Tác giả: Quất Hoa Tán Lý
Ngày cập nhật: 04:05 22/12/2015
Lượt xem: 1342092
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2092 lượt.
ó, để tránh chạy trốn thời điểm bị nó cắn một ngụm.
Hầu gia cuối cùng tiếp kiến xong một đám nịnh bợ, nhu nhu dụi mắt, đi đến trước mặt chúng ta, ngồi xổm xuống, thực vui mừng nhìn ngắm, bỏ qua báo đen, đem ta ôm vào lòng, ẵm thật cẩn thận đi đến nhà ăn, nhận người đưa lên trân tu mỹ thực.
Ăn no ta tiếp tục cởi, hắn tiếp tục vẽ.
Lần này chỉ sửa lại vài chi tiết, hắn cũng thả lỏng chút, chỉ vẽ một chút liền dừng bút lại, cho phép ta nghỉ ngơi, đi đến lương đình ăn trái cây.
Lúc nghỉ ngơi lại là một đám người hầu hạ.
Chỉ cần không cãi lại mệnh lệnh của hắn, Long cầm thú đối với những mỹ nhân bên người đều thực phóng túng, hơn nữa mỹ nhân dị tộc phần đông, các nàng không hiểu cái gì gọi là quy củ của Trung Nguyên. Cho nên mọi người nói chuyện cũng khá lớn mật, các loại huân đoạn tử không ngừng, hỗn loạn ca ngợi Hầu gia vẽ đông cung đẹp, khi nào thì cấp chính mình cũng vẽ một bức.
Long cầm thú chỉ cười không nói.
Có một cô gái Miêu Cương mặc váy ngắn chỉa vào người của ta, cười hì hì hỏi: “Hầu gia, đây là người mà ngài từ Nam Cung thế gia mang về đến sao? Nguyệt nhi tỷ tỷ nói nàng xinh đẹp, ta còn không tin, hôm nay vừa thấy danh bất hư truyền, cô nương đáng yêu như vậy, Nam Cung Hoán như thế nào bỏ được tặng ngài?”
Long cầm thú ăn một trái nho, cái tay đang ôm thắt lưng của ta lại nắm thật chặt: “Tên kia có mắt không tròng, nhờ ta hỗ trợ bắt người, ta cũng chỉ hảo cố mà làm, nhưng thật ra không nghĩ tới bắt được đại bảo bối trở về.”
Ta nhịn không được hỏi: “Hỗ trợ bắt người?”
“Nha đầu ngốc, ngươi chỉ sợ còn tại trong mộng đi?” Long cầm thú nâng lên cằm của ta, nhéo mấy cái, cười nói, “Ngươi cho là việc làm lén của ngươi cùng Nam Cung Minh, Nam Cung Hoán thật sự cái gì cũng không biết sao? Nếu không phải sợ phụ tử trở mặt, hắn cũng sẽ không ám chỉ ta đi vào Tàng Thư Các, mở miệng đòi người, sau đó biết thời biết thế đem ngươi tống xuất đi, chặt đứt đường lui.”
“Ta không có hứng thú với Nam Cung Minh, đã muốn cự tuyệt hắn!” Ta có chút kinh ngạc.
“Ngươi nếu là có hứng thú với Nam Cung Minh, hắn còn chưa tất hạ độc thủ,” Long cầm thú lắc đầu, “Tuy rằng Nam Cung Hoán hy vọng con của mình cưới tiểu thư khuê các môn đăng hộ đối, nhưng nếu hai người các ngươi thật sự cuồng dại một mảnh, sinh tử tướng hứa, trước làm tiểu thiếp quan sát vài năm lại lên làm chính, hắn chưa chắc đã phản đối. Nhưng mà hiện tại rõ ràng là con mình phạm tương tư đơn phương, ngươi du diêm không tiến, chỉ thầm nghĩ thoát tịch lập gia đình, hắn dĩ nhiên không chấp nhận được ngươi. Nam Cung Hoán rất thương con, sẽ không để cho hắn đi lên con đường xưa của bản thân.”
“Hắn thương con? Thương con mà mỗi ngày đều mắng?” Ta càng kinh ngạc.
Bên cạnh có mỹ nhân vừa bóp vai cho Long cầm thú, vừa xen mồm nói: “Ai biết có phải con ruột của hắn hay không.”
Lại là một trận cười vang.
Ta thực mờ mịt.
An Nhạc Hầu phủ quyền thếđịa vị cao trọng, nói chuyện gia sự của người khác không hề cố kỵ, mấy mỹ nhân nói chuyện say sưa đem Nam Cung thế gia gièm pha thất chủy bát thiệt toàn bộ đều nói tới.
“Nam Cung Hoán năm đó cưới võ lâm đệ nhất mỹ nhân Tiêu Ngọc Nhi, hắn ái thê nổi tiếng, chẳng những thề cả đời không nạp thiếp, còn vì nàng muốn sao hái sao, muốn ánh trăng lấy ánh trăng, là một đôi giai ngẫu trên võ lâm người người hâm mộ.”
“Đáng tiếc Tiêu Ngọc Nhi thủy tính dương hoa, cũng không biết trong đầu cọng gân nào rút, tài mạo song toàn Nam Cung Hoán không cần, một đôi con trai, con gái đáng yêu không cần, thành thân năm năm sau, cư nhiên cùng một tên mã phu của Nam Cung gia bỏ trốn.”
“Mã phu a! Thật sự là cười chết người, đường đường là gia chủ của Nam Cung thế gia, nếu là bị cái gì tài tử phong lưu, giang hồ đại hiệp đoạt người yêu cũng đành thôi, hắn cư nhiên là bị cái một mã phu bình thường đoạt thê tử, thiếu chút nữa bị các huynh đệ trên giang hồ cười điên luôn.”
“Nghe nói Nam Cung Hoán giết cái tên mã phu kia, cầu thê tử quay đầu, thê tử của hắn lại sợ tới mức bệnh nặng không dậy nổi, không bao lâu sau thì chết. Con gái của hắn tưởng phụ thân giết mẫu thân, mỗi ngày không ăn không uống khóc nháo, cuối cùng cũng đi theo xuống hoàng tuyền.”
“Rất lâu sau đó, mọi người đều nói Nam Cung Minh không phải con của Nam Cung Hoán đâu, sớm hay muộn cũng bị giết chết đâu. Không nghĩ tới Nam Cung Hoán cư nhiên đem cái nón xanh này nhịn xuống, không có tìm vợ kế, cơ thiếp sau này cũng hết thảy phải uống Tị Tử canh, hắn đối ngoại khăng khăng Nam Cung Minh là con trai ruột của mình, là người thừa kế duy nhất, không cần cái thứ hai.”
“Tiêu Ngọc Nhi thật sự là sinh ở phúc không biết phúc, nam nhân yêu nàng như vậy lại không cần, đi cùng một tên hạ lưu. Cái tên hạ lưu kia chết, lại không dám chết theo, còn muốn quay đầu, chỉ tiếc có phúc dùng xong rồi! Cho dù Nam Cung Hoán không giết nàng, ông trời cũng phải đánh nàng!”
“Đúng vậy đúng vậy, giống như chúng ta đã biết phúc thường nhạc, đi theo Hầu gia thật tốt a, mỗi ngày đều được yêu.”
“Nam Cung Hoán đối Tiêu Ngọc Nhi là yêu điên rồi, cũng hận thảm, tr