Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Vợ Yêu Dịu Dàng Đến Điểm Danh

Vợ Yêu Dịu Dàng Đến Điểm Danh

Tác giả: Hắc Khiết Minh

Ngày cập nhật: 03:26 22/12/2015

Lượt xem: 134764

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/764 lượt.

chỉ nhìn cô, đôi mắt u ám.
"Khấu?" Thấy anh không trả lời, cô chần chờ hỏi lại.
Khấu Thiên Ngang quay mặt đi chỗ khác.
Đột nhiên hình như hiểu được gì đó, Bạch Vân thở nhẹ ra, từ đùi anh ngồi dậy, nhíu mày gọi đầy đủ tên anh: "Khấu Thiên Ngang."
Anh bất động. Cô hơi tức giận, "Quay mặt lại nhìn em."
Anh vẫn không nhúc nhích, nhưng lại đứng ngồi không yên. "Anh sẽ không về."
"Không cần nói sang chuyện khác." Bạch Vân khoan tay trước ngực, trợn mắt nhìn anh nói: "Hối hận? Anh nghĩ chuyện kết hôn của chúng ta là chuyện đùa?" Cô nhẹ giọng nói, nheo mắt lại, "Anh nghĩ em cho rằng hôn nhân chỉ là trò chơi sao?"
"Ý anh không phải như vậy" Anh quay lại nhìn cô lớn tiếng nói: "Hiện tại người nói sang chuyện khác là em, em vì sao nhất định phải gộp hai chuyện lại là một? Vì sao chúng ta lại cãi nhau vì lão già chiết tiệt kia?"
"Bởi vì lão già chết tiệt kia chính là cha anh!" Bạch Vân nổi giận nhìn thẳng anh nói: "Mà em quan tâm anh bởi vì em yêu anh. Nếu như lúc anh cầu hôn, em không yêu anh thì sẽ không đồng ý lấy anh. Hối hận? Nếu đến bây giờ anh còn hoài nghi, anh xác định người hối hận không phải là anh?
Khấu Thiên Ngang trừng cô, một câu cũng không nói được.
Trái tim Bạch Vân run lên, hơi thở cứng lại cho rằng anh im lặng là đồng ý, không có cách nào đối mặt với sự thật tàn nhẫn trước mắt, nước mắt sắp tràn mi, xoay người bỏ đi.
Anh vội vàng đưa tay giữ chặt cô.
"Buông ấyy." Cô nói, giọng run run. Hiện tại, anh xác định cô cũng có lúc phát cáu. Đối với cô anh vẫn không nắm chắc mười phần, cho dù đã kết hôn đáy lòng anh vẫn bất an.
Cô giống như ngọc Lưu Ly huyền ảo, trong suốt và mông lung hại anh có khi nhìn rõ lại đôi lúc lại cảm thấy mơ hồ.
Vẫn luôn biết, kết hôn là anh nói, yêu là anh nói, sợ cô đơn là anh nói, tất cả đều là anh nói. Cô đồng ý, cũng chỉ là đồng ý rồi nói theo anh mà thôi.
Đương nhiên anh biết lúc ấy mình có bao nhiêu chủ quan và quả quyết, bởi vì căn bản anh không muốn mình đối mặt với một khả năng khác giống như là nhất thời hôn cô, làm đồng hồ báo thức cho cô khiến cô lầm tưởng mình yêu anh.
Thật sự anh đương nhiên biết cô căn bản không phân biệt được rõ ràng, cô chỉ tự nhận là yêu anh mà thôi!
Em yêu anh, cô nói.
Ông trời, âm thanh kia mới tuyệt diệu làm sao nó như thiên âm, khiến anh muốn nghe thêm vài lần nữa.
Anh mặc kệ nguyên nhân là gì mà lại khiến cho đầu óc cô thất thường tự nhận mình yêu anh, anh chưa bao giờ cho rằng mình có cái gì đáng giá để cô yêu, tuy nhiên cô có nói nguyên nhân rõ ràng, chính anh lại hiểu được mình không tốt đẹp như trong tưởng tượng của cô, nhưng anh lại hèn hạ không bỏ qua cơ hội lần này, anh khiến cô cho rằng anh là người trong mộng của cô, anh nắm chặt lấy nó dụ dỗ cô kết hôn với anh.
Anh cho rằng mình có thời gian cả đời dù sao thì họ đã kết hôn, đúng không? Cô cũng đồng ý, một ngày nào đó cô sẽ yêu anh là yêu mà không phải đồng ý, là yêu chân chính chứ không phải ngộ nhận.
Anh rất sợ mấy cô, cô lại dễ dàng buông ấyy như vậy....
"Anh không hối hận!" Anh kéo cô lại, nóng giận nói: "Không có!"
Cô nhìn anh trong mắt còn vương nước mắt, "Em cũng không có."
Anh cảm thấy căng thẳng, kéo côvào trong ngực, giận dữ hỏi: "Vì sao chúng ta lại cãi nhau về vẫn đề này?"
Cô không vùng vẫy cũng không trả lời, chỉ vùi mặt vào ngực anh.
"Không thể cứ như vậy sao? Chúng ta đang rất tốt không phải sao?"
Cô ở trong lòng anh, ấp úng nói: "Có lẽ vì em quá tham lam, em không chỉ hy vọng mình hạnh phúc mà còn hy vọng anh hạnh phúc, thật sự hạnh phúc."
Cổ họng anh nghẹn lại, thật sự không biết nói gì, thật lâu sau mới mở miệng: "Anh rất hạnh phúc."
Cô im lặng một lúc khàn giọng nói: "Khi hạnh phúc đến sẽ rất khó từ bỏ!"
Anh cứng đờ, cơ bắp toàn thân buộc chặt. "Đừng làm bộ không cần, những lời này là anh nói với em." Cô nhìn anh, nói khẽ: "Em không muốn anh có tiếc nuối, trở về thăm ông ấy, không cần để lại tiếc nuối, nếu không sẽ hối hận cả đời, đến chết cũng không quên."
Bên ngoài cửa sổ xe cộ vẫn đông nghịt. Đồng hồ trên tường báo hai giờ, ba giờ, bốn giờ cuối cùng là chín giờ tối.
Trong tiệm cà phê, yên lặng dị thường. Bình thường ông chủ luôn dính lấy bà chủ nhưng hôm nay mỗi người một góc, nếu không có chuyện quan trọng hai người sẽ không nói chuyện với nhau. Phần lớn thời gian đều nhìn thấy ông chủ tức giận trợn mắt nhìn vẻ mặt bình tĩnh của bà chủ.
Không hiểu sao hôm nay tiệm không đông khách, mọi người đều không chịu nổi không khí kỳ lạ giữa hai người, cho dù dùng cơm cũng vội vã ăn cho xong liền đứng lên ra về, không ai dám ở lại.
Thật tốt quá! Bắt đầu từ giữa trưa cô không nói chuyện với anh thậm chí xem như anh vô hình! Nhìn vẻ mặt an nhàn cúi đầu đọc tiểu thuyết của Bạch Vân, khóe mắt Khấu Thiên Ngang lại bắt đầu giật giật, anh bắt mình thu hồi tầm mắt, nhưng chồng tạp chí trước mắt sớm bị anh trừng muốn rách nát, anh lại cảm thấy phiền cho nên không đến ba phút sau anh ngẩng đầu nhìn người đang ngồi ở góc uống cà phê, ăn bánh bích-quy, ưu nhàn tự tại lật từng trang


XtGem Forum catalog