Tác giả: Quất Hoa Tán Lý
Ngày cập nhật: 04:05 22/12/2015
Lượt xem: 1342123
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2123 lượt.
ao nhiêu đâu.”
Ta nói: “Ta biết.”
Hắn nói: “Ngươi nếu biết, sẽ không sẽ nói ra những câu này.”
“Bất quá hơn mười ngày, chỉ cần ta cẩn thận làm việc, sẽ không bị người phát hiện.” Ta thực cố chấp.
“Sẽ không phát hiện?” Thác Bạt Tuyệt Mệnh cười lạnh hai tiếng, không có đáp lại, chỉ đối ta vẫy vẫy tay, ý bảo đi theo.
Ta đi theo hắn đến rừng cây nhỏ cách đó không xa, nơi đó có một mảnh bụi gai hoang trải dài, bên trong có mấy cái chỗ đất có dấu vết bị đào lên lấp lại còn rất mới, đang trong lúc hoang mang, dưới chân bỗng nhiên đá đến một khối xương lợn còn mới, liền cúi người nhặt lên, đã thấy mặt trên máu chảy đầm đìa đều là dấu vết dã thú cắn qua.
Thác Bạt Tuyệt Mệnh chộp lại, lấy ra bên dao găm bên hông, trên mặt đất đào cái hố, đem xương cốt ném trở về, lấp đất lên xong oán giận nói: “Mùa thu phạm vi đi săn của dã thú càng ngày càng rộng, luôn đào đi ra, hại ta lại phải chôn mấy lần.”
Ta nhìn nhìn cánh tay mới sờ qua xương cốt, bỗng nhiên trong đầu có dự cảm thật không tốt, huyết trong toàn thân đều bắt đầu chuyển lạnh, lắp bắp hỏi: “Cái đó sẽ không là…”
“Mấy cái đó là đám người gần đây tìm tới cửa muốn một trăm vạn lượng hoàng kim cùng vài tên binh lính đi tìm ngươi, Thạch Đầu không cho nói, cho nên chúng ta liền lẳng lặng xử lý rớt.” Thác Bạt Tuyệt Mệnh đứng lên, bốn phía tuần tra, trong miệng còn nhắc đi nhắc lại, “Ta sẽ tìm tìm, chung quanh có thể còn có thi thể bị đào đi ra…”
Ta hung hăng lau tay ở trên lá cây hai cái, run run hỏi: “Hôm trước buổi tối nghe thấy tiếng tru lên, là tiếng kêu của người, không phải tiếng giết heo?”
Thác Bạt Tuyệt Mệnh: “n.”
Ta: “Lần trước rõ ràng không có trời mưa, trong viện đã có rất nước, là các ngươi rửa vết máu?”
Thác Bạt Tuyệt Mệnh: “n.”
Ta: “Lần trước gặp Thạch Đầu khiêng cái túi đi qua, là ở dọn thi thể, không… Không phải là khiêng gạo?”
Thác Bạt Tuyệt Mệnh: “n.”
Ta: “Lần trước ngươi đầy người đều là huyết trở về, là đi giết người, không phải giúp Vương đại nương mổ dê?”
Thác Bạt Tuyệt Mệnh: “n.”
Ta: “Lần trước… Nửa đêm ở kế bên phòng ta có tiếng chặt xương cốt và tiếng khắc khẩu là sao?”
Thác Bạt Tuyệt Mệnh: “Cái tên kia là kẻ bị truy nã có thưởng, ta chặt đầu hắn tính ướp muối cầm đi bán, Thạch Đầu không muốn, chúng ta cãi nhau hồi lâu hắn mới miễn cưỡng đồng ý.”
Ta: “Đầu người đâu?”
“Ở dưới giường ta,” Thác Bạt Tuyệt Mệnh nơi nơi tìm kiếm, bỗng nhiên vươn tay hướng trong bụi gai sờ soạng, vừa sờ vừa oán giận, “Nơi này quả nhiên còn có nửa đoạn ruột, đàn súc sinh này giấu đồ thật sự là lợi hại.”
Hắn dùng tay cầm đoạn ruột người máu chảy đầm đìa, tiếp tục đào hầm chôn sâu.
Cho dù gan ta so với bình thường nữ hài tử lớn hơn một chút, cũng không cần phải làm như đang quay phim kinh dị vậy a!
Ta hai chân như nhũn ra, đầu óc trống rỗng, không hề hay biết làm thế nào đi trở về chỗ ở của mình, tổng cảm thấy gian phòng xinh đẹp dựa vào dòng nước, có hoa có ruộng, tường trắng ngói xanh phòng ở trở nên âm phong từng trận, rêu xanh loang lổ trên tường hình dạng như mặt người, cửa sổ giấy tàn phá lay động hình như có người đi qua, quạ đen thét chói tai như lệ quỷ kêu khóc, tựa như lọt vào ngôi nhà ma…
Ta hít sâu một hơi, muốn đi đóng cửa sổ. Không ngờ, ngoài cửa sổ xuất hiện một gương mặt, chính trực ngoắc ngoắc nhìn mình, sợ tới mức hét rầm lên như tiếng giết heo, chăm chú nhìn lại, mới phát hiện người đến là Thác Bạt Tuyệt Mệnh.
Hắn mặt nhăn nhíu, cười nói: “Thạch Đầu nói ngươi gan lớn, nay sao nhát gan như vậy?”
Ta bỗng nhiên phát hiện vẻ tươi cười vô hại của hắn cùng kẻ biến thái sát nhân cuồng trong bộ phim nào đó cơ hồ giống nhau như đúc, nhất thời da đầu run lên, chỉ có thể cứng ngắc không ngừng ngây ngô cười.
Thác Bạt Tuyệt Mệnh gãi gãi đầu, càng sáng lạn cười nói: “Nếu sợ hãi, không bằng ta tiến vào ngủ cùng ngươi?”
Để… Để sói vào nhà? Bồi… Theo giúp ta ngủ?
Thạch Đầu cứu mạng! Ta sắp hỏng mất !
Ta dùng lời lẽ nghiêm khắc trách cứ tên cầm thú này, không biết là hắn bại lộ lòng muông dạ thú hay là không cẩn thận nói sai lời.
Thác Bạt Tuyệt Mệnh nhìn xem ta vài lần, tiếp tục ngồi trên cây đại thụ ngoài phòng, trong lòng còn ôm một con mèo mềm nhũn, nũng nịu, không ngừng vuốt lông cho nó.
Ta cảm thấy căn phòng tối thui quá đáng sợ, bèn xuống giường thắp lên ngọn đèn, ánh sáng mờ mờ chiếu sáng nửa phòng, hình chiếu của nhánh cây ngoài phòng ở trên cửa sổ giấy giống móng vuốt quỷ nhích tới nhích lui, thật giống như cảnh trong phim ma tùy thời sẽ có quái vật lui tới. Ta nằm ở trên gối nằm bằng trúc cứng rắn, nghe bên ngoài thường thường truyền đến vài tiếng quạ đen kêu rên thê lương, nghĩ đến con đường trôi nổi vô định phía trước, trong lòng càng cảm thấy cô độc cùng bất an.
Vấn đề: Nếu Thạch Đầu chết, ta làm sao bây giờ?
Nghe khẩu khí của Thác Bạt Tuyệt Mệnh, lời hứa hắn giúp huynh đệ chiếu cố ta cả đời là cưới ta vào nhà, nhưng mà cho dù bỏ qua cầm thú bóng ma trong nguyên tác, ta còn là không thích hắn không có đầu óc, lại càng không thích ở trong lúc nấu cơm làm đồ ăn