Tác giả: Quất Hoa Tán Lý
Ngày cập nhật: 04:05 22/12/2015
Lượt xem: 1342115
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2115 lượt.
ch Đầu: Cưới vợ hảo đức không hảo sắc.
Thác Bạt Tuyệt Mệnh nóng nảy, hắn mặt nhăn đuôi mày xinh đẹp nhíu lại, nửa uy hiếp nửa bắt buộc dụ nói: “Trước kia dê con ta nuôi sinh bệnh, không chịu uống thuốc, ta đều là dùng ống quặng rót cho nó. Ngươi cũng không phải dê, tổng nên hiểu chuyện một chút, nếu mà làm dung mạo bị thương, tương lai Thạch Đầu huynh đệ trách tội ta phải làm sao bây giờ? Hơn nữa ngươi không thể mang một mái tóc bị đốt vào thành như vậy được, nhìn quá cổ quái, không thể không cắt, bức họa Hầu gia đuổi bắt ngươi dán đầy đường, mặt trên viết người này có thể có nốt đỏ trên mặt, ngươi phải sớm đổi kiểu dịch dung mới có thể lừa dối đi qua.”
Hắn nói cũng có đạo lý, nhưng phần lớn thuốc dịch dung đều cần thời gian để tỉ mỉ ngao chế, lúc này phối trí vài loại thuốc dịch dung cũng không có thể sử dụng dài lâu, phải thường đổi mới, hơn nữa dễ dàng bị tẩy đi, đối với bên người mang theo một cầm thú như ta mà nói, thực không an toàn.
Nay đã sắp vào thành, sự tình gấp đến lửa sém lông mày, ta không thể để ý nhiều như vậy, đành phải lấy ra thùng dịch dung của mình trốn trong lùm cây, dặn dò nói: “Ngươi không thể nhìn lén.”
Thác Bạt Tuyệt Mệnh khó hiểu: “Ngươi cũng không phải thay quần áo, có cái gì không thể xem?”
“Ta muốn thay quần áo! Cho nên không cho nhìn!” Ta hung hăng giống như con mèo hoang đang giương nanh múa vuốt.
“Ta sẽ không làm cái gì.” Thác Bạt Tuyệt Mệnh nhún nhún vai, còn lui về phía sau vài bước.
Ta cẩn thận ngó, kiểm tra vài lần hắn thật sự không tới gần, nhanh chóng lấy ra gương đồng, cầm kéo cắt đi phần tóc mái bị đốt, đem thuốc hòa vào nước, dùng vải mềm lau nhẹ, đem nốt đỏ trên mặt lau sạch, sau đó băng bó vết thương trên trán, lại theo trong bọc đồ lấy ra mảnh vải xanh lam chít lại một bên cột thành cái nơ. Lại nhanh chóng đổ ra một cái chai khác có bột nghệ, hòa với nước thoa ở trên mặt, làm cho màu da trở nên khô vàng, lại kéo thấp khóe mắt, ở hai bên gò má đánh chút bóng ma, cả người có vẻ như bị bệnh. Bên ngoài mặc một thân áo dài xanh đen rộng thùng thình, chân mang giày đen, bên tai cài một đóa hoa nhỏ màu trắng, thoạt nhìn thực tương tự Mã quả phụ.
“Tạo hình như thế này, hắn nhất định sẽ không thích.” Ta vừa lòng gật đầu nhiều lần.
Không ngờ, bên ngoài truyền đến một tiếng vật nặng rơi xuống, ta vội vàng thu thập đồ đạc, ló đầu đi ra.
Đã thấy Thác Bạt Tuyệt Mệnh ngồi trên mặt đất vuốt đầu, sắc mặt đỏ bừng, sau khi thấy ta trở nên thực khẩn trương, một cái kính nói: “Xong rồi sao? Xong rồi thì bắt đầu đi.” Sau đó cơm cũng không ăn, hành lý cũng không lấy liền nhảy lên ngựa, hướng ta vươn tay.
“Ngươi làm sao vậy?” Ta hỏi.
“Không có việc gì không có việc gì.” vẻ mặt Thác Bạt Tuyệt Mệnh là lạ, tròng mắt liền giống như đầu gỗ nhìn ta.
Ta bị nhìn khiến cả người sợ hãi, do dự hỏi: “Ngươi nhìn lén sao?”
“Không có nha, a! Ta đã quên hành lý…” Thác Bạt Tuyệt Mệnh liều mạng lắc đầu, sắc mặt càng đỏ thêm vài phần, từ thắt lưng rút ra sợi móc câu để câu đồ vật lên, câu vài lần mới câu được để lên lưng ngựa.
Xong đời, khẳng định là hắn đã nhìn lén. Lòng ta bồn chồn, không xác định hắn còn có thể sẽ không làm ra hành vi giống như trong nguyên tác. Nơi này chung quanh trăm dặm hoang tàn vắng vẻ, kêu phá cổ họng cũng không có người nghe thấy.
Thác Bạt Tuyệt Mệnh không đợi ta nghĩ thêm, hắn cưỡi ngựa đi tới, cúi người chụp, đã đem cả người ta kéo đi lên, ôm vào trong lòng, khuỷu tay ôm chặt hơn ba phần so với bình thường.
Xương cột sống của ta khẩn trương đến cứng ngắc, thân mình không ngừng muốn đổ về phía trước, tận khả năng cách ngực hắn xa một chút.
“Đừng lộn xộn, cẩn thận kẻo ngã xuống.” Thanh âm của hắn cũng có chút quái dị.
Vó ngựa đạp trên đường nhỏ, xóc nảy dậy lên cát bụi, nhưng mà ta cảm thấy tốc độ tựa hồ chậm hơn bình thường rất nhiều…
Thắt lưng bị xiết có chút phát đau, không thể động đậy. Trên đầu bỗng nhiên truyền đến tiếng cười của Thác Bạt Tuyệt Mệnh, sau đó hắn giống như lầm bầm lầu bầu, lại giống như hỏi lại ta: “Mới trước đây, ta có một đệ đệ, ta thường xuyên cùng hắn đi săn thú. Có một ngày, hắn theo dấu một con hồng hồ ly đặc biệt xinh đẹp, đuổi theo vài ngày, mới bắt được nó trở về. Con hồ ly kia cũng thật mĩ, da lông tựa như lửa đỏ, ánh mắt trong veo như nước, ta vừa thấy nó cũng yêu, mong nhớ ngày đêm, muốn vô cùng, liền mở miệng xin vài lần, nhưng mà đệ đệ cũng thực thích, như thế nào cũng không chịu cho. Khi đó ta rất tức, vì cái gì không phải là ta phát hiện con mồi trước, vì cái gì bắt đến con mồi là hắn?”
Ta biết trong lời nói của hắn có chuyện, khẩn trương hỏi: “Sau đó thì sao?”
Thác Bạt Tuyệt Mệnh trầm mặc hồi lâu mới trả lời: “Đệ đệ bị ta hại chết …”
Nghe đến đó, đầu của ta oanh một chút liền nổ mạnh, lòng bàn tay đang cầm yên ngựa tràn đầy mồ hôi lạnh.
Thác Bạt Tuyệt Mệnh cúi đầu nhìn ta, bỗng nhiên nói vài câu tiếng thảo nguyên ta nghe không hiểu, sau đó đá đá vào bụng ngựa, con ngựa bắt đầu tăng tốc, tiếp tục chạy đi về phía trước.