Lamborghini Huracán LP 610-4 t

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Vô Sắc Vô Hoan

Vô Sắc Vô Hoan

Tác giả: Quất Hoa Tán Lý

Ngày cập nhật: 04:05 22/12/2015

Lượt xem: 1342122

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/2122 lượt.

nói, “Ta… Ta là đến đưa đồ ăn.”
“Nhìn lầm.” Thác Bạt Tuyệt Mệnh ngượng ngùng run tay, sau đó nghĩ nghĩ, một tay phóng ra mấy khối bạc, rơi vào trong rổ nói, “Thật có lỗi.”
Mã quả phụ lá gan cũng không nhỏ, rất nhanh phục hồi tinh thần lại, chạy nhanh từ dưới đất bò lên, vỗ vỗ bụi đất bám trên quần áo hỏi: “Các ngươi là muốn đi trấn trên?”
“Không phải,” Ta lắc lắc đầu đáp, “Chúng ta phải chuyển nhà.”
Mã quả phụ ngay cả nhìn cũng không nhìn ta liếc mắt một cái, chỉ si ngốc nhìn Thác Bạt Tuyệt Mệnh hỏi: “Ngươi chừng nào thì trở về?”
Thác Bạt Tuyệt Mệnh mặt nhăn mày nhíu: “Chúng ta sẽ không trở lại.”
Mã quả phụ sắc mặt biến thành tím trắng, nàng gắt gao nhìn Thác Bạt Tuyệt Mệnh, lặp lại hỏi: “Ngươi thực không trở lại? Vậy… Ngươi đã vô tâm, vì sao ngày thường lại…”
Thác Bạt Tuyệt Mệnh là trượng nhị hòa thượng sờ không được ý nghĩ: “Ta ngày thường làm sao vậy?”
Ta thấy trường hợp mau biến thành kịch cẩu huyết, nhanh chóng kéo kéo ống tay áo của hắn, làm cho hắn xoay người, sau đó nhỏ giọng nói: “Ngươi nếu không có ý nghĩ với người ta, sẽ không cần luôn ăn không phải trả tiền lấy không người khác gì đó, sẽ làm người ta hiểu lầm …”
Thác Bạt Tuyệt Mệnh lại khó hiểu: “Chúng ta trong bộ lạc tất cả mọi người hội tặng cho nhau đồ ăn cùng này nọ, ngay cả tiền cũng không thu, chút chuyện nhỏ ấy có cái gì để hiểu lầm? Ta còn tính toán, cho nàng bạc, chẳng lẽ lại tính sai đếm thiếu? Người Trung Nguyên thật nhỏ mọn…”
Hắn vội vàng từ trong lòng lấy ra bàn tính nhỏ, nhất ngũ nhất thập một lần nữa tính lại, ta nhanh chóng lấy trở về, vẻ mặt cầu xin đối tiểu tổ tông không đầu óc này, dùng ngôn ngữ trực tiếp nhất giải thích: “Ở Trung Nguyên, ngươi luôn thu này nọ của người ta, người ta sẽ nghĩ rằng ngươi thích nàng.”
“Nói bậy! Chúng ta cũng không phải tặng nhau phi đao và khăn tay! Cũng không có cướp cô dâu, làm sao đến thích không thích?” Thác Bạt Tuyệt Mệnh nóng nảy, hắn đưa mắt nhìn Mã quả phụ ngây ngốc đứng ở đó, thanh âm lại đè thấp vài phần, “Vậy phải làm sao bây giờ? Ta không biết ứng phó việc này, xa chạy cao bay được không?”
“Rất không phụ trách, không bằng… Quên đi, vẫn là chạy đi.” Ta còn muốn tìm vài câu uyển chuyển dễ nghe một chút lấy cớ đến giúp Thác Bạt Tuyệt Mệnh trấn an Mã quả phụ đáng thương, nhưng mà quay đầu nhìn ánh mắt oán độc của nàng hận không thể đem ta thiên đao vạn quả, nhất thời mất đi dũng khí.
Thác Bạt Tuyệt Mệnh xấu hổ lại đưa ra hai khối vàng, bỗng nhiên một phen nắm thắt lưng của ta, ném lên lưng ngựa của mình, sau đó hướng về phía A Bạch huýt sáo một tiếng, thừa dịp đối phương còn không có xông lên tìm mình tính sổ, chạy trối chết.
Gió nơi núi rừng rất lớn, cũng rất lạnh.
Hắn thực ôn nhu kéo vạt áo của mình đem ta bao lại.
Ta đẩy hảo ý của hắn ra, theo trên lưng ngựa lặng lẽ thăm dò đi ra ngoài, thấy thân ảnh Mã quả phụ ở chân núi càng ngày càng nhỏ, lại như trước đứng ở nơi đó vẫn không nhúc nhích, không khỏi khe khẽ thở dài.
“Đừng nghĩ ngợi nữa, nàng không phải nữ nhân ta muốn cưới…” Thác Bạt Tuyệt Mệnh sau khi nói xong câu đó, một đường trầm mặc, chạy đi đến giữa trưa nghỉ ngơi, hắn chẻ củi, đột nhiên hỏi ta, “Lạc Nhi, tỷ muội của ngươi có phải hay không cũng tốt giống như ngươi?”
Ta chần chờ dừng động tác nhóm lửa.






Ba năm trước đây, ngoại tổ mẫu qua đời, ta sẽ không trở về cái nhà kia, chỉ ngày lễ ngày tết nhờ người đưa chút tiền bạc này nọ nêu lên chút tâm ý. Nông dân thành thân sớm, nhị biểu tỷ đã sớm gả cho người, cuối cùng một lần gặp tiểu biểu muội nàng mới bảy tuổi, chỉ nhớ rõ là cái đứa nhỏ nhát gan chất phác, vì bộ dạng gầy teo nho nhỏ, làn da có vẻ vàng vọt, ngũ quan còn không có gì, chỉ có điều đôi mắt có vẻ nhỏ, cái mũi có vẻ thấp, nhưng nói không chừng nữ đại mười tám biến, nẩy nở sau cũng là cái mỹ nhân.
Thác Bạt Tuyệt Mệnh ở bên cạnh tràn đầy chờ mong nhìn ta, trong cặp đồng tử màu vàng lợt kia tựa hồ chuyển đến cảm xúc phức tạp nói không nên lời.
Ta không hề do dự, lập tức vỗ bộ ngực bắt đầu học bà mối đẩy mạnh tiêu thụ: “Nói đến tiểu biểu muội, nhưng là mười dặm chọn nhất! Thành thật bổn phận, lại nghe lời. Không giống tam cô lục bà lắm mồm, cũng không nhiều lời, tam tòng tứ đức. Nàng dáng người thon thả, eo nhỏ nắm chặt, tóc vừa đen vừa dầy, hơn nữa là tiêu chuẩn mặt trái xoan miệng anh đào! Còn có một đôi tay khéo léo, nữ hồng, châm tuyến, dệt mỗi dạng lấy ra đều là đỉnh cao, ít nhất so với ta mạnh hơn một trăm lần! Ngươi nếu không nhanh định thân, sợ là người ta tranh phá đầu!”
Ta không nói dối, ngoại tổ mẫu tuổi trẻ khi nghe nói coi như là mỹ nhân nổi tiếng, cho nên tất cả cô gái trong nhà cũng không xấu, ta tuy rằng cần cù, nhưng thiên phú hữu hạn, tâm tư rất nhiều, chỉ có trù nghệ là đủ dùng, nữ hồng châm tuyến quả thật so không bằng biểu tỷ biểu muội, hơn nữa các nàng bộ dạng không nũng nịu như vậy, vừa thấy chính là làm việc giỏi giang, ở nông thôn phá lệ được hoan nghênh, sợ là không đến mười hai phải quy định sẵn.
Châm ngôn của Thạ