Polaroid

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Vợ Yêu, Đừng Chạy Trốn

Vợ Yêu, Đừng Chạy Trốn

Tác giả: KellyKil

Ngày cập nhật: 04:24 22/12/2015

Lượt xem: 1341393

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1393 lượt.

- Nhưng em còn đang mặc đồ công sở. Khó chịu lắm! - Nàng bĩu môi giận hờn.
- Được! Vẫn sớm! Ta cùng đi mua chút đồ! - Hắn hôn nhẹ lên môi nàng nói.
Trong khi đó, ở nhà Lãnh Phong...
Lục Quân đạp cửa, đi vào nói lớn:
- Chúng ta sắp được đi ăn nhà hàng rồi!
Đường Hi nghe thế, vội nhảy mừng lên:
- Em lâu rồi chưa đi ăn nhà hàng. Dịp gì vậy anh?
- Tiểu Vy với Lãnh Phong câu được vụ làm ăn lớn. - Khải Bình cười.
- Gì? Anh ta chẳng phải là vua của giới doanh nghiệp sao? Còn giỏi hơn ba tôi đó! Sao mà còn làm ăn nữa?
- E hèm! Mục đích thực của Lãnh Phong là ngắm Tiểu Vy mặc đồ công sở đứng dẫn dắt đám đối tác. Còn mục đích của chúng ta là được đi ăn nhà hàng miễn phí! - Đường Hi cười.
- Sao hai người này tham ăn quá vậy? - Tiểu An cười, dựa vào thành tủ.
- Đúng rồi đấy! - Khải Bình cũng cười theo, nhìn hai người đang ôm nhau nhảy tưng tưng phía trước.
-------------------------
- Lãnh Phong, có nhất thiết phải mua nhiều vậy không? - Nàng cười thông cảm nhìn vệ sĩ tay xách nách mang một đống túi to nhỏ đi sau nàng và hắn.
- Vừa gọi anh là gì? - Nghe đây, hắn lạnh lùng cao giọng.
- Phong! - Nàng rợn tóc gáy, ngoan ngoãn trả lời hắn, lần sau tốt nhất không nên gọi hắn là Lãnh Phong.
Sau khi nói vệ sĩ đem đồ về, nàng quyết định chọn mặc một chiếc váy xòe màu trắng, tóc buông tự nhiên. Đám nhân viên đứng ngoài cùng bao người trong cửa hàng đều ngước nhìn nàng và hắn. Một người xinh đẹp thuần khiết với bộ váy trắng, một người anh tú, lạnh lùng với bộ vest màu đen. Hai người quả rất đẹp đôi, không thể chê đi đâu được.
- Ây da! Cô bé này thật dễ thương quá đi! - Một vị phu nhân ăn mặc cao sang đi ngang qua, không nhịn được véo lên cái má trắng nõn của nàng cười nói.
Nàng mỉm cười chào hỏi, rồi cùng Lãnh Phong sang quầy hàng bên cạnh.
- Hi hi! Lạc thiếu! Chúng em biết anh sẽ tới mà! - Một vài cô gái chạy đến quây bên hắn, đẩy nàng ra.
Hắn không hề thoải mái khi nàng bị đẩy, không chút lưu tình tự tay thoát ra khỏi đám mê trai kia, lạnh lùng nói:
- Tránh ra!
Hắn đi đến ôm nàng từ đằng sau nói với nàng:
- Vy Vy, em có thể tùy thích!
Một ý kiến nảy ra trong đầu. Nàng cười xấu xa, bắt đầu bước chân hướng phía đông tây loạn xạ, tay chỉ trỏ liên tục hết trái rồi phải. Chưa đầy một tiếng nàng đã dừng lại, nhìn đám nhân viên nữ khuân vác một đống đồ, khuôn mặt tỏ vẻ nặng nhọc khổ sở, trong lòng cười đầy thỏa mãn.( Vy Tỷ chẳng khác gì Phong ca cả! Cười trên nỗi đau của người khác =\"=)
Chưa hết, nàng còn bới loạn lung tung lên, nói rằng không đúng đồ mặc dù cô đã chỉ đúng vào thứ đồ đó. Cứ thấy thứ gì không vừa ý là cô nói không đúng. Đợi đám nhân viên nữ kia thở hổn hển, trán đầy mồ hôi rồi. Nàng đứng lên nói:
- Được rồi! Các cô có thể trả lại về chỗ cũ! Tôi không cần nữa rồi!
- !!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!  






PHONG CA
Ngồi trên bàn làm việc, tâm tình nàng hôm nay rất sảng khoái, tối qua nàng ngủ rất ngon. Nhớ lại vết bầm tím trên tay Lãnh Phong sáng nay, khẽ bật cười. Bàn làm việc của nàng được đặt trong văn phòng của hắn từ khi nàng chuyển đến làm. Công việc của nàng cũng khá nhàn rỗi, chỉ cần đi copy tư liệu cần thiết hoặc duyệt qua vài bản báo cáo, ký tên, pha cà phê cho hắn. Hắn thì nhàn rỗi hơn, vì vậy thường công ty không có hắn đến làm vẫn không sao. Nhưng một khi công ty có vài chuyện trục trặc, đích thân hắn xử lý thì mọi chuyện sẽ lại đâu vào đấy, thậm chí còn tiến bộ hơn. Nàng xét lại, hắn là tổng giám đốc tập đoàn lớn vậy mà rất nhàn rỗi, thỉnh thoảng trục trặc mới tham gia. Hắn lúc trước phải đổ nhiều công sức cho tập đoàn này thì mới nắm vững được chức danh vua của giới danh nhân mà! Rất tài giỏi tất nhiên thuê mướn nhân viên cũng tài giỏi rồi!
Nàng cười, đưa tay lên nhấp một ngụm trà. Nhất thời không để ý người ngồi ở bàn tổng giám đốc kia vẫn đăm đăm nhìn nàng, sắc mặt có phần đen lại. Khẽ nhíu mày, cánh tay của Lãnh Phong có phần đau nhức. Chẳng là đêm qua Tiểu Vy của hắn làm sao tâm tình lại tốt. Từ con mèo ngoan ngoan biến thành người có dáng ngủ độc nhất. Một cước đem bàn chân nhỏ bé đá hắn xuống giường những ba lần liền, hại cho hắn cả đêm không ngủ được, lại còn thêm mấy vết bầm ở cánh tay nữa. Xem ra lần tới này nàng còn ngủ với tư thế như vậy nữa, hắn thề sẽ đem nàng nhốt vào nhà đệm, cho nàng tha hồ đạp mà vẫn rất êm.(\"o_O\"!)
- Vy Vy!
- Vâng? - Nàng tay rời bàn phím, cố nhịn cười nhìn hắn.
- Vâng? - Nàng đứng dậy, nhìn cô ta bình thản đáp.
- Chát!! - Thứ nàng nhận được là một cái tát đau điếng người.
- Cô nghĩ cô là ai mà xen vào cuộc tình của chúng tôi? Cô là kẻ thứ ba đáng ghét! Cô chỉ là một con bé đáng đứng đường thôi! Tôi nói cho cô biết! Anh ta chẳng qua chỉ vớt đại cô thôi! Vài ngày sau anh ta sẽ lại bỏ cô để quay lại với tôi! Cô có tư cách gì chứ? - Liễu An như bị kích động, đứng đó liên tục buông ra những câu chửi thậm tệ.
Khẽ đưa tay quệt môi. Một dòng máu đỏ tươi dính trên tay nàng. Nàng nhìn Liễu An, giọng có chút