Tác giả: KellyKil
Ngày cập nhật: 04:24 22/12/2015
Lượt xem: 1341469
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 10.00/10/1469 lượt.
mẩn. Nam nhân này mặc một bộ vest đen lịch lãm, làn da màu đồng khỏe mạnh. Khuôn mặt tuấn mỹ, đôi mắt sâu, hẹp dài tuyệt đẹp, chiếc mũi cao tinh tế thẳng tắp, cánh môi lạnh bạc hút hồn. Nhìn qua cũng biết nam nhân này có quyền thế lớn cỡ nào. Hoan Kiều choáng váng, hoàn toàn quên mất anh ta là ai.
- Tiểu Vy, đến cậu đó! - Hoan Kiều nở nụ cười tươi rói đi đến bên quầy, huých huých tay của nàng.
- Được rồi! - Nàng thở dài, cầm quyển sổ nhỏ và cây bút đứng lên.
Hắn ngồi ở bàn, ánh mắt thâm trầm quan sát người con gái nhỏ nhắn đang đứng ở quầy. Nàng mặc bộ đồng phục màu hồng nhạt tuyệt đẹp tôn lên làn da trắng nõn cùng đường cong hoàn hảo của nàng, mái tóc thả dài tuyệt đẹp làm hắn mới nhìn đã muốn chạm vào.
Hai tháng qua, thời gian này đã làm hắn bao nhiêu thống khổ, đau đớn. Hắn nhớ nàng, thực sự rất nhớ nàng, cái cảm giác này đã dày vò hắn không ít sau bao nhiêu ngày qua.
Tiểu Vy đi đến bên bàn, ánh mắt bình thản như hồ nước vẫn chăm chú nhìn vào cuốn sổ nhỏ trên tay nói:
- Quý khách dùng gì ạ?
Phát hiện ánh mắt nàng không hề nhìn mình, Lãnh Phong có chút thất vọng. Hắn dựa cả người vào ghế, giọng nói thâm trầm vang lên:
- Một ly cà phê đen!
Mi tâm nàng có chút giật giật, nàng nhớ hắn lúc đi cùng nàng vào quán cà phê luôn gọi cà phê đen, hơn nữa giọng nói của hắn với khách này rất giống. Lắc đầu nhẹ. Sẽ không có chuyện hắn đến tìm nàng đâu. Tuyệt đối không!
- Còn gì không ạ?
- Cho tôi một chiếc bánh kem vị socola! - Hắn ánh mắt chứa đầy dục vọng nhìn nàng. Nếu như hắn chỉ gọi cà phê không, tất nhiên cô gái vừa rồi sẽ mang ra cho hắn mà không phải là nàng. Hắn muốn cho nàng biết sự tồn tại của hắn. Ít nhất không phải bây giờ.
- Vâng! Sẽ có ngay!
- Ding! - Tiểu Vy đi đến quầy, bấm chuông rồi lấy tờ giấy gọi món kẹp vào giá.
Hắn vắt chéo chân, ánh mắt chứa dục vọng ngày một mãnh liệt. Nhìn nàng ngồi ở quầy đọc báo, hận không thể đem nàng ôm vào lòng mang trở về.
Cửa mở, một cậu nhóc ngoại quốc chạy vào, nhìn khuôn mặt có vẻ rất đẹp trai, nhưng vẫn mang một phong thái ngỗ nghịch, lạnh lùng. Cậu bé chạy vào nói lớn:
- Dì Vy!
Tiểu Vy giật mình xoay ghế lại. Thấy Jimmy chạy vào liền cười:
- Có chuyện gì vậy Jimmy?
- Dì đồng ý chứ? - Jimmy hớt hải chạy vào hỏi nàng một câu.
Lãnh Phong nhíu mày. Đồng ý chuyện gì? Rốt cuộc thằng nhóc đó là ai?
Tiểu Vy như hiểu chuyện. Gật đầu cười.
- Đây nè! Dì đeo vào đi! - Thấy nhóc con đưa một chiếc nhẫn kim cương cho nàng, rồi bằng tốc độ thật nhanh chạy vào núp dưới quầy.
Nàng lắc đầu cười. Đưa tay đeo chiếc nhẫn kim cương vào tay, đứng dậy phủi một ít bụi ở
váy, nhìn nàng lúc này trông thật xinh đẹp.
Từ bên ngoài, một nam nhân ngoại quốc đi vào. Hắn khá bảnh trai, nhìn có nét hơi giống với cậu nhóc kia, dang tay ôm nàng vào lòng nói:
- Vy, anh rất nhớ em!
VY, ANH YÊU EM
Tiểu Vy đứng thẳng người, nhìn thấy Daniel tay cầm bó hoa đi vào, đôi tay nhỏ bé khẽ đưa lên vén mái tóc dài qua tai, ánh mắt nghi hoặc như nói với anh: \"Lần này là chuyện gì?\"
Daniel thấy nàng như vậy, khóe miệng bỗng giật giật hai cái. Nàng hiểu ý, nở một nụ cười ngọt ngào hiếm có:
- Daniel, anh đã đến?
Lãnh Phong ánh mắt băng lãnh nhìn nam nhân ngoại quốc kia. Hắn là ai? Sao lại tỏ vẻ thân mật với nàng như vậy?
- Rầm! - Chiếc cửa đóng lại, nàng mới rời khỏi lòng ôm của Daniel.
Anh thấy nàng vùng ra, trong lòng có chút tiếc nuối.
- Em ổn chứ?
- Tất nhiên! Anh nên rành mạch với mấy nữ nhân của mình đi! - Nàng cười nhẹ, tháo chiếc nhẫn kim cương ra đưa cho anh.
- Thật ra, em giữ nó cũng được mà! - Daniel gãi đầu cười.
- Khỏi, anh mệt quá à! - Nàng chu môi, đấm vào cánh tay hắn.
- Hai người sao lâu quá đi, ngồi dưới quầy mỏi chân muốn chết! - Jimmy nhảy ra nói.
Tiểu Vy phì cười. Hai anh em nhà họ thật là giống nhau mà! Sinh ra đã có cái tiếng đào hoa, phá phách rồi.
- Thôi về đi! Em còn làm việc nữa! - Nàng cầm chiếc khăn màu hồng xua tay.
- Vậy! Khi nào rảnh anh mời em đi ăn nhé?
- Được mà! - Tiểu Vy trả lời bâng quơ, nghe tiếng đóng cửa mới tiếp tục làm việc của mình.
Nàng thấy người đàn ông ngồi cạnh cửa sổ kia đã xong, tay cầm quyển sổ ghi chép ra đến trước mặt hắn, giọng nói trong trẻo vang lên:
- Quý khách, tổng cộng của anh là...
Tiểu Vy chưa dứt câu đã bị một bàn tay to lớn kéo xuống ngồi vào lòng nam nhân đó.
- Vy Vy... - Lãnh Phong giọng nói có chút khàn khàn.
- Là anh? - Nàng cả kinh. Sao hắn lại ở đây?
- Anh đến đây làm gì? - Nàng giọng nói lạnh lùng, nhưng sâu trong lòng vẫn cảm thấy rất vui vẻ. Nhìn hắn có vẻ tiều tụy hơn trước, rốt cuộc hai tháng qua hắn đã làm gì?
Lãnh Phong trầm luân, bàn tay to lớn định chạm vào khuôn mặt nhỏ nhắn của nàng.
Tiểu Vy xoay mặt đi, khuôn mặt không chút biểu cảm tránh đi bàn tay hắn. Cùng hắn một lần nữa, chính là nàng lại thêm đau khổ.
Bàn tay hắn rơi giữa không trung, thậm chí hắn còn không cảm nhận được hơi ấm từ cơ thể nàng, buông tay xuống,