Polly po-cket

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Vợ Yêu, Đừng Chạy Trốn

Vợ Yêu, Đừng Chạy Trốn

Tác giả: KellyKil

Ngày cập nhật: 04:24 22/12/2015

Lượt xem: 1341404

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1404 lượt.

giây, nếu cô không nói ai bảo cô làm việc này thì tôi sẽ cho nổ súng ngay lập tức. Tôi không ngại giết cả đứa bé đâu! Kể cả là thật! - Lãnh Phong nhếch mép cười lạnh.
Thấy Lãnh Phong chĩa súng về mình. Sắc mặt Diệp Hàn trắng bệch không chút huyết sắc.
- Hay có lẽ chưa đủ đối với cô?
Ngay lập tức, tất cả nhân viên ở sảnh đều rút súng ra chĩa về phía Diệp Hàn, nam nữ đều có. Lạc thị vốn là thế lực hùng mạnh nhất, nơi này làm ăn cả thế giới bên ngoài lẫn thế giới ngầm. Tất thảy nhân viên ở đây đều được bảo vệ kỹ càng, ít nhất cũng phải qua đợt huấn luyện, sẽ không ngại gì nếu có chuyện nhân viên ở đây mang súng trong người. Chuyện này vốn chỉ có Tiểu Vy là ngoại lệ lúc nàng làm thư ký riêng của hắn.
- Tôi... - Diệp Hàn lắp bắp, xung quanh đều là súng chĩa về phía cô. Có nên khai ra anh ta?
- Cô còn 2 giây!
Diệp Hàn lắc đầu, nỗi sợ hãi dâng lên tột độ.
- 1 giây!
- Đó là Từ Trí! - Diệp Hàn ôm đầu ngồi phịch xuống đất, cả người run lên.
- Xin đừng giết tôi!
- Đáng tiếc! Cô đã sai khi chấp nhận lời giúp đỡ của Từ Trí! Chắc hắn vừa mới tỉnh lại! - Lãnh Phong cất súng, ánh mắt lạnh lùng nhìn cô.
- Đày cô ta ra hầm mỏ ngoài đảo! - Bỏ lại một câu, hắn lấy áo khoác bước ra ngoài sảnh.
Nhân viên cũng cất súng đi, quay trở lại làm công việc của mình.
- Hầm mỏ ngoài đảo? - Diệp Hàn vẫn chưa hết sợ hãi, giọng nói run run hỏi Khải Bình.
- Nếu cô không muốn bị đày ra đó thì tốt nhất nên tự tử đi! Ở ngoài đó thà chết còn tốt hơn! - Khải Bình nói. Ở ngoài đó vốn chẳng có thức ăn, đảo hoang vu nằm giữa biển không bóng người. Lãnh Phong từ trước tới giờ luôn đày những kẻ phản bội Lạc thị ra đó đào hầm, một tuần sẽ đưa người gửi thức ăn đến một lần. Những kẻ ở đó đều sống trên đảo chưa được ba ngày đã chết. Nên bây giờ hễ ai bị đi đày đều tự tử trước khi đi. Sống ở đó, thà chết còn sướng gấp vạn lần.
---------------------
- Bạch tiểu thư! Xin cô hãy dừng bước!
- Tôi coi như người dưng! Các anh cứ về đi! Tôi sẽ không hại gì đến gia sản chủ của các anh đâu! - Tiểu Vy đi đằng trước, giọng nói tỏ vẻ khá khó chịu.
- Chúng tôi có nhiệm vụ bảo vệ cô! Ngài Lạc..
- Đứng đó! - Nàng xoay người lại, chĩa súng về hai tên vệ sĩ.
Tên vệ sĩ dường như không sợ, vẫn tiếp tục bước gần về phía nàng:
- Chúng tôi biết tiểu thư sẽ không bắn!
- Vậy sao? - Nàng cười lạnh, giơ tay tiếp khẩu súng thứ hai chĩa vào đầu mình.
- Tôi đã từng chết một lần! Không phải sao?
Hai tên vệ sĩ vội đứng yên, ánh mắt cảnh giác nhìn khẩu súng đang chĩa vào đầu nàng.
- Bạch tiểu thư! Xin tiểu thư hãy thả súng xuống!
Nàng bỏ qua lời nói này, vẫn lùi xuống vài bước, đôi tay vẫn lăm lăm khẩu súng.
- Brừm!! - Bỗng một chiếc xe Ferrari màu đen bóng xuất hiện.
- Tạm biệt!
Tiểu Vy thấy xe dừng hẳn, vội mở cửa ngồi vào. Không nhìn lại liền nói với người cầm lái đạp ga.
- Bạch tiểu thư! - Vệ sĩ vội rút súng, liên tục xả đạn vào chiếc xe đang phóng đi kia.
- Xe chống đạn. - Một tên vệ sĩ cất súng nói.
Lãnh Phong đang trên đường lái xe, nghe thấy chuông điện thoại liền nhấc máy.
- Ngài Lạc! Chúng tôi mất dấu tiểu thư rồi!
- Rầm!! - Hắn đập tay lái, sắc mặt đanh lại.
- Bạch Tiểu Vy! Em lại chạy khỏi tôi?
------
- Tiểu thư! Giờ ta đi đâu? - A Thần ngồi trong xe hỏi nàng.
- Lái đến khu cao cấp nhà hắn. Nhanh lên chút! - Tiểu Vy dựa vào cửa sổ, ánh mắt có chút mệt mỏi.
A Thần thấy vậy cũng không hỏi nàng thêm. Hắn bỗng nghe được điện thoại nàng, nói có chuyện cần hắn gấp. Nàng là chỉ khi muốn rời đi ở ẩn mới đến tìm hắn. Chẳng lẽ Lãnh Phong làm gì nàng?
Nàng nhìn xa xăm. Mệt mỏi! Chính là cảm giác này! Rất mệt mỏi! Nàng không muốn sẽ như thế này nữa. Hắn đường đường là một nam nhân tuấn mỹ, thành đạt, bên người hắn có bao nhiêu nữ nhân, tất thảy sẽ có bấy nhiêu nữ nhân đến tìm chuyện với nàng. Thực không muốn nữa!
- Alô! Tiểu Vy, con có chuyện gì không? - Đầu bên kia điện thoại có giọng nói của Bạch Đỗ cha nàng vang lên.
- Ba, con muốn giải trừ hôn ước! Con thật mệt mỏi!
Bạch Đỗ im lặng. Ông sớm biết nàng sẽ gọi điện yêu cầu ông điều này. Từng ngày như vậy, bao nhiêu tin đồn tai tiếng vang lên, ông cũng không nỡ để con gái mình đau khổ.
- Nếu con muốn như vậy, ba sẽ đồng ý!
Tiểu Vy cười nhẹ
- Cảm ơn ba! Cho con lời chào gửi thăm mẹ!
- Tiểu thư, đến đây thôi! - A Thần phanh lại, đỗ xe cách khu nhà hắn một dãy tòa nhà.
- Tôi sẽ ra nhanh! - Nàng đóng cửa xe, hai tay vẫn cầm khẩu súng bước về phía nhà hắn.
- Bạch tiểu thư? - Bảo vệ thấy nàng về một mình bỗng rất ngạc nhiên.
- Mở cửa! - Tiểu Vy cầm súng hướng phía bảo vệ ra lệnh.
Sau một hồi ở trong phòng, nàng thu dọn đồ của mình, bỏ lại tất cả đồ của hắn đưa cho nàng và điện thoại, máy tính. Đồ của nàng chỉ vừa một chiếc va li cỡ nhỡ, cũng vì vậy mà nàng hành động nhanh hơn.
- Bạch tiểu thư? - Nhân viên dưới ga ra thấy nàng đi xuống, tay cầm khẩu súng bỗng ngạc nhiên.
- Đi vào! - Tiểu Vy lấy chìa khóa xe chiếc Aventador của mình vội rời đi.
A Thần ngồi trong xe, thấy chiếc xe màu v