Tác giả: Hắc Khiết Minh
Ngày cập nhật: 03:26 22/12/2015
Lượt xem: 134768
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/768 lượt.
t."
"Không biết? Có ý gì? Không phải cô gái trên lầu nói mấy ngày trước anh ta có gọi điện về sao?"
"Lúc đó mình không có ở đây" Lấy một thìa cà phê bột cho vào ly rồi lạy cho một lượng nước nóng vừa đủ vào khuấy đều chúng lên, Bạch Vân mở miệng giải thích: "Hôm đó mình đến bệnh việ thăm Nông Nông nên nhờ Ninh Ninh trông tiệm hộ mình."
La Lan sửng sốt, "Anh ta không biết số di động của cậu sao?"
Nhìn ngọn lửa màu xanh, cô khẽ nhếch môi, "Anh ấy không hỏi, mình cũng quên nói."
Nghe vậy, La Lan há hốc mồm, cảm giác quái dị liên tục dâng lên, cô trừng bạn tốt, mở miệng hỏi lại: "Bạch Vân, ngoại trừ lần sau khi anh ta xuống máy bay gọi về, thì cậu không có lần nào nhận được điện thoại do anh ấy gọi tới sao?"
Tắt bếp gas, cô lấy mảnh vải ướt lót dưới đáy ly thủy tinh để nó hạ nhiệt, chất lỏng màu nâu chầm chậm chảy xuống, cả nửa ngày cô cũng không nói một lời.
"Bạch Vân?" La Lan cau mày ép hỏi.
"Vừa đúng lúc mình không có ở đây." Vẻ mặt cô bình tĩnh rót cà phê vào ly.
"Đó không phải lý do, anh ta có thể gọi lại."
Cổ họng Bạch Vân thắt chặt, chỉ nói: "Los Angeles và nơi này chênh nhau tám giờ."
"Vậy cậu đang sợ cái gì?"
"Mình không có sợ." Cô hét lớn.
"Vậy vì sao lúc nãy cậu không dám nghe điện thoại?"
Bạch Vân ngây người, không có biện pháp nhúc nhích. Một lúc sau mới đặt ly cà phê lên khay, đẩy đế trước mặt La Lan, "Moka của bàn số hai."
La Lan trừng cô, "Mình không biết cậu lại nhát gan như vậy."
Bạch Vân nhếch môi, im lặng.
La Lan không ép cô nữa, chỉ cầm lấy khay đem cà phê cho vị khách bàn số hai kia.
Nhát gan? Vì sao không? Đương nhiên là cô nhát gan.
Sợ hãi? Vì sao không? Đương nhiên là cô sợi rồi.
Mới đây, hình như sự tình rất đơn giản, anh chỉ trở về Mỹ thăm cha đang bị bệnh mà thôi vài ngày sau anh về.
Nhưng một ngày hai ngày ba ngày, bốn ngày năm ngày sáu ngày...
Thời gian cứ thế trôi qua, cô lại ngẫu nhiên bỏ lỡ điện thoại của anh, càng ngày cô càng hiểu rõ tập đoàn Bart gia khổng lồ như thế nào....
Tất cả những điều này khiến cô càng ngày nhát gan, càng ngày càng bất an, chút tự tin còn sót lại cũng từ từ biến mất.
Cô biết mình không có gì đặc biệt cũng không phải là một người phụ nữ quá mức xinh đẹp, cũng không có sở trường sở trường đặc biệt càng không có bằng cấp cao cô chỉ là cô gái bình thường mở tiệm cà phê sống qua ngày.
Nói thật, cô không hiểu tại sao anh lại muốn kết hôn với cô.
Trên thực tế, anh thậm chí còn chưa nói ba chữ "Anh yêu em", chỉ là cô cho rằng anh yêu cô.
Bây giờ nghĩ lại mới thấy cái suy nghĩ này của cô thật là khờ dại và buồn cười.
Đêm mùa hè, sao trên trời rất sáng, nằm trên ghế ở ban công cô cảm thấy cổ họng mình rút lại.
Vì sao không dám nhận điện thoại? Bời vì cô sợ rằng khi nhận điện thoại anh sẽ nói với cô rằng, hôn nhân của họ chỉ là sai lầm đẹp đẽ.
Đưa tay che khuất hai mắt, cô hít sâu một hơi, nhưng vẫn muốn bật khóc.
Đáng giận, cô rất nhớ anh... Nhớ tiếng nói của anh, lồng ngực rộng lớn của anh, nhớ lúc anh kể chuyện cười nhưng chẳng buồn cười tý nào, nhớ cái ôm ấm áp của anh, thậm chí còn nhớ bộ râu cưng cứng của anh.
Rất nhớ, rất nhớ...
Giữa trưa có mây, mây như tơ, trải dày khắp bầu trời.
Thật là, người phụ nữ này lại đang ngẩn người.
Nhíu mày nhìn Bạch Vân trong quầy bar không biết là đang rơi vào chốn thần thiên nào rồi, La Lan không chịu được trợn trừng mắt, cũng lười quản, trực tiếp đi vào phòng bếp làm việc.
Sau đó là hoàng hôn rồi lại trời tối.
Thời gian dùng cơm, Âu Dương Ninh Ninh giống như âm hồ trên lầu hai cũng tự động xuống giúp đỡ.
Sau một hồi bận rộn, tiệm cà phê lại yên tĩnh.
Tám giờ, chín giờ, mười giờ...
Trên đường chủ quán của từng tiệm lần lượt tắt đèn.
Nhạc nhẹ trong không khí du đãng, chuông trên cửa vang lên, La Lan ngẩng đầu thấy A Phương và Lâm Tử Kiệt đến.
Bạch Vân đang kết sổ khi nhìn thấy hai người thì không khỏi ngẩn người, quay đầu lại liếc nhìn đồng hồ trên tường, mười giờ bốn mươi phút.
"Khuya lắm rồi". Quay đầu lại, cô hoài nghi hỏi.
"Mình biết." A Phương cười cười, đặt vật cầm trong tay lên trên quầy ba. "Này, cầm lấy đi!"
"Cài gì vậy?" Bạch Vân đứng dậy, nhìn kỹ mới phát hiện đó là giấy tờ tùy thân của mình, cô sửng sốt, "Cậu, tại sao giấy tờ của mình..."
"Một vài thứ là mình lấy trong bóp da của cậu, còn những thứ khác là Uy Uy đến nhà cậu lấy." La Lan khoanh tay trước ngực, nhíu mày nói: "Uy Uy sẽ đưa chúng cho A Phương, nhờ cô ấy đi tìm Bác Chung giúp đỡ."
"Giúp đỡ?" Lúc này Bạch Vân bị làm cho mơ hồ. "Giúp đỡ cái gì?"
"Làm visa, đặt phòng khách sạn và vé máy bay." Lâm Tử Kiệt mỉm cười, "Nhìn xem giấy tờ phía dưới của cô đi."
Bạch Vân sửng sốt, cầm lên nhìn, quả nhiên ngoài giấy tờ tùy thân còn có hộ chiếu và vé máy bay.
"Cậu cả ngày đều ngẩn người, mình không thể chịu nổi nữa." La Lan ngồi trên quầy bar, nghiêng người nói: "Thật sự mình không hiểu nổi cậu, anh ta đi Mỹ chứ có phải đến sao Hỏa đâu, cậu tới tìm anh ta thì được rồi, cả ngày ngẩn người thì có ích gì."
Cụp mắt xu