Thuốc Độc Của Người, Kẹo Ngọt Của Tôi
Tác giả: Thiển Khuynh Thành
Ngày cập nhật: 02:58 22/12/2015
Lượt xem: 134835
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/835 lượt.
ỗng trở lên mờ ảo, như ẩn như hiện.
"Em biết không? Trong suốt năm năm qua, anh luôn tìm kiếm một người!"Giong nói Trác Minh Liệt có vẻ xa xôi.
Mặc kệ Tiểu Thi có nghe anh nói hay không nhưng anh vẫn nói tiếp "Năm năm trước, vào hôm sinh nhật của anh có một cô gái bất ngờ xông vào phòng anh, lúc đó anh uống rượu say và đã coi cô ấy như vợ chưa cưới của mình" Anh ưu nhã thổi ra một nàn khói thuốc, sau đó dập tắt nó.
"Đó là lần đầu tiên của cô ấy, cô ấy hoảng sợ cầu cứu, rồi đến lúc cô ấy chạy trốn anh mới phát hiện ra là mình đã phạm vào sai lầm nhưng lúc anh đuổi theo ra ngoại thì lại chỉ nhặt được đôi giày cao gót mà cô ấy bỏ lại, mặc dù, có lẽ đó chỉ là một lần ngoài ý muốn nhưng anh thậm đã chí không thể nào quên được cô ấy. Năm năm qua, anh vẫn luôn hy vọng có thể tìm được cô ấy nhưng trừ đôi giày cao gót ra, anh không có bất cứ một manh mối nào cả, cho nên để tìm kiếm cũng rất khó khăn. Vì vậy anh đã đem toàn bộ hi vọng đặt vào đôi giày kia, hy vọng có một ngày câu chuyện sẽ kết thúc như trong chuyện cổ tích vậy"
"Chuyện này có quan hệ gì với tôi sao?" Tiểu Thi lạnh lùng hỏi.
"Trong chuyện cổ tích, người đi vừa giày thủy tinh chính là lọ lem của hoàng tử!" Trác Minh Liệt chợt có chút kích động.
"Trác tiên sinh, anh cũng biết, đó chỉ là truyện cổ tích…." Lời nói của Tiểu Thi còn chưa dứt, cả người đã bị rơi vào một lồng ngực ấm áp quen thuộc. Cằm anh khẽ cọ vào cái trán của cô, dịu dàng nói: " Nói cho anh biết, em có phải là cô ấy hay không? Em là cô ấy đúng không?"
Tiểu Thi cố nén rung động trong lòng, tỉnh táo trả lời: " Không, tôi không phải! Tôi không phải người anh muốn tìm!"
"Nhưng ở trong lòng anh, em chính là cô ấy!" Anh gần như cô gắng đè nén tình cảm lại, điều đó làm cho âm thanh nóng bỏng của anh có chút khàn khàn." Anh thích em! Anh muốn em!" Bờ môi lạnh bạc của anh đi dọc một đường cố tìm kiếm bờ môi của cô. Cô càng giãy dụa, anh ôm càng chặt, môi của anh đã thành công tiến đến, nhẹ nhành ngậm lấy bờ môi cô, lưỡi anh len lỏi vào trong khoang miệng cuốn lấy lưỡi của cô cùng nhau dây dưa. Tiểu Thi hoàn toàn bị luân hãm trong hương thơm bạc hà lẫn với chút mùi thuốc lá của anh. Cô cảm giác mình giống như được chắp thêm một đôi cánh, dưới ánh mặt trời ấm áp có thể tự do bay lượn, cuối cùng nước mắt cô chảy xuống mùi vị mặn mặn chạy dọc theo mí mắt cô rơi vào trong miệng Trác Minh Liệt, anh ngừng lại dịu dàng nhìn cô: " Tại sao khóc?"
Cô lắc đầu một cái, đưa hai cánh tay ra nhẹ nhàng vòng qua cổ của anh, như vậy cũng đủ rồi, đến nơi đến chốn.
Anh cưng chiều ôm cô vào trong ngực, hôn lên tóc của cô cười vui vẻ. Mặc kệ Tiểu Thi có phải là cô gái kia hay không, nhưng anh sẽ không tìm kiếm và chờ đợi nữa, bởi vì anh đã tìm được người con gái mà anh mong muốn!
Tiểu Thi nghe tiếng tim đập của anh, trong lòng trống rỗng,mặc kệ anh có phải coi cô là cô gái năm năm trước hay không, giờ cô chỉ muốn thời gian dừng lại ở giây phút này, bởi vì qua tối nay bất kể có chuyện gì cô cũng sẽ không đến gần anh nữa.
Trác Minh Liệt cúi người, cởi giầy của Tiểu Thi ra sau đó dịu dàng giúp cô đi vào một đôi giày màu đỏ thắm, đây chính là đôi giày mà cô gái năm năm trước bỏ lại. Trong thoáng chốc Tiểu Thi cũng cảm thấy mình có khả năng là cô gái kia, nếu không sao đôi giày này lại có thể vừa như vậy?
"Năm năm trước tôi từng bị tai nạn, nên không cao hơn nữa, đi vừa đôi giày này có lẽ chỉ là ngoài ý muốn!" Lời nói của Tiểu Thi khiến Trác Minh Liệt ngừng lại, anh hiểu được, bất kể như thế nào, đôi giày này cũng đã để đây năm năm, chủ nhân của nó có thể đã không đi vừa nữa, mà trên đời này có lẽ cũng chỉ có Tiểu Thi, đây chính là ý trời!
Trác Minh Liệt vừa giúp Tiểu Thi đi giầy xong thì màn sân khấu lại bị kéo ra.
" Minh Liệt, cháu đồng ý với dì rồi sao? Đồng ý làm người mẫu cho dì?" Trần Mỹ Thù nhìn thấy Trác Minh Liệt vẫn đứng trên sân khấu vui vẻ tiến lên hỏi .
(bạn hoa: sao ta ghét mụ già này thế chứ)
"Tiểu Thi đâu?" Anh trầm giọng hỏi.
"Cô ấy đang ở dưới sân khấu, tốt lắm Minh Liệt, cháu hãy lập tức chuẩn bị đi! Dì rất vui! Đúng rồi cái dây chuyền kia đâu?" Trần Mỹ Thù hỏi.
"Tôi đưa cho Tiểu Thi rồi !"
" ? ?"
Âm nhạc vang lên, hàng loạt người mẫu mặc áo cưới từng bước từng bước nối đuôi ra ngoài, sau đó kéo cánh tay Trác Minh Liệt đi đến trước sân khấu.
" Tiểu thư Tiểu Thi xin hỏi dây chuyền trên cổ cô là Minh Liệt đưa cho cô sao?" Mỹ Thù đi đến trước mặt Tiểu Thi.
"Đúng vậy" Tiểu Thi nghi ngờ nhìn bà ta, không biết bà ta muốn làm gì.
"Là như vậy, sợi dây chuyền này là thiết kế đặc biệt của tôi để kết hợp với váy cưới, cô hiểu không? Váy cưới mà thiếu đi nó sẽ mất đi linh hồn vốn có, mà theo tôi thấy nó cũng không hợp với cô, nếu cô thích tôi có thể tặng cho cô cái khác!"Trần Mỹ Thù cố gắng đem lời nói nói ra uyển chuyển hết mức, Tiểu Thi hiểu ý nói của bà ta vì vậy lấy sợi dây trên cô xuống"Sợi dây chuyền này là Trác Minh Liệt lấy được, bây giờ tôi đưa cho ngài , thì ngài hãy nói