Tác giả: KellyKil
Ngày cập nhật: 04:24 22/12/2015
Lượt xem: 1341383
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1383 lượt.
ác buồn nôn kia. Đưa nàng cốc nước, hắn nói:
- Đỡ hơn?
- Ưm...
- Từ lần sau loại sữa đậu nành ra khỏi thực đơn của Tiểu Vy! - Hắn quay ra nói với quản gia Bình.
- Vâng thưa ngài! - Quản gia cúi đầu lễ phép.
- Đến công ty thôi! Anh cùng em đi! - Lãnh Phong đứng dậy, kéo tay nàng đi.
- Mọi người đâu? - Nàng đứng dậy, không quên cầm tập hồ sơ trên bàn.
- Họ đến trước rồi. - Mở cửa xe, hắn đưa nàng vào trong.
Quản gia Bình cùng nhân viên xếp hàng ngoài cổng cung kính cúi đầu, đồng thanh nói:
- Lạc thiếu, phu nhân đi cẩn thận!
CẶP ĐÔI LƯU MANH(2)
Ngồi trong xe thể thao của Lãnh Phong. Nàng lúc vào xe chưa kịp vuốt lại chiếc váy xuống, váy ôm sát đôi lúc di chuyển nàng có phần hơi khó chịu, mà nàng lại đang ngồi xe thể thao lên rất khó chỉnh lại. Cuối cùng không nhịn được quay ra oán giận với hắn:
- Tại sao anh lại đưa cái bộ này cho em?
- Không lẽ em muốn mặc đồ ngủ đi làm sao? - Hắn thản nhiên hỏi lại.
- Ý em... không phải vậy! - Nàng đỏ mặt. Tưởng tượng mình mặc đồ ngủ ôm chiếc máy tính làm việc trong sẽ ngu ngốc đến mức nào.
- Là anh nói. Anh không muốn người anh yêu có danh phận đàng hoàng!
- Ừm.. - Nàng cười. Vậy cũng tốt! Nàng thích vậy.
Ngồi trong phòng họp, mấy nữ thư ký của đối tác luôn ngóng nhìn ở cửa, chờ mong một người đi vào. Còn mấy nam nhân thì cũng vậy, nhưng người chờ mong lại là người khác với đám thư ký.
- Cạch! - Cửa mở, một người bước vào.
Mấy nữ thư ký ngơ ngác nhìn hắn. Hắn mặc một bộ vest đen lịch lãm, ngũ quan tinh tế, đôi mắt hẹp dài, cánh môi mỏng khẽ nhếch lên. Tất thảy thực hoàn mỹ, quá hoàn mỹ khiến đôi phương lu mờ, không định hình được. Mấy nữ thư ký chỉ biết ngẩn ngơ, trạng thái đều hoàn toàn rơi vào trong mộng. Sẽ nhất định có một ngày một trong số họ cướp được hắn.
\" Mới chỉ đính hôn thôi, người con gái kia rồi cũng sẽ bị ta cướp anh khỏi tay!\" Mấy nữ nhân nghĩ.
Lúc này, nam nhân trái lại chán nản. Chỉ có hắn đi vào, nàng đâu rồi?
- Á!!! - Nàng đập nhẹ vào tường, tài liệu trên tay rơi xuống.
Oán hận nhìn nam nhân kia. Ôi! Nàng vốn dĩ có cuộc họp quan trọng. Sao anh ta va phải mình mà không nói lời xin lỗi?
- Này! Anh kia! Anh đi đứng sao vậy?
Bước chân nam nhân đó khựng lại, quay cả người lại nhìn nàng, ngạc nhiên hỏi:
- Tiểu Vy?
- Từ Trí? Sao anh ở đây?
- Anh là đối tác làm ăn ở đây. Em có sao không?
- Em không sao. Giờ em có cuộc họp gấp. Phiền anh nhé! - Nàng cuống quýt gật đầu chào hắn. Chạy vào thang máy bấm lêntầng.
Từ Trí đứng đó, tay cầm tấm danh thiếp có tên nàng. Trên dãy hành lang vắng vẻ, chỉ có hắn đứng đó khẽ nói:
- Xin lỗi Tiểu Vy! Anh lại không thể cầm lòng mình mất rồi! Miệng nói sẽ không quan tâm em nữa nhưng tâm anh lại không hề có câu nói đó..
- Cạch! - Sau khi chỉnh trang lại toàn bộ, nàng hít một hơi, đẩy cửa bước vào.
- Xin lỗi tôi đến muộn!
Đám nam nhân cười tươi rói nhìn nàng. Nàng hôm nay thật đẹp, mái tóc búi lên đơn giản, có vài sợi tóc xòa xuống, rơi trên chiếc cổ trắng nõn gợi cảm. Chân không mang vớ, chỉ đi một đôi giày đen cao gót, tôn lên đôi chân dài thẳng tắp, khuôn mặt không phấn son tạp hóa, phô lên vẻ đẹp tự nhiên. Trước gian nhân ngời ngời như thế này, đám nam nhân chỉ dám nhìn. Bảo bối quý giá vô chủ của đám đàn ông bây giờ sắp trở thành người của nam nhân anh tuấn ngồi ở ghế tổng giám đốc kia.
Hắn từ đầu đến cuối đều nhìn nàng ở đối diện. Bản kế hoạch hắn đều đã xem qua, rất ưng ý hắn. Nàng mới làm cho hắn thời gian ngắn như vậy nhưng xuất sắc hơn thư ký cũ trước rất nhiều. Cơ hồ hắn phát hiện ra một điều: Tiểu Vy ở bên hắn đều ôn nhu như hồ nước, lại rất đáng yêu, còn khi nàng đứng ở trên thương trường kinh doanh lại thành một người rất tài giỏi, thông minh, nhưng thỉnh thoảng lại không giấu nổi bản tính trẻ con, hễ ai chạm vào tâm nàng là lại chu môi khó chịu ngay. Đến đây hắn khẽ cười, thu hút bao ánh nhìn của mọi người trong phòng. Ngay tức hắn lấy lại vẻ nghiêm nghị thường ngày ở công ty nói:
- Tiếp tục đi!
Buổi họp kết thúc, nàng thu dọn đồ đạc ở trên bàn, nhìn hắn ngồi đối diện vẫn cứ nhìn nàng chằm chằm. Có chút ngượng ngùng nói:
- Anh đã nhìn em hơn hai tiếng đồng hồ rồi đấy!
- A! Vậy là Vy Vy có để ý anh! - Hắn cười.
Nàng đỏ mặt nói:
- Em không có! Anh là ngồi đối diện với em. Bất quá lúc em quay xuống sẽ vẫn nhìn thấy anh!
- Vậy ư? - Hắn vẫn cười. Chống cằm nhìn con tiểu thỏ kia vẫn tiếp tục nói dối.
- Anh tính nhìn em cả đêm ở đây sao? - Nàng bỏ giấy tờ vào hộp hủy tư liệu và nói.
- Vậy em muốn anh nhìn em cả đêm ở đâu? - Hắn cười đầy tà ác.
Nàng dĩ nhiên hiểu được. Hắn nói vậy chẳng phải là.... Nàng đỏ mặt, phủ nhận:
- Không có! Em là không hề có ý đấy!
Hắn mỉm cười, từ lúc nàng ở bên hắn cười rất nhiều. Ban đầu không nghĩ đến chuyện cô ngốc này có thể làm mình vui vẻ.
- Đi thôi!
- Đi đâu? - Nàng đi đằng sau hắn, thắc mắc hỏi.
- Đi ăn! Em cho anh một vụ làm ăn lớn như vậy. Phải ăn mừng chứ? - Hắn cười.