Teya Salat

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Vợ Trước Của Tổng Giám Đốc Lạnh Lùng

Vợ Trước Của Tổng Giám Đốc Lạnh Lùng

Tác giả: Thiển Khuynh Thành

Ngày cập nhật: 02:58 22/12/2015

Lượt xem: 134836

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/836 lượt.

với anh ấy một tiếng giúp tôi?"
"Thi tiểu thư xin yên tâm!" Trần Mỹ Thù cầm dây chuyền trong tay vui vẻ đi vào.
"Tiếp theo chương trình là tác phẩm tâm huyết của nữ sĩ Trần Mỹ Thù - tác phẩm có tên là trăm năm hạnh phúc, nằm trong bộ sưu tập “lương duyên trời định” " Tiếng người dẫn chương trình vừa kết thúc, thì tấm màn sân khấu liền được kéo lên. Người phụ nữ mặc áo cưới màu trắng đeo mặt nạ xuất hiện ở nơi đó. Trên áo cưới màu trắng đính đầy thủy tinh và trân châu xa hoa. Làn váy dài cả mét tậng tầng lớp lớp như hoa mẫu đơn nở rộ do hai hoa đồng nâng. Trác Minh Liệt có chút kinh ngạc vì cô gái kia còn đeo mặt nạ? Trần Mỹ Thù rốt cuộc làm trò quỷ gì.
Trong tiếng nhạc của hành khúc hôn lễ cô gái kia chậm rãi đi về phía Trác Minh Liệt, sau đó đứng ở bên cạnh anh, lúc này trên người Trác Minh Liệt cũng mặc một bộ lễ phục màu trắng kết hợp với bộ váy cưới kia, quả thật là hoàn mĩ.
Họ đứng cạnh nhau giống như ý nghĩa của bộ đồ đó “ như duyên ông trời định trước”. Mặc dù không nhìn thấy mặt cô gái kia nhưng khí chất toát ra từ cô ấy đã đủ cho người khác cảm nhận thấy, cô ấy nhất định là một người vô cùng xinh đẹp và cao quý.Còn Trác Minh Liệt đã không phải nói, anh đẹp như một bức tượng hy lạp được mài dũa . Nhìn đến đây, Tiểu Thi chợt cười ra nước mắt, cuối cùng tối nay cô vẫn chỉ là khán giả mà thôi. Cô thừa lúc mọi người đều bị hấp dẫn, lặng lẽ rời đi.
Nhân viên chợt đưa lên một cái hộp "Trần nữ sĩ nói, đây chính là niềm vui bất ngờ dành cho ngài, ngài chỉ cần lấy vật trong chiếc hộp đeo lên tay cô dâu, là co thể xem khuôn mặt thật của cô ấy rồi!"
Trác Minh Liệt không kiên nhẫn mở hộp ra, đồ vật bên trong làm cho anh thật bất ngờ, ở một nơi Tiểu Thi đã đi xa rồi. Anh đột nhiên đưa tay lột mặt nạ người phụ nữ kia xuống, có chút kinh ngạc hỏi" Tại sao lại là cô?”
Không có bất kỳ vui mừng nào mà lại là bất mãn.
"Thế nào? Không cảm thấy ngoài ý muốn sao?" Cô gái kia cười hỏi. Trác Minh Liệt xì mũi coi thường.
"Trác tiên sinh, xin hỏi vị này chính là chủ nhân của Cinderella mà ngài muốn tuyên bố sao?"
"Đương nhiên là vị tiểu thư này rồi, nhưng Trác tiên sinh còn chưa cưới tiểu thư Hàn Ti Nhã làm vợ!" Một tay Trần Mỹ Thù kéo Hàn Ti Nhã, tay còn lại kéo Trác Minh Liệt đi tới trước sân khấu.
( mẹ ơi ta thề là ta ghét cái bọn nhận vơ này thế)
Đột nhiên, Trác Minh Liệt cảm thấy mình bị người khác sắp đặt, dùng lực hất cánh tay Trần Mỹ Thù ra, không khách khí hỏi: " Các người đem Tiểu Thi giấu đi đâu rồi?"
"Tiểu Thi? Không sao cả ?" Mặt Trần Mỹ Thù tỏ vẻ vô tội.
Trác Minh Liệt lạnh lùng nhìn về phía mọi người, chợt vội vàng chạy ra ngoài.
"Trác Minh Liệt" Hàn Tư Nhã kêu to.
" Thi Thi!" Trác Minh Liệt vừa chạy vừa gọi Tiểu Thi, anh cảm thấy từ khi quen cô ấy, anh luôn phải chạy đi tìm cô ấy. Vụ án bắt cóc hay dạ tiệc từ thiện cho đến bây giờ.
"Trác…. Trác Minh Liệt đứng lại!" Thẩm Tử Quân cũng đuổi theo từ hội trường.
"Thẩm Tử Quân? Tiểu Thi đâu?" Anh nắm bả vai của cô hỏi.
"Tôi hỏi anh, đôi giày kia anh có được từ nơi nào?" Thẩm Tử Quân hỏi một đằng, trả lời một nẻo. . . Trác Minh Liệt sắp bị người phụ nữ này làm điên rồi, tại sao cô ta lại không phân biệt được rõ tình hình!" Tôi không rảnh nói cho cô, tôi không thấy Tiểu Thi đâu, tôi muốn đi tìm cô!"
"Tiểu Thi ??? không thấy Tiểu Thi, làm sao lại không thấy. Cô ấy không có người quen ở Hongkong, nhưng anh phải mau nói cho tôi biết đã, đôi giày kia anh lấy từ nơi nào! Đây là một vấn đề vô cùng quan trọng!" Thẩm Tử Quân níu lấy Trác Minh Liệt không chịu thả.
"Cô mau buông tay!" Dù anh được giáo dục rất tốt nhưng cũng không thể chịu được loại người cố tình gây sự như vậy, Trác Minh Liệt nổi giận.
"Đôi giày kia có thể là của Lâm Thi Ngữ đấy!" Thẩm Tử Quân bị ép đến mức nóng nảy rống lên.
Thình lình như có một tiếng sấm vang bên tai Trác Minh Liệt, anh cảm giác lỗ tai của mình nhất định là có vấn đề nếu không thì đầu người phụ nữ này có vấn đề, chuyện này sao lại có thể liên quan đến Lâm Thi Ngữ.
"Thẩm tiểu thư, mời buông tay, được không? Bây giờ tôi thật sự có việc gấp!"
"Tôi hiểu rõ, anh sẽ không tin tưởng nhưng tôi nói là sự thật! Hôm nhật Lâm Thi Ngữ năm năm trước, tôi đã tự mình tặng cho cô đôi giày y như vậy!"
"Cô nói cái gì? ?" Trác Minh Liệt xoay người lại, trong ánh mắt của anh có ánh sáng sắc bén dọa người, bàn tay dùng sức bóp chặt cổ tay Thẩm Tử Quân làm cổ tay trắng bệch "Năm năm trước, thánh nào, ngày nào? Ở nơi nào?" anh nói một hơi. . ." Mười ba tháng sáu! Quán bar Ngày Chín!" Thẩm Tử Quân gân như là run rẩy mà nói, cô thật sự không muốn cũng không nguyện ý, suy đoán của mình biến thành sự thật.
"Mười ba tháng sáu… mười ba tháng sáu…." Trác Minh Liệt nói lẩm bẩm, anh từ từ buông lỏng tay Thẩm Tử Quân ra, cả người giống như muốn sụp xuống, bởi vì mười ba tháng sáu cũng là sinh nhật anh, ngày đó anh thật sự ở quán bar Ngày Chín!
" Trác Minh Liệt, đêm năm năm trước rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì? ?" Thanh âm của Thẩm Tử Quân vô cùng lo lắng và thương cảm cô gần như muốn khóc lên