Anh Có Thể Dừng Bước Lại Vì Em Không?
Tác giả: Thiển Khuynh Thành
Ngày cập nhật: 02:58 22/12/2015
Lượt xem: 1341115
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1115 lượt.
." Anh biết không, đêm đó tôi mời rất nhiều người đến, trang điểm cho Lâm Thi Ngữ rất xinh đẹp và để cô ấy vào hội trường trước. Nhưng khi tôi dẫn bạn bè đi vào thì lại không tìm được Lâm Thi Ngữ, bọn chúng tôi đợi cô ấy thật lâu nhưng cô ấy cũng không thấy đâu, cuối cùng sau đêm đó tôi cũng không gặp lại Lâm Thi Ngữ! Trác Minh Liệt, đôi giày kia , tại sao anh lại có ?"
Trong đầu Trác Minh Liệt trống rỗng chẳng lẽ năm năm trước , người cùng anh cả đêm triền miên lại là Lâm Thi Ngữ? Nếu quả thật là như vậy thì cái thế giới này nhất định là điên rồi. Người anh mộng dắt hồn, lượn hương thơm (chơi gái đó) lại chính là vợ trước của mình ? ? ? Sẽ không, sẽ không, nhất định sẽ không.
"Chỉ có một đôi giày không thể nói ra cái gì cả ? Có lẽ ngày đó, Lâm Thi Ngữ không đi đến đó!" Trác Minh Liệt cắn răng gằn từng chữ nói.
"Trác Minh Liệt, tôi chỉ muốn biết, đêm năm năm trước đó anh đã làm cái gì?" Thẩm Tử Quân hỏi tiếp.
"Tôi…" Trác Minh Liệt không biết nên nói làm sao "Chúng tôi xảy ra quan hệ!"
"Anh và cô ấy…?" Thẩm Tử Quân thuận tay định cho Trác Minh Liệt một cái tát nhưng lại bị anh bắt được. đọc chương mới nhanh nhất tại
"Thẩm tiểu thư, đây là lần thứ hai cô đánh tôi!Loại chuyện xa xưa nay về sau tôi không cho phép cô nói đến hay hỏi tôi lần nữa!" Thanh âm của Trác Minh Liệt lạnh lẽo làm cho Thẩm Tử Quân cứng đơ tại chỗ, đại não tạm thời mất đi năng lực suy tư, cho đến anh đi mất, cô mới nhớ phải gọi điện thoại cho Tiểu Thi, nhưng điện thoại di động của cô ấy lại trong tình trạng tắt máy.
Trác Minh Liệt không biết mình làm sao mà tìm được xe, từ khi nghe Thẩm Tử Quân nói xong, anh bắt đầu trở nên hoảng hốt. Trong đầu rắm rối thành một cục. Trước đây anh vẫn cảm thấy Tiểu Thi có thể chính là cô gái ban đầu đó, bởi vì chỉ có cô mới đi vừa đôi giày kia. Nhưng bây giờ nếu cô gái kia là Lâm Thi Ngữ, như vậy là không phải nói Tiểu Thi có thể là Lâm Thi Ngữ sao? Chuyện này không thể nào, rõ ràng Tiểu Thi và Lâm Thi Ngữ hoàn toàn khác nhau! Đầu Trác Minh Liệt đau muốn nứt ra.
"Tư Nhã, hoạt động tối nay, bác không chuẩn bị hoàn mỹ, nhưng bác cũng đã cố gắng hết sức. Không ngờ trên đường tự nhiên sẽ có thêm con kì đà Tiểu Thi gì kia" Buổi chiều Trần Mỹ Thù nhâm nhi cốc cà phê nói chuyện với Hàn Tư Nhã.
"Tư Nhã cám ơn bác, đã khiến ngài mệt mỏi rồi!" Hàn Tư Nhã khẽ mỉm cười "Bây giờ, không phải là năm năm trước, cháu tin tưởng thực lực của mình! Trác Minh Liệt nhất định sẽ là của cháu!"
"Bác nhất định sẽ đứng về phía cháu!" Trần Mỹ Thù cũng cười "Nhưng con bé Tiểu Thi kia, cháu cũng không thể khinh thường! Bác thấy cái nha đầu kia cũng không phải là dĩa đèn cạn dầu!"(không có ý nghĩa gì)
"Dầu không cạn thì cháu sẽ đập cả đèn!" Nụ cười của Hàn Tư Nhã trở lên âm trầm. Trần Mỹ Thù nhìn cô một cái không nói gì.
"Mẹ chúng ta sẽ đi đâu ?" Tiểu Thi cõng Cầu Cầu dọc theo đường cái phồn hoa, đi thẳng về phía trước.
"Chúng tôi đi khu vui chơi có được không?"
"Mẹ gạt người, buổi tối, khu vui chơi sẽ không mở cửa" Cầu Cầu ngọng nghịu nói.
"Vậy chúng ta đi ngắm cảnh đêm có được không?"
"Mẹ, tại sao mẹ lại muốn rời khỏi chú Minh Liệt?" Cầu Cầu chợt đưa bàn tay nhỏ bé ra khẽ vuốt mặt của mẹ, nhỏ giọng hỏi.
Tiểu Thi bất đắc dĩ mà cười cười ưu thương, lát sau nói: " Chờ con trưởng thành, con sẽ hiểu!"
"Nha" Cầu Cầu ngoan ngoãn nằm trong lòng Tiểu Thi không nói gì thêm, ban đêm gió còn có chút lạnh, nên nó đem thân thể nhỏ bé dính sát vào lòng mẹ, lấy lòng hỏi: " Mẹ được Cầu Cầu ôm, mẹ có cảm thấy ấm áp hơn một chút không?"
Tiểu Thi vui vẻ mà cười, giống như tất cả những âu lo đều tan biến." Cám ơn con trai, thật là ấm áp !"
Trác Minh Liệt liên tiếp gọi điện thoại cho Tiểu Thi nhưng vẫn luôn không người nhận. Anh lái xe dọc theo đường xung quanh khách sạn, ra ngoài đường chính để tìm nhưng vẫn không thấy bóng dáng mẹ con cô. Anh thật sự không hiểu, tại sao Tiểu Thi lại đột ngột bỏ đi như vậy chẳng lẽ là bởi vì hanh động của anh hôm nay quá đường đột? Hongkong lớn như vậy, cô có thể đi nơi nào? Hơn nữa cô còn chưa quen cuộc sống nơi đây, cô sẽ không xẩy ra chuyện gì chứ? Vì để phòng điều không may, Trác Minh Liệt còn huy động lực lượng của Đồ Long Bang tìm giúp. . ." Mẹ, chúng ta nghỉ ngơi một chút đi" Cầu Cầu vừa nghịch mái tóc dài của Tiểu Thi vừa đề nghị.
"Tiểu Thi không cho tôi nói" Thẩm Tử Quân ủy khuất trả lời "Tôi biết rồi, Cầu Cầu bị bắt cóc sau đó Tiểu Thi lại rời khỏi anh, nhất định là có người lợi dụng Cầu Cầu uy hiếp cô ấy không được đến gần anh!" Thẩm Tử Quân chợt trở nên thông minh đứng lên nói, Trác Minh Liệt đưa ánh mắt bén nhọn hướng ra ngoài cửa sổ, Thẩm Tử Quân nói rất đúng nhất định có người uy hiếp Tiểu Thi.
"Nói đi, anh chính là sát tinh của Lâm Thi Ngữ !Bất kể trước đây hay bây giờ cũng thế. Gặp phải anh như gặp phải xui xẻo!" Thẩm Tử Quân lỡ miệng nói ra nhưng Trác Minh Liệt đang lâm vào trầm tư, không hề để ý đến.
Trong khi chờ đợi trời sáng, Thẩm Tử Quân mở điện thoại ra thì nhận đ