung thế gia, phụ thân ký thác rất lớn hy vọng ở trên người ta, tương lai phải kế thừa gia nghiệp. Đọc sách thấy chuyện thú vị này nọ cười cười liền thôi, nam nhân đại trượng phu trách nhiệm là lớn nhất, ta phải lấy gia nghiệp làm trọng, không thể vì tự thân tùy hứng mà hỏng việc. Nếu không… Phụ thân sẽ càng thất vọng …”
Thấy hắn thu thập sách vở, sắp rời đi, ta “vô tình” Nói: “Ngươi là con trai độc nhất của Hoán chủ tử, là huyết mạch duy nhất, hắn đối với ngươi cũng quá nghiêm khắc rồi? Nông dân nhà chúng ta tựa hồ cũng không khổ như vậy a.”
“Phụ thân trước kia không phải như thế.” Nam Cung Minh dừng lại, cười trả lời, “Là ta còn chưa đủ cố gắng, làm không tốt, không thể hoàn thành kỳ vọng của người, cho nên người mới nổi giận. Chỉ cần ta sau này tiếp tục chăm chỉ luyện võ thật sự, đem Nam Cung thế gia phát dương quang đại, người nhất định sẽ một lần nữa đối tốt với ta.”
Sự thiện lương của hắn làm cho ta không biết nói cái gì cho phải.
“Còn nữa,” Nam Cung Minh khẳng định bổ sung, “Lão thái thái của ta từng nói, chỉ cần dụng tâm đối tốt với một người, giọt thủy thạch mặc, hắn nhất định sẽ cảm nhận được tâm ý.”
Sau khi nói xong, hắn phất tay cáo biệt ta, ôm sách vội vàng chạy, chạy một nửa lại quay đầu dặn dò: “Muội nhất định phải nhớ uống thuốc, nếu ngại thuốc đắng, bên cạnh có toan tảo cao.”
Giữa ánh mặt trời màu vàng chính ngọ, hắn mặc y phục trắng lăng không lướt đi, tao nhã thi triển khinh công, rất nhanh liền biến mất ở bên kia tường.
Ta cầm lấy toan tảo cao nhẹ nhàng cắn một ngụm, nhìn ra xa ngoài cửa sổ, có con thiên nga bị cắt cánh, cẩm y ngọc thực, bộ dạng nở nang mỹ mạo, đang nghểnh cổ ngẩng đầu, vĩnh viễn gào thét bay không đến trời xanh.

Tháng trước, Nam Cung Hoán đem tất cả các đệ tử thân truyền nhốt vào thạch thất sau núi, cưỡng chế bọn họ thanh tâm quả dục, ở bên trong tu hành nội công, nghiên cứu chiêu thức, Thạch Đầu tuổi nhỏ nhất, nhưng cũng là người học thành xuất quan nhanh nhất.
Sau khi hắn đi ra liền vội vàng chạy đến Tàng Thư Các xem ta, còn ôm một đống quần áo rách nhờ vá lại.
Ta không mang cái khăn che mặt, đành phải bụm mặt che che dấu dấu.
Hắn kéo tay của ta ra, cười nói: “Ngươi cái nha đầu kia, mới hơn 2 tháng không gặp, càng ngày càng cổ…”
Chữ “quái” chưa nói xong, quần áo cầm trong tay rớt hết xuống đất.
Ta bỏ tay hắn ra, thối lui ra sau trốn vào chỗ tối: “Này… là do ta bị bệnh.”
“Ngươi làm cái quỷ gì?!” Thạch Đầu trợn mắt há hốc mồm hồi lâu, rốt cục bạo phát, hắn một tay kéo ta tới cửa sổ, dưới ánh mặt trời, nắm mặt xem trái xem phải, lại chà xát vài cái, khẩn trương hỏi, “Đã đi đại phu chưa? Bệnh này có thể bị nặng hơn không? Rớt nhiều da như vậy, tương lai… Tương lai mặt có thể hay không rớt xuống? Ta đi lôi đại phu đến cho ngươi!”
Hắn vội vàng xoay người bước đi, thiếu chút nữa đụng ngã cái bàn.
“Không có việc gì! Ngươi đừng kích động, Minh thiếu chủ đã mời đại phu xem qua, là hoa đào tiển, không có gì đáng ngại, chỉ xấu một chút thôi!” Ta chạy nhanh giữ chặt hắn lại, đem đủ loại chẩn đoán của đại phu nói một lần, sau đó nói tiếp, “Đại phu cũng có thể lôi sao? Ngươi cho là bắt phạm nhân a? Thật sự là Thạch Đầu ngốc.”
Thạch Đầu hồ nghi sờ soạng mặt của ta nửa ngày rồi hỏi: “Thực không có việc gì? Tương lai sẽ không tổn thương nội tạng hay ho ra máu cái gì chứ?”
“Ta phi! Ngươi là đồ quạ đen, nghĩ đến đâu vậy!” Ta tức giận đến nhảy dựng lên, gõ vào đầu hắn mấy cái.
Thạch Đầu không né không tránh, cũng không nổi giận, chỉ lo lắng nhìn ta, sau đó đi ra.
Ta nghĩ đến việc này cứ như vậy là xong.