Disneyland 1972 Love the old s

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Vô Sắc Vô Hoan

Vô Sắc Vô Hoan

Tác giả: Quất Hoa Tán Lý

Ngày cập nhật: 04:05 22/12/2015

Lượt xem: 1342090

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/2090 lượt.

ách không được mỗi ngày tra tấn cơ thiếp. Hắn mỗi ngày đối mặt với đứa con của nữ nhân kia cũng đủ khó chịu, nói không chừng còn không phải của mình… Ha ha…”
“Nhưng mà, bọn họ hai phụ tử càng lớn càng giống, mọi người đều nói Nam Cung Minh cùng phụ thân mới trước đây là một cái khuôn mẫu đi ra.”
“Đủ, đừng nói bậy nữa.” Vẫn đang cười nghe Long cầm thú đánh gãy đám mỹ nhân bát quái, sau đó hỏi ta, “Nếu ngươi là Nam Cung Hoán, ngươi sẽ trơ mắt nhìn con của mình lâm vào tương tư đơn phương không thoát ra được, sẽ nhìn hắn cùng chính mình giống nhau yêu thương người không thương mình, chịu đả kích cùng tra tấn sao?”
Ta bỗng nhiên không biết trả lời như thế nào.
“Vô luận như thế nào, hắn đều phải sớm xử lý ngươi.” Long cầm thú tổng kết, “Ta mở miệng đòi ngươi, hắn liền giả bộ cái gì cũng không biết, biết thời biết thế, tương lai Nam Cung Minh hỏi, cũng có thể trốn tránh trách nhiệm. Nếu ta không mở miệng đòi ngươi, ngươi sẽ có chuyện ngoài ý muốn, hương tiêu ngọc vẫn*. Tiểu Lạc Nhi, đừng sầu mi khổ kiểm, ta nhưng lại là ân nhân cứu mạng của ngươi.”
Mấy mỹ nhân vội vàng vuốt mông ngựa.
“Hầu gia rất có lòng nhân từ !”
“Lạc Nhi cô nương đi theo ngài, thật có phúc khí.”
“Hầu gia ngài đừng chỉ lo người mới, không cần người cũ a.”
“…”
Ta vẫn trầm mặc.
Ta phát hiện bản thân mình đứng ở trong một cái ván cờ thực kỳ diệu.
Ta không giả xấu, sẽ vào Nam Cung thế gia, bị Nam Cung Minh thích.
Ta giả xấu, cũng vào Nam Cung thế gia, bị Nam Cung Minh thích.
Ta nhận tình yêu của Nam Cung Minh, là chết.
Ta không tiếp thụ tình yêu Nam Cung Minh thích, cũng là chết.
Làm cái gì cũng đều không có hiệu quả.
Vận mệnh trong nguyên tác tựa như một con diều lửng lơ trong không trung, vô luận ta bay cao bao nhiêu, cuối cùng cũng đều sẽ trở về điểm bắt đầu.
Con đường kế tiếp đâu?
Nếu thật sự trốn được ra khỏi An Nhạc Hầu phủ, có thể lại là một cái vòng lẩn quẩn hay không?
Vào Hầu phủ ngày thứ ba mươi bảy, bức họa của Long cầm thú rốt cục sắp hoàn thành, sự nhẫn nại của hắn cũng nhanh đến cực hạn, hành động phi lễ ta chừng mực cũng càng lúc càng lớn.
Ta gấp đến độ như kiến bò trên chảo nóng, mỗi ngày buổi tối không ngủ được tìm kiếm cơ quan vào mật đạo, tuy rằng sớm có kết quả, nhưng mà lúc Long cầm thú đem ta về phòng ngủ, luôn sẽ có hai ba mỹ nhân thị tẩm, ta không nắm chắc có thể cầm trụ các nàng, cho nên kế hoạch đào vong cứ lần lữa kéo dài.
Chẳng lẽ… Thật sự phải đợi đến thời khắc nguy hiểm kia mới hành động?
Ta vừa dùng chân nhẹ nhàng vẩy nước, vừa mọi cách không tình nguyện suy nghĩ.
Có lẽ là ông trời thấy ta đáng thương không có cách nào khác qua, nhưng lại mở lòng từ bi một phen.
“Hầu gia.” Hoa viên yên tĩnh bị một thanh âm đánh vỡ, một tiểu mỹ nhân nhu thuận run rẩy hành lễ với Long cầm thú nói: “Có… Có thánh…”
Long cầm thú khi vẽ hết sức chăm chú, bị việc nhỏ đánh gãy đều đã nổi giận, lập tức ngay cả nói cũng chưa nghe xong, liền cho tiểu mỹ nhân đáng thương kia một cước, mắng: “Cẩu nô tài không có mắt! Cút ngay!”
Tất cả mọi người ở An Nhạc Hầu phủ đều biết tính nết cổ quái của hắn, tiểu mỹ nhân cũng có dự đoán trước, mặc dù không dám trực tiếp ngăn cản cái chân của chủ tử nhà mình, nhưng đã sớm hơi hơi nghiêng người nửa phần, nên chỉ bị thương xương sườn, không hại đến nội tạng. Sau đó quỳ xuống tiếp tục nói: “Là sứ giả từ trong cung đến đây, thỉnh Hầu gia lập tức tiếp thánh chỉ.”
Long cầm thú đối thánh chỉ coi như có ba phần cố kỵ, cuối cùng cứng rắn áp chế tức giận, bỏ lại cây bút vẽ, mặt đen lại vội vàng đi ra tiếp chỉ. Đi được vài bước, lại quay đầu lại, lấy tay cầm roi chỉa vào người ta và báo đen nói: “Thành thật ở yên tại chỗ này, chờ ta trở lại!”
Báo đen lắc lắc chuông, ta gật gật đầu.
Long cầm thú vừa lòng bước nhanh đi mất.
Ta đứng dậy phủ thêm quần áo, đi qua xem tiểu mỹ nhân không may mắn kia, xương sườn của nàng đại khái muốn nứt, run run đổ mồ hôi lạnh, rên rỉ không đứng dậy nổi. Ta hảo tâm đỡ nàng ra khỏi hậu hoa viên, gi­ao cho quản sự. Nàng đối ta ngàn ân vạn tạ, khập khiễng bước đi, sau đó không lâu truyền đến tiếng các nàng nhỏ giọng nói chuyện:
“Quản sự tỷ tỷ, hôm nay ta thật xui, rõ ràng mới vừa rồi còn có vài tỷ muội đang trực chung với ta, vì sao đột nhiên chỉ còn một mình ta?”
“Bởi vì mọi người đều vừa vặn có việc.”
“Quản sự tỷ tỷ, ta như thế nào xui như vậy? Lần trước hải vụ công sự gấp gáp tìm Hầu gia, mọi người cũng có chuyện không ở, ta đi thông báo, bị đánh trúng vài roi.”
“Bé ngoan, bởi vì ngươi mệnh phạm thái tuế, phải đi bái phật bái Quan m nhiều lên! Trăm ngàn đừng oán trời trách đất.”
“Quản sự tỷ tỷ, ngươi nói thật sự có đạo lý, miếu ở đâu mới linh a?”
“…”
Ta thay thiên nhiên ngốc mỹ nữ này bi ai ba giây, sau đó bay nhanh trở về hậu hoa viên làm việc, để tránh tương lai người ta thay ta bi ai.
Long cầm thú đi được vội vàng, mấy chiếc nhẫn trên tay vì không tiện cầm bút vẽ mà tháo xuống còn đặt ở tại chỗ, không có mang đi.
Ta hưng phấn mà cầm lấy một cái nhẫn chạm khắc đầu rồng tro