pacman, rainbows, and roller s

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Vợ Yêu Dịu Dàng Đến Điểm Danh

Vợ Yêu Dịu Dàng Đến Điểm Danh

Tác giả: Hắc Khiết Minh

Ngày cập nhật: 03:26 22/12/2015

Lượt xem: 134774

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/774 lượt.

ời này, hình như ngày nào ông cũng đi dạo trên bờ cát này, vì lễ phép nên lúc nào gặp ông ấy cô cũng gật đầu mỉm cười, xem như chào hỏi. Dù sao những người khác sẽ chủ động lên tiếng chào hỏi lại, cô cũng đã quen nhưng chỉ có ông lão này không gọi cô lấy một lầm thậm chí cả một cái mỉm cười cũng không cho cô.
Chẳng qua giờ phút này, ông không chỉ không cười đáp lại mà khuôn mặt tràn đầy sự thống khổ, một tay ôm lấy ngực hình như muốn đứng mà đứng không nổi, Bạch Vân hơi sửng sốt, không suy nghĩ nhiều, lập tức đi đến đỡ ông.
"Ông có khỏe không?"
Hình như ông ấy muốn hất tay của cô ra nhưng lại không hất được.
Cô biết ông ấy nghe không hiểu, nhưng vẫn không nhin được nói: "Con không phải người xấu, ông có muốn ngồi xuống trước hay không?"
Ông ấy không từ chối có lẽ không có sức lực từ chối, Bạch Vân xem như là ông đã đồng ý, đưa ông đến chỗ cao mà sóng không ập vô được để ông ngồi xuống, lại đưa mũ rơm của mình cho ông, sau đó ngẩng đầu nhìn bốn phía, muốn tìm người giúp đỡ, nhưng bây giờ đang trong giờ làm việc, nơi này lại quá hẻo lánh, trên bờ cát không có một ai.
Cô thấy thế cũng ngồi xuống lấy nước khoáng trong giỏ mây đưa cho ông.
Ông ấy lắc lắc đầu, một tay vẫn xoa xoa ngực?
Bị bệnh tim sao?
Cô thấy trên trán ông toàn mồ hôi lạnh, lại lấy khăn giấy ra lau mồ hôi cho ông, tay ông run rẩy lấy một lọ thuốc trong túi quần ra nhưng không mở được, Bạch Vân vội vàng đưa tay ra giúp ông mở nó ra, cô không biết ông uống mấy viên nên đổ ra ba viên nhưng ông chỉ lấy một viên.
Sau khi uống thuốc xong, tuy vẫn còn đổ mồ hôi nhưng vẻ mặt đã bớt đau đớn.
"Ông có muốn gọi điện tìm người đến đón ông?" Bạch Vân lấy điện thoại ra ý bảo ông nên gọi cho người nhà.
Ông nhíu mày hừ hừ một tiếng.
" Không cần sao?" Bạch Vân mỉm cười, thấy tình trạng của ông đã tốt hơn cũng không miễn cưỡng ông, chỉ ngồi bên cạnh ông.
Hình như ông thích có người nhìn mình nên mặt ông vẫn nhăn lại, cho nên cô quay đầu nhìn về phía mặt biển, tuy biết rằng ông không hiểu mình nói gì nhưng cô vẫn nói: "Bờ biển này rất đẹp đúng không? Con có một người bạn ở đây, không biết trước kia anh ấy có đến đây dạo chơi không nữa..."
Nhìn về phía ông, thấy ông không còn đau như trước nữa, cô thở nhẹ một hơi, tiếp tục nói: "Kỳ thật, ông hơi giống anh ấy, hoặc nên nói là anh ấy lớn lên giống ông, dù sao ông cũng lớn tuổi hơn anh ấy, hay cũng có thể anh ấy có quan hệ với ông."
Ông ấy nhìn cô, nhưng vẫn im lặng.
Nhìn sống biển từ từ dâng lên, Bạch Vân hít sâu, lẩm bẩm nói: "Trên thực tế, không lâu trước đây con kết hôn với anh ấy. Anh ấy không thường nói về chuyện của bản thân, mãi cho đến gần đây con mới biêt anh ấy đã sống ở nơi này rất nhiều năm."
Bạch Vân vuốt ve nhẫn cưới trên ngón giáp út, tim đập nhanh và loạn nhịp. "Có nhiều lúc con sẽ nghĩ, tại sao anh ấy lại cưới con? Tính tình con có hơi kỳ cục, bộ dáng cũng không phải quá xinh đẹp..."
Ông lão ho hai tiếng, Bạch Vân quay đầu: "Người có khỏe không?"
Ông ấy nhíu mày, nhưng vẫn ngồi thẳng lưng, một tay vẫn xoa xoa ngực còn một tay thì cầm cây gậy dặt ở dưới đất lên, hình như ngực không còn đau, nhưng ông cũng không có ý muốn đứng lên rời đi.
Cô hơi hoài nghi ông cậy mạnh làm ra vẻ không có vệc gì, cho nên Bạch Vân vẫn tiếp tục ngồi, lấy quả táo to trong giỏ ra, lại lấy một con dao ra gọt vỏ táo, sau đó cắt nhỏ ra đưa cho ông một miếng, "APPLE?"
"NO."
Giọng trầm thấp của ông vang lên, trên mặt không có cảm xúc gì, chẳng qua con người màu lam kia cũng không lộ ra vẻ không vui, Bạch Vân nhếch miệng cười, tự mình ăn lấy.
"Thật ra cho đến bây giờ, con vẫn không thể tin được rằng mình đã lập gia đình rồi." Ăn hết một miếng táo lại cắt một miếng khác bỏ vào miệng, nhìn Thái Bình Dương lấp lánh phía trước, lẩm bẩm nói: "Mỗi sáng tỉnh lại, phát hiện bên cạnh mình có thêm một người đàn ông, rồi sau đó mới nhớ mình đã kết hôn, hơn nữa mình cũng rất yêu người đàn ông đó, cái cảm giác ấy thật là lạ..."
Cô lại im lặng ăn hết miếng táo, chìm đắm trong suy nghĩ của mình.
Liếc nhìn cô gái Phương Đông bỗng nhiên im lặng, ông lão nhíu mày, phát hiện mới phơi nắng một chút mà khuôn mặt nhỏ nanh thanh tú đã đỏ rực.
Ông cởi mũ rơm mà cô đã đội giúp ông ra, đội lại lên đầu cô.
Đột nhiên thấy râm mát, cô hồi phục tinh thần, quay đầu lại khẽ mỉm cười với ông, "Ông thấy tốt hơn rồi chứ?"
Ông lão im lặng không nói, nhìn cô, hình như đang suy nghĩ gì đó.
"A, con lại quên ông nghe không hiểu tiếng Trung." Bạch Vân cười khẽ một tiếng, vuốt lọn tóc bị gió thổi loạn ra sau tai, "Kỳ quái. không biết tại sao con lại nói với ông những chuyện này? Có thể chắc tại ông nghe không hiểu chăng, Thật là không được mà, chắc canh ông sẽ nghĩ tại sao người phụ nữ này lại nói nhiều như vậy, bình thường con không có như vậy."
Trong mắt ông hiện lên ý cười, vẻ mặt cũng dịu xuống.
Bạch Vân bỏ vỏ và hạt táo vào trong túi ni-lon đã chuẩn bị trước đó, sau lại lấy khăn giấy ra lau sạch dao cắt trái cây, cười nói: "May là ông không có chuyện gì, nếu không ông không