Tác giả: Hắc Khiết Minh
Ngày cập nhật: 03:26 22/12/2015
Lượt xem: 134783
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/783 lượt.
hông bây giờ sẽ không lâm vào khốn cảnh này.
Đi đến cuối đường dành cho người đi bộ trong rừng cây, cô cũng thấy vách núi cao kia, nó cao khoảng bằng ngôi nhà hai tầng, một cầu thang ngoằn ngèo vòng qua khu nhà cao cấp, thẳng đến bãi biển.
Tuy hơi xa, nhưng cô có thể thấy anh.
Anh ngồi trên bờ cát, mặt trời bắt đầu ngả về tây, kéo dài bóng của anh, anh vẫn ngồi im không nhúc nhích.
Cô từ từ đi xuống dưới, dùng vành nón che ánh mặt trời chói chang.
Sóng thay phiên nhau đập vào bờ, xa xa vọng lại tiếng chim biển ô u.
Tấm lưng anh cứng đờ, vẫn duy trì im lặng.
"Khấu." Cô lại dịu dàng gọi.
"Tránh ra." Anh kêu lên một tiếng đau đớn, ồm ồm nói: "Đừng để ý đến anh!"
"Chuyện này... không thể nào." Bạch Vân đặt tay lên đầu vai anh, mới biết anh đang run, rất nhỏ, rất đè nén. Cô quỳ xuống phía sau anh, ôm lấy anh, mặt dán sát vào lưng anh, dịu dàng nói: "Những lời này anh nên nói vào tối qua, nói trước khi cưới em, nói trước khi em yêu anh, nói vào lần đầu tiên em gặp anh... còn bây giờ, không còn kịp nữa rồi..."
Anh bắt lấy tay cô, trong nháy mắt cô sợ anh đẩy mình ra, đem cô vứt ra xa ngàn dặm.
Nhưng anh chỉ nắm chặt tay cô, gầm nhẹ: "Anh không phải người giống như em nghĩ, em vẫn không hiểu sao? Anh không phải bạch mã hoàng tử trong tưởng tượng của em!"
"Em không cần bạch mã hoàng tử hoàn mỹ, thứ em muốn chính là một người đàn ông có máu có thịt." Anh nắm tay cô rất đau, nhưng cô lại cảm thấy an lòng, chỉ vì anh không có đẩy cô ra.
"Em không thấy sao? Anh thấy chết không cứu! Anh cũng máu lạnh như ông ấy!" Anh lớn tiếng hét lên.
"Đó là vì ông ấy luôn lừa anh, Alex đã nói tất cả với em rồi." Cảm giác được trên cô tay ẩm ướt, Bạch Vân vì anh mà cảm thấy đau lòng, biết anh khóc, bất giác vành mắt cô cũng hồng.
Tâm trạng quá đau khổ... So với chính cô bị thương còn khó chịu hơn.
"Em là vợ anh, khi chúng ta kết hôn đã thề rằng ở cạnh nhau cả đời, giúp đỡ nhau cả đời. Không cần tự mình trốn đi chữa thương, không cần nên tìm lý do đuổi em đi, cũng không nên chuyện gì cũng một mình chịu đựng..." Bạch Vân cắn môi, giọng khàn khàn nói: "Em biết mình muốn là thứ gì, em không yếu đuối như vậy đâu, chúng ta là vợ chồng hiểu không? Anh có thể khóc trước mặt em, cười trước mặt em, hát sai nhịp trước mặt em..."
Nước mắt chảy xuống, vì nghẹn ngào mà cô không nói được.
Cổ họng nghẹn lời, ngực vì cô mà thắt lại, Khấu Thiên Ngang giống như người chết đuối mà nắm được phao, nắm chặt bàn tay cô đang ôm ngang hông anh, giọng khàn khàn nói: "Anh... không đáng..."
Không đáng? Không đáng cái gì? Không đáng có người yêu thương sao?
Trời ạ... Rốt cuộc anh bị cha của mình làm tổn thương sâu đậm đến mức nào đây?
Bạch Vân chỉ cảm thấy một nỗi tức giận dâng lên, nếu hiện tại lão đầu tử kia phát bệnh tim trước mặt cô, nhất định cô sẽ bổ cho ông ấy một đao, đưa ông ấy lên đường!
"Cái gì gọi là không đáng? Kế tiếp anh muốn nói với em, em yêu anh là đầu tư sai lầm sao?" Cô vừa tức lại vừa đau lòng, rút tay về, tức giận nói: "Em không phải cha anh, em không có tính toán đầu tư để kiếm lời."
Cô rút tay về khiến anh sợ hãi, nghĩ rằng cô bỏ đi, vội vàng xoay người, liền thấy cô ngồi chồm hỗm phía sau anh, hốc mắt phiếm hồng, nước mắt thi nhau rớt xuống.
"Anh không phải..." Trong lòng anh căng thẳng, đưa tay sờ mặt cô, nói: "Anh không có ý đó..."
Bạch Vân nghiêng người về phía trước, bưng lấy mặt anh, tựa trán vào trán anh, rưng rưng, nhẹ giọng nói: "Vậy hãy để cho em yêu anh, anh không thích em cũng không sao, chỉ cần để cho em yêu anh là được rồi.... Đau khổ có thể nói với em, bị thương cũng có thể đến tìm em..."
Làm sao có thể không thích cô? Cô gái giống như cô... làm sao anh lại không thích được cơ chứ?
Duỗi tay ra, Khấu Thiên Ngang gắt gao ôm cô vào lòng, nước mắt nóng như như suối cuồn cuộn chảy ra, thấm ướt quần áo cô.
Ánh hoàng hôn chiếu lên hai người đang ôm nhau làm bóng của họ kéo dài trên bờ cát.
Sóng biển rào rào rung động, một con lại một con, rút lui lại dâng lên...
…
Trời tốt, từng ngôi sao hiện trên bầu trời đêm.
"Cho nên tóc đỏ là em hai Lam Tư, tóc xù là em ba Alex, tóc vàng là em tư Hawke, Adam chính là em năm đúng không?." Bạch Vân dựa vào người anh, dịu dàng khẽ hỏi.
"Đúng." Anh nắm bàn tay bé nhỏ của cô, ôm cô vào trong ngực, nhìn sao trên biển.
Nhìn từng đợt sóng đập vào bờ cát, Bạch Vân lại hỏi: "Em nghe Lâm Tử Kiệt nói, Lam Tư thay lão Bart quản lý công ty, vậy những người khác thì sao?"
"Alex kinh doanh bất động sản, Hawke kinh doanh dây chuyền khách sạn, Adam phụ trách công ty Khoa học Kỹ thuật."
Bạch Vân đưa tay sờ sờ đầu con chó Dubin đang tựa đầu trên đùi Khấu, cô phát hiện loại chó này cực kỳ thông minh, bởi vì hiểu được ý chủ nhân, nó bắt đầu chấp nhận cô, cũng không kêu hoặc sủa khi cô đụng vào nó, chỉ dùng cặp mắt đen to nhìn cô, nhìn nó thật vô tội, không hề giống dáng vẻ hung ác lúc trước.
Bạch Vân nhìn nó, trong đầu nghĩ cũng muốn làm chủ c