Tác giả: Thiển Khuynh Thành
Ngày cập nhật: 02:58 22/12/2015
Lượt xem: 134924
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/924 lượt.
ng đến mức đôi môi cũng run rẩy thế nhưng không biết nói gì. Mãi một lúc lâu ông mới cầm ống nói lên, run rẩy gọi một tiếng: ” Thi Kiệt”
“Ba” Phùng Thiếu Diễm nghe thấy cái tên Thi Kiệt trái tim không khỏi đau xót. Lâm Thi Kiệt, cái tên xa lạ này gần như anh chưa lần nào dùng qua.
“Sao con lại ở đây, Thi An có khỏe không? Đã tìm được Thi Ngữ chưa?”
Nhìn ánh mắt tràn đầy mong đợi của ba Phùng Thiếu Diễm không biết nên trả lời như thế nào.
“Ba, Thi An đã vẫn khỏe và cũng đã về đây, chúng con đã làm theo kế hoạch với mục đích là để Thẩm thị và Trác thị cùng phá sản nhưng bây giờ chúng con đang bị mất phương hướng theo ba chúng con có nên tiếp tục không?”
“Ai, bây giờ ba chỉ mong nhà họ Lâm và các con được bình an, kệt quả thể này là do nghiệt ta đã tạo ra ta không oán trách, nhưng còn Thi Ngữ thì sao?”
“Ba, đã tìm được Thi Ngữ ” Phùng Thiếu Diễm còn chưa biết chuyện Lâm Thi Ngữ bị rời xuống biển “Bây giờ em ấy đang ở cùng Thi An!”
“Có thật không? Thật tốt quá! Khi nào con mới dẫn con bé đến đây gặp ba” Nói xong Lâm Mộ Phong cũng nước mắt quanh tròng “Ba có lỗi với con bé!”
Hai cha con kề gối nói chuyện thẳng đến rất khuya. Khi từ nhà tù đi ra ngoài Phùng Thiếu Diễm cảm thấy trong lòng mình nhẹ nhàng rất nhiều. Nhưng ít nhất anh cũng phải hạ gục Trác Thị. Nghe ba kể truyện cũ thì ra khi hỏi cưới Thi Ngữ Trác Thị đã dùng 20% cổ phần để làm của hồi môn vậy mà sau này khi Lâm Thị phá sản Trác Thị cũng không hề hoàn trả mà cứ chiếm lấy. Anh nhất định phải đòi lại công bằng cho em gái.
″ Trác tiên sinh đã khuya như vậy ngài còn tới tìm tôi,có chuyện gì sao?" Tử Đồ Mi rửa sạch lớp trang điểm trên mặt, giờ đây khuôn mặt của cô là mặt mộc. Lại giống Thi Ngữ thêm vài phần.
"Muốn nhờ cô giả làm Thi Ngữ!" Trác Minh Liệt mỉm cười.
"Vậy anh có thể giả bộ yêu tôi như anh yêu cô ấy sao?" Tử Đồ Mi cũng mỉm cười, Trác Minh Liệt cứng họng.
Tại một quầy rượu trong chợ đen , " Nghe nói trong tay các anh có hàng?" Trong bóng tối quản gia Bạch hỏi người thần bí.
"Không phải hàng bình thường nên chúng tôi chỉ bán cho người biết nhìn hàng xịn!" Người thần bí nhỏ giọng đưa ra một hàng mẫu của kim loại!
Tử Đồ Mi đề nghị trở về gọi thêm người đến giúp nhưng Trác Minh Liệt nóng lòng muốn cứu người nhất định muối đuổi theo.
Cuối cùng hai người quyết định đi theo đám người kia vào khu rừng đó cụ thể là một khu căn cứ bí mật. Những kẻ kia đang lâm vào khủng hoảng nên không để ý có người đi theo. Nơi này chỗ biên cảnh cho nên vô cùng nguy hiểm.
"Trác tiên sinh tôi nghĩ chúng ta vẫn nên trở về chỉ dựa vào sự lực của chúng ta chỉ sợ người không cứu được mà ngay cả tính mạng của chúng ta cũng bi đe dọa!" Tử Đồ Mi cau mày.
"Nếu như cô sợ thì cô cứ trở về trước. . . Tôi không thể để Thi Ngữ ở nơi này một mình, bây giờ dù chỉ muộn một phút thì mạng của cô ấy cũng có khả năng gặp nguy hiểm." Trác Minh Liệt nằm ở trong bụi cỏ phía sau nhỏ giọng nói, lời nói của anh làm cho Tử Đồ Mi không hiểu tại sao mình lại có thể lưu lại cùng anh mạo hiểm, ngay từ lúc đầu đã biết là nguy mà vẫn đi theo thì bây giờ còn phải nói thêm điều gì nữa, vì vậy cô chỉ nhìn anh một cái rồi im lặng lặp đạn vào súng.
Lúc này trong căn phòng cách đó không xa chợt vang lên hai tiếng súng, không lâu sau thì có hai xác chết bị ném ra ngoài. Trác Minh Liệt nhìn kĩ lại thì mới phát hiện hai thi thể đó là hai người ở quầy rượu trước đó có lẽ hị bị bắn là do giao dịch thất bại.
Trái tim của Trác Minh Liệt nẩy lên tới tận cổ họng anh muốn lao ra nhưng lại bị Tử Đồ Mi kéo "Trác tiên sinh, trong trường hợp này không nên dùng sức mà phải dùng mưu!" Tử Đồ Mi không chớp mắt nhìn chằm chằm bố trí chung quanh mấy căn phòng đơn sơ đó." Nếu như tôi đoán không sai nơi đó hẳn là một nơi ẩn mình tốt nhất. " Tử Đồ Mi chỉ vào mấy tảng đá ở gần phòng ở, nó có thể chặn ngang tất cả mọi tầm nhìn.
"Chờ trời tối đi chút nữa tôi sẽ thử qua! Nhưng trước đó chúng ta phải biết chắc chắn Lâm Thi Ngữ đang bị giam ở phòng nào và vì sao bọn họ lại bắt cô ấy?"
Trác Minh Liệt trầm mặc không nói, đối với người phụ nữ này anh chỉ cảm thấy mình phải cận lực tránh cho việc cô bị lien lụy đến chuyện của anh và Thi Ngữa.
Tử Đồ Mi nhìn anh không nói lời nào cũng không hỏi thêm hai người nằm ở trong bụi cỏ chờ đợi trời tối. Đợi một lúc Trác Minh Liệt định gọi cho ông ngoại để báo tình hình nhưng nơi này quá mức xa xôi điện thoại di động cũng không có tín hiệu.
Đúng lúc này Tử Đồ Mi đột nhiên cảm thấy bắp chân mình đau nhói, theo bản năng cô co chân lại lấy tay sờ sờ nhưng không hề phát hiện ra vết thương nào. Dựa vào kinh nghiệm có sẵn cô lấy một miếng vải buộc chân thật chặt.
Cách đó không xa, bên trong phòng mấy kẻ như đầu sỏ đang bàn luận xôn xao.
"Việc này càng ngày càng khó khăn hay chúng ta lấy bảo bối ra đi?"
"Mày cho rằng mọi chuyện dẽ dàng như thế sao? Cách bảo quản kim loại chúng ta không hề biết ngộ nhớ lấy ra ngoài bị hỏng thì sao?"
"Nhưng nuôi người sống lại phải