Tác giả: Hắc Khiết Minh
Ngày cập nhật: 03:26 22/12/2015
Lượt xem: 134782
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/782 lượt.
ếp.
Sau khi anh bật đèn, Bạch Vân há hốc mồm, nơi này giống như phòng bếp chính của khác sạn.
"Em muốn ăn gì? Anh làm cho em ăn."
Nháy mắt mấy cái, đột nhiên toát ra một câu: "Dê nướng nguyên con."
Khấu Thiên Ngang ngẩn ra, sau đó gãi gãi cằm, xoay người mở tủ lạnh ra tìm kiếm: "Để anh kiếm đã, anh nhớ Phổ Âu có lấy một con."
Thấy anh còn muốn tìm, Bạch Vân bật cười, vội vàng đưa tay ngăn cản anh. "Em nói đùa thôi, nếu như anh làm thật thì em cũng không ăn hết, sandwich là được rồi."
"Anh biết." Anh cười hôn lên trán cô, "Sandwich đủ không? Thêm một món canh hải sản đặc biệt được không?"
"Ừ!" Cô gật đầu mỉm cười, đi cà nhắc đến hôn lại mũi anh, "Sandwich để em làm đi, anh nấu canh là tốt rồi."
"OK."
Thế là hai người phân công công việc, bận rộn trong nhà bếp.
Không lâu sau, sandwich được đặt trên bàn, canh cũng được múc vào chén, Khấu Thiên Ngang lấy thức ăn của chó cho Kỳ Tháp, nó đợi anh làm xong mọi thứ rồi mới đến ăn.
Ngồi ở bên cạnh bàn, Bạch Vân cắn một miếng sandwich, rồi nhìn anh hỏi: "Vừa rồi anh nhắc đến Phổ Âu, đó là ai?"
"Đầu bếp ở đây." Khấu Thiên Ngang ngồi xuống đối diện cô.
"Trước đây anh nhắc đến có người bạn là đầu bếp, không phải là ông ấy chứ?"
"Ừ."Khấu Thiên Ngang cười cười, "Khi mới đến đây, anh phải cố gắng để bắt kịp tiến độ học tập ở trường, nên thường học bài đến nửa đêm, ông ấy đều nấu đữa đêm cho anh, ông ấy đã lớn tuổi, anh ngại vì sợ ông phiền nên anh đã chủ động nhờ ông ấy dạy anh."
Bạch Vân uống một thìa canh, thỏa mãn thở dài.
"Có ngon không?" Anh giống như mở miệng đòi thưởng.
"Không nên nói nhảm." Bạch Vân lấy tay chống má, buồn cười: "Nếu em mập, đều là lỗi của anh."
"Em quá gầy". Anh múc một thìa canh đưa đến bên môi cô, "Mập lên mới tốt."
Bạch Vân uống xong, cũng múc một thìa cho anh, "Này, em mới không cần một mình mình mập."
Anh cười uống hết, lại múc cho cho một thìa, Bạch Vân đáp lễ anh, hai người cứ như vậy anh một thìa, em một thìa, ngọt ngọt ngào ngào cười đùa uống hết canh, không chú ý đến cánh cửa phòng bếp kia bị người khác mở ra, lại nhẹ nhàng đóng lại.
Đứng ngoài hành lang, là Phổ Âu có mái tóc hoa râm, vui mừng cười lắc đầu một cái, ông còn tưởng rằng ai lại trễ như vậy rồi mà còn chạy đến phòng bếp, nên sớm biết rằng chính là thằng nhóc này.
Chỉ là, thật lâu rồi không nhìn thấy thằng nhóc này cười vui vẻ như vậy.
Trong phòng bếp lại truyền đến tiếng cười nói, lão Phổ Âu mỉm cười, không quấy rầy họ, chỉ xoay người trở về phòng của mình.
....
"Mình đói bụng rồi."
Ánh nắng ban mai chiếu vào phòng, chợt nghe thấy câu này, Bạch Vân không kịp phản ứng, cô mở đôi mắt buồn ngủ, nhìn người trước mặt, trong vài giây đầu óc cô không có cách nào hoạt động.
"Em cũng vậy."
Lại nghe một câu như thế, Bạch Vân quay đầu, nhìn thấy một người khác.
Cô nheo mắt lại, hoài nghi mình nhìn lầm, sau đó quay đầu lại, người kia vẫn đứng ở đó, cô há mồm muốn nói, sau đó lại ngậm miệng lại, vỗ vỗ ngực Khấu Thiên Ngang, gọi anh dậy.
"Khấu."
"Ừ!" Anh không mở mắt ra, chỉ lẩm bẩm một tiếng.
"Thức dậy đi." Cô đổi sang vỗ nhẹ mặt anh.
"Trời sáng rồi sao?"
"Đúng, nhưng mà..." Cô còn chưa nói hết đã bị anh cắt ngang.
Khấu Thiên Ngang khẽ mở mắt ra, cúi đầu hôn cô, lẩm bẩm nói: "Chào buổi sáng."
"Chào buổi sáng." Bạch Vân đỏ bừng mặt, bởi vì dưới chăn tơ tằm anh bắt đầu dở thói xấu, cô vội vàng giữ tay anh lại. "Khấu, chờ một chút..."
Anh liếm hôn vành tai cô, thì thầm nói: "Tại sao phải chờ?"
"Không phải..." Cô không muốn phát ra tiếng rên rỉ ái muội này, nhưng nghe qua giọng của cô chính xác là như vậy, hại cô muốn đào một cái hố mà chui xuống, vội nói: "Có người..."
"Hả?" Anh nghe không rõ, khẽ cắn cái cổ trắng như tuyết của cô, bàn tay to đặt lên vật tròn trịa mềm mại của cô.
Bạch Vân vừa thẹn thùng vừa lúng túng, vội vàng bắt lấy cái tay còn lại của anh. "Bên cạnh có người."
"Có người?" Anh trừng mắt nhìn, vẫn chưa hoàn toàn tỉnh táo.
"Khụ ừ." Một người đàn ông bên cạnh ho nhẹ hai tiếng.
Một cô gái khác mở miệng nói: "Thật xin lỗi vì đã quấy rầy hai người vận động buổi sáng, nhưng mà tôi thật sự rất đói bụng."
Khấu Thiên Ngang cứng người, lập tức tỉnh ngủ, đột nhiên quay đầu thấy Âu Dương Ninh Ninh và Hawke mỗi người đứng một bên giường, vẻ mặt Hawke cợt nhả, còn Ninh Ninh thì vẻ mặt vô tội.
"Shit!" Anh mắng một câu thô tục, vừa xác định Bạch Vân không có lộ cảnh xuân ra bên ngoài, vừa xoay người lại quát: "Sáng sớm hai người các ngươi chạy đến phòng tôi làm gì?"
"Bọn em..." Hawke mở miệng.
"Đói bụng." Ninh Ninh nói tiếp.
Trán Khấu Thiên Ngang nổi đầy gân xanh, thật sự muốn bóp chết hai tiểu gia hỏa không có đầu óc này, quát: "Cút ra ngoài cho ta!"
"OK, OK..." Hawke thấy anh nổi giận, liền kéo Ninh Ninh ra ngoài.
Ra gần đến cửa Ninh Ninh quay đầu lại, "Bạch Vân, cậu có thể nói với anh ấy động tác nhanh một chút không? Mình thật sự rất đói, anh ấy làm trong mấy phút? Năm phút có đủ không?"
Bạch Vân trừng lớn mắt, sau đó bật cười.
Hawke