Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Vợ Trước Của Tổng Giám Đốc Lạnh Lùng

Vợ Trước Của Tổng Giám Đốc Lạnh Lùng

Tác giả: Thiển Khuynh Thành

Ngày cập nhật: 02:58 22/12/2015

Lượt xem: 134930

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/930 lượt.

cho ăn, cho uống, lại phải trông chừng cô ta chạy trốn và nhỡ có người biết đến đấy gây rỗi thì sao?"
Lúc bọn họ nói những lời này, Trác Minh Liệt và Tử Đồ Mi đã mò tới căn phòng phía sau.Chỉ một bứng tường đơn bạc sao có thể ngăng không cho âm thanh phát ra ngoài.
"Chúng mày không phải nhiều lời"Có cả tiếng người nước ngoài vang lên "Tao có thể lấy thứ kim loại kia ra nhưng trước đó phải giết người đàn bà kia!"
Trác Minh Liệt cả kinh lập tức muốn xông vào nhưng Tử Đồ Mi lại kéo anh lại cũng ép anh giữ yên lặng.
"Giết cô ta?"
"Không giết chẳng lẽ chúng mày bắt tao phải phẫu thuật sao?" Gã ngoại quốc hỏi.
Bọn chúng quay mặt nhìn nhau.
"Chúng ta bắt cô ta đến đây để lấy xương của cô ta, làm việc nhanh một chút có rất nhiều người muốn mua !" Gã ngoại quốc lấy một bình nhỏ từ trong ngực ra "Đây là thuốc độc, hãy đem đến cho cô ta ăn đi!"
Một người trong đó thò tay ra nhận lấy thuốc độc rồi đi đến một căn phòng khác. Ở phía ngoài Trác Minh Liệt và Tử Đồ Mi cũng lập tức đi theo.
Lâm Thi Ngữ vừa nghe thấy có tiếng bước chân đến gần lấy lại sức để ngồi dậy.
"Ai!" Cô cảnh giác hỏi.
"Còn ai nữa, tiểu mỹ nhân" Gã đên ngồi xổm bên cạnh cô.
"Các người là ai tại sao lại bắt tôi đến đây!"
"Chúng tao chỉ là một đám dân liều mạng còn về chuyện vì sao muốn bắt mày thì đợi mày ăn thứ này thì sẽ biết!"
"Các người muốn làm gì" Lâm Thi Ngữ mem theo vách tường lui về phía sau.
Gã từng bước từng bước ép sát cô, để ép cô uống thuốc, đến lúc này Trác Minh Liệt không còn đủ kiên nhẫn nữa, anh đá bung cửa số rách nát phía sau ra, ghìm chặt gã kia đổ thuốc độc vào cổ hắn. Tử Đồ Mi lấy con dao mang theo bên mình đâm thẳng vào trái tim gã. Chỉ trong hai phút ngắn ngủn bọn họ đã giải quyết gã xong. Trác Minh Liệt liếc mắt nhìn Tử Đồ Mi rồi nhanh chóng chạy đến bên cạnh Lâm Thi Ngữ.
"Đừng tới đây, anh là ai?" Lâm Thi Ngữ co thành một cục, toàn thân phát run.
Trác Minh Liệt nhìn bộ dạng đầu bù tóc rối, ánh mắt trống rỗng thê lương tràn đầy hoảng sợ của cô, trong nháy mắt chua sót trong lòng anh dâng trào đau như sát muối vào tim.
“ Thi Ngữ là anh” Anh khó khăn nói.
Lâm Thi Ngữ như bắt được sự tin tưởng, cô mờ mịt nhìn xung quanh tự lẩm bẩm: " Minh Liệt, Trác Minh Liệt thật sự là anh?"
Trác Minh Liệt dùng sức ôm chặt cô vào lòng, hôn lên mái tóc của cô. Lâm Thi Ngữ giống như chú gà con nép trong lòng gà mẹ, cả người vẫn phát run. Tử Đồ Mi nhìn họ lòng cũng vui theo.
"Trác tiên sinh chúng ta mau đi thôi, nơi đây không nên ở lâu!" Tử Đồ Mi nhắc nhở.
Sauk hi nghe cô nhắc Trác Minh Liệt ôm Lâm Thi Ngữ lập tức chạy ra bên ngoài.
"Sao A Bưu đi lấu thế?" Số người còn lại đang chờ đợi đã bắt đầu sốt ruột. “ Không phải là đã có chuyện gì xảy ra đấy chứ.”
"Chẳng lẽ tiểu tử này thấy sắc khởi ý?"
Đúng lúc bọn họ đang bàn luận ầm ĩ thì bên ngoài chợt vang lên tiếng súng ngoài ý muốn. . . Mấy người lập tức kêu to không ổn vội chạy đến căn phòng phía sau mới phát hiện ra gã A Bưu kia đã chết rồi. Bọn lính gác ở bên ngoài đang đuổi theo Trác Minh Liệt.
Một tên trong đó vội bấm chuông báo động, tiếng chuông vừa vang lên xung quanh đồng loạt xuất hiện người .
"Trác tiên sinh , anh mang Tiểu Thi đi trước đi!" Tử Đồ Mi chân thành nhìn Trác Minh Liệt "Tôi sẽ cản bọn họ rồi đi theo sau!"
"Như vậy sao được!" Trác Minh Liệt rống to "Cô muốn chết sao?"
"Chẳng lẽ anh muốn chúng ta chết hết? Nhiều người như vậy ba người chúng ta là sao có thể cùng lúc xông ra?" Tử Đồ Mi cũng hét lên.
" Minh Liệt, ai vậy?" Trong cơn mông lung Lâm Thi Ngữ nghe được thấy gọng nói quen thuộc nhưng cô bị mù nên không biết đấy là ai "Tất cả là tại em nên mọi người mới gặp nguy hiểm!"
"Lâm Thi Ngữ, câm miệng! Bây giờ điều em phải làm là nhắm mắt lại!" Trác Minh Liệt như đang cầm trân bảo ôm Lâm Thi Ngữ vào trong ngực. . ." Minh Liệt anh thả em xuống em có thể tự đi! Như vậy có thể giảm bớt gánh nặng cho anh!"
"Nhưng mắt em như vậy, em có thể tự đi được không?" Người nói vô tâm người nghe hữu ý. Lâm Thi Ngữ đột nhiên không nói thêm một lời im lặng nằm trong ngực Trác Minh Liệt.
Tiếng súng dày đặc vang lên Lâm Thi Ngữ sợ hãi bịt chặt lỗ tai .
"Chúng mày là ai mà lại có gan đến địa bàn của lão tự gương oai!" Đối phương hét vào mặt Trác Minh Liệt bắt bọn họ đầu hàng .
Ba người núp ở sau núi đá giữ yên lặng.
"Chúng mày không thích nói thích ăn đạn tiếp sao !"
Trác Minh Liệt không hiểu dụng ý của đối phương lại càng không biết lai lịch của đám người này. Trước khi đến đây anh chỉ vừa nhận được tin của ông ngoại là có người giao dịch ở quầy rượu đã vội vàng lao đi chưa tra được tin tức của đối phương, không biết họ là bạn hay thù của Đồ Long bang ?
"Các ngài làn bạn nơi nào?" Tử Đồ Mi thấy Trác Minh Liệt do dự lập tức nhận lời của đối phương.
"Đừng dài dòng chúng tao chỉ muốn mày ở lại, nếu không thì chúng tao sẽ cho cả mày và bạn mày phơi thây nơi này!"
"Được thôi" Nói xong Tử Đồ Mi định đi ra ngoài thì lại bị Trác Minh Liệt giữ lại "Cô điên rồi sao?"
Tử Đồ Mi mỉm cười nhìn a


Ring ring