Tác giả: Quất Hoa Tán Lý
Ngày cập nhật: 04:05 22/12/2015
Lượt xem: 1342084
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2084 lượt.
m quật”, trong nháy mắt bị những bức tượng điêu khắc đập vào tầm mắt làm rung động.
Khi ta còn học đại học có một người bạn thân là crazy fan của nghệ thuật tạo hình Tây phương, chịu ảnh hưởng của nàng, ta cũng đi theo xem qua không ít triển lãm tranh, nung đúc quá một ít hứng thú ở phương diện này, tuy rằng không hiểu trường phái trừu tượng cùng ấn tượng khác nhau chỗ nào, nhưng cũng rất thích tác phẩm tả thực duy mĩ, cũng có thể nói ra vài người họa sĩ thuộc thời phục hưng.
Đông Phương nghệ thuật theo đuổi là hàm súc, lưu bạch, khiến người mơ màng.
Tây phương nghệ thuật theo đuổi kết cấu mỹ học cực hạn.
Tất cả tượng điêu khắc ở chỗ này đều là tác phẩm Tây phương, cùng phong cách tả thực của nghệ thuật Hy Lạp cổ đại, ba vị nữ thần đều khắc trông rất sống động, khoác vải lụa mỏng manh, lộ bộ ngực cao thẳng, trên đầu đội vòng nguyệt quế, ở dưới cành hoa chơi đùa, ngũ quan và tay chân có vài chỗ không trọn vẹn, nhưng không hề tổn hao gì giá trị nghệ thuật của những tác phẩm này. Liền giống như tượng thần Vệ nữ, đẹp khiến cho người ta phải nín thở.
Hắn là từ nơi này làm ra?
Một vài bức “Đông cung” Chậm rãi xem qua, ta càng xem càng kinh ngạc.
Này đó hết thảy đều là bức tranh thuộc trường phái tả thực, đa số là hải ngoại, trong bức tranh đều là những nữ nhân lỏa thể hoặc ngồi hoặc đứng, thần sắc đoan trang hoặc thiên chân, không hề đáng khinh, hơn nữa cách điệu cực cao, đều là tác phẩm đỉnh cao của bậc đại sư.
Tận cùng bên trong có vẻ là tác phẩm do Hầu gia tự vẽ, một người phụ nữ thành thục tóc đen lỏa thân nằm ở trên cỏ, thần sắc an tường, bên cạnh vờn quanh từng đóa từng đóa hoa đỗ quyên, ánh mặt trời đầu hạ thản nhiên theo kẽ lá chiếu xuống, cấp nàng mang thêm vài phần ánh sáng thần thánh.
Hắn vẽ thật đẹp, thật sự rất đẹp…
Ta cơ hồ có thể cảm nhận được hô hấp của người trong bức họa.
Loại cảm giác này, chỉ có lần trước đi xem triển lãm u châu cổ điển cùng nghệ thuật duy mĩ, mới có thể so sánh.
“Từ nhỏ, ta chính là cái quái thai.” Phía sau truyền đến thanh âm của Hầu gia, “Lúc mới 5 tuổi, có sứ giả hải ngoại đưa tới thứ nhất pho tượng cùng bức tranh bắt đầu, ta liền mê mẩn những thứ đồ ‘Hoang dâm vô sỉ’ này, không từ thủ đoạn cầu hoàng huynh tặng cho ta, còn trăm phương nghìn kế phái người rời cảng, chung quanh thu thập, chính mình cũng học vẽ.”
Hắn vươn tay, vô hạn si mê xoa pho tượng lỏa nữ kia, bỗng nhiên lại cười khẽ vài tiếng, tự giễu nói: “Mọi người đều nói ‘Đông cung’ của ta vẽ đẹp, Lạc Nhi, ngươi cảm thấy gì?”
Tây phương nghệ thuật cùng Đông Phương nghệ thuật, là hai thái cực đối lập. Liền ngay cả phác hoạ ở Trung Quốc cổ đại cũng bị xưng là mặt âm dương, không được công nhận, càng miễn bàn những bức tranh cùng tác phẩm điêu khắc theo đuổi vẻ đẹp hoàn mỹ của thân thể con người.
Long Chiêu Đường là một thiên tài hội họa, lại sinh sai thời đại, sinh sai địa điểm, nhất định không được công nhận, hơn nữa lọt vào xa lánh.
Chỉ có thể vĩnh viễn cô độc vẽ chính mình thích.
Ta tuy rằng có thể hiểu được, cũng không tính phụ họa tên cầm thú này, vì thế theo mọi người, quy quy củ củ nói: “Hầu gia vẽ ‘Đông cung’ quả thật rất đẹp.”
Long cầm thú quay đầu, nhìn ta thật lâu, vươn ngón tay nhẹ nhàng nâng cằm ta, bỗng nhiên tiến đến bên tai, ái muội cười nói: “Đừng giả bộ vờ vịt, nữ nhân khác thấy những thứ này không phải đỏ mặt xoay qua, chính là cố gắng chống đỡ theo ta thưởng thức, mà ánh mắt của ngươi lại đang nói, ngươi thích chúng nó, ngươi biết chúng nó.”
“Này… Kỳ thật ta cũng không biết rõ, chỉ cảm thấy họa rất giống, nhan sắc cũng rất được.” Ta vốn định chết sống không nhận, lại nghĩ tới tiểu nha hoàn đối ta khổ tâm căn dặn, sửa lời nói, “Đại khái… cũng khá thích. ”
Long cầm thú buông tay ra, nghiền ngẫm nhìn ta một hồi, không tiếp túc theo vấn đề này dây dưa nữa. Mà là bước nhanh đi trở về trước bàn vẽ của hắn, lấy bút ra, hướng về phía ta nâng nâng cằm, hưng trí bừng bừng nói: “Cởi.”
Ta đứng ngẩn người, nhất thời không lý giải hàm nghĩa trong lời nói.
Long cầm thú lại mệnh lệnh: “Đem tất cả quần áo đều cởi ra! Đứng ở chỗ đó.”
Ta lý giải được rồi nhưng vẫn tiếp tục ôm quần áo không nhúc nhích.
Đừng nói ta có thích hội họa Tây phương! Ta trong khung vẫn là người Trung Quốc thuần túy bảo thủ, không có tinh thần vĩ đại của mỹ nữ Tây phương hiến thân vì nghệ thuật! Thật sự không làm người mẫu khỏa thân được a! Càng miễn bàn là làm người mẫu khỏa thân cho cầm thú!
Long cầm thú mặt nhăn mày nhíu, tùy tay theo ngăn kéo bên cạnh xuất ra một sợi roi mỏng, lắc lắc, giống như đang thuần hóa thú hung hăng vung roi lên.
Roi nhập vào thịt, cảm nhận sâu sắc tận xương.
Ta thành thật …
Hậu hoa viên, bên bờ suối, trong rừng cây.
Ta cởi sạch sẽ bị cầm thú từ trên xuống dưới nhìn hết, thay đổi vô số tạo hình. Cuối cùng lỏa thân mình, ghé vào trên bờ, đùi phải nhẹ nhàng đặt vào trong nước, chân trái đặt ở trên bờ, mỗi lần có gió thổi qua, làm chuông lay động, người cũng lạnh run