Tác giả: Úy Không
Ngày cập nhật: 03:50 22/12/2015
Lượt xem: 134672
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/672 lượt.
làm lá chắn, cho nên mới có gan trêu chọc ông chủ: “Boss Trịnh, anh có cần ngọt ngào đến vậy không? Ngay cả lúc nghỉ trưa cũng đến hẹn hò với La Phi nha!”
Mặt của Trịnh Thiên Dã không có biểu cảm gì, nhưng vẫn không cảm thấy không vui vì lời nói này, chỉ gật đầu, rồi nhìn La Phi, rồi thầm nhếch miệng cười, sau đó rời khỏi.
La Phi quay trở về chỗ ngồi, thở ra một hơi thật mạnh, Bậy bạ, thật quá bậy mà! Quả thật là còn bậy hơn cả chuyện gặp quỷ yêu. Cô cũng bắt đầu nghi ngờ mình có phải ký ức kia có gì sai lệch không, trên thực tế, cô vẫn luôn âm thầm đau khổ yêu thầm Trịnh Thiên Dã, theo lô-gích bây giờ thì, tình nhân trở thành thân thuộc.
Shit!
Đến lúc tan ca, La Phi âm thầm ôm đồ của mình, rồi chào từ từ biệt công việc mình đã làm hơn hai năm, Đương nhiên, điều quan trọng đó là, cô đã hoàn toàn thoát khỏi Trịnh Thiên Dã một cách kỳ diệu.
Cô sợ Trịnh Thiên Dã thật rồi, tự kỷ, tự kiêu, tự cho mình là đúng, hoàn toàn chìm đắm trong nhận thức của biết từ đâu đến của mình, còn bậy bạ cho rằng cô yêu thầm anh ta, đã vậy còn cho rằng mình long ân vĩ đại mà ban ơn cho cô, sủng hạnh cô, thậm chí còn công bố cho mọi người biết.
Thái độ ôn hòa của cô dành cho anh ta mà nói quả thực bị anh ta xem nhẹ, cho dù cô đánh cô chửi anh ta đi nữa, thì với anh ta mà nói, chẳng qua đều là cô đang giở tính gắt gỏng cáu kỉnh với anh ta mà thôi.
Báo Ứng Của Người Xưa
***
Bởi vì Trịnh Thiên Dã đã biết địa chỉ nhà La Phi nên hai ngày trước, cô đã trả phòng, rồi dùng tốc độ nhanh nhất để dọn sang nhà mới.
Ngày hôm sau, cô trực tiếp gọi điện thoại cho trưởng phòng nhân sự để xin từ chức. Trưởng phòng nhân sự vừa ngạc nhiên vừa sợ hãi, bởi vì chị ta biết quan hệ giữa cô và Trịnh Thiên Dã nên ở trong điện thoại do dự hỏi cô có cẩn thương lượng với boss Trịnh trước không.
La Phi hùng hồn từ chối qua điện thoại. Bà đây không có chút quan hệ nào với Trịnh Thiên Dã nhá. Thôi được rồi, cô nói tiền bồi thường hợp đồng đã được chuyển khoản vào, sau đó dứt khoát ngắt điện thoại.
Trước giờ chưa bao giờ ngông nghênh lớn lối như vậy, đúng là sướng cực kỳ!
Trưởng phòng nhân sự là người rất sáng suốt, đã làm việc ở Hằng Thiên rất nhiều năm, sau khi ngắt điện thoại thì vòng tay sau gáy trầm ngâm: lẽ nào boss và La Phi đã cãi nhau? Không, nghe người bên bộ phận vẽ kỹ thuật nói chuyến du lịch này hai người gắn bó như keo sơn, khiến mọi người cực kỳ ngưỡng mộ mà?
Bất luận thế nào, La Phi là người của đại boss, chị ta chưa nhận được thông báo từ phòng tổng giám đốc mà là trực tiếp nghe La Phi xin từ chức, lại là qua điện thoại, chắc chắn là không ổn.
Nghĩ thế, chị ta lập tức chạy lên lầu báo cáo với Trịnh Thiên Dã.
Khi chị ta gõ cửa bước vào thì Trịnh Thiên Dã đang ngắm nghía điện thoại và cười ngây ngô, giống như là người đang rơi vào bể tình vậy. Trưởng phòng nhân sự quanh năm chỉ nhìn thấy vẻ mặt điển trai nhưng lạnh lùng của anh, chưa từng thấy vẻ mặt… ngu si này cho nên lập tức rùng mình, rồi nhẹ nhàng tằng hắng vài tiếng. “Tổng giám đốc, tôi có chuyện muốn báo cáo với anh!”
Trịnh Thiên Dã hoàn hồn lại, ánh mắt lưu luyến rời khỏi màn hình điện thoại, sa sầm mặt hỏi: “Chuyện gì?”
“Chuyện này… La Phi gọi điện thoại xin từ chức, anh biết chưa?”
Chân mày Trịnh Thiên Dã hơi nhíu lại. “Từ chức? Khi nào vậy?”
“Vừa rồi mới gọi điện thoại tới, nói là đã chuyển tiền bồi thường hợp đồng qua rồi.”
Trịnh Thiên Dã vốn đang suy nghĩ xem La Phi lại giở tính cáu kỉnh gì nữa đây, nhưng nghe được câu này thì mới cảm thấy nghiêm trọng, chân mày càng nhíu chặt lại, một lát sau, trầm ngâm nói: “Tôi biết rồi, chị ra ngoài đi.”
Sau khi trưởng phòng nhân sự ra ngoài, anh lập tức cầm điện thoại lên, gọi vào số của La Phi. Màn hình hiện lên bức ảnh hai người chụp chung trên bờ biển hôm trước.
Số máy quý khách vừa gọi tạm thời không liên lạc được…
Giọng nữ dịu dàng vang lên trong phòng làm việc rộng lớn mười mấy lần.
Lửa giận của Trịnh Thiên Dã từ từ bốc lên, anh đập mạnh điện thoại xuống bàn, suy tư một lát rồi cầm áo vest lên, ra khỏi phòng làm việc.
Anh lái xe thẳng đến nhà trọ của La Phi, nhưng khi xuống xe, đến trước cửa nhà trọ thì thấy cửa mở toang, hai người trẻ tuổi đang chuyển đồ đạc vào trong phòng.
Anh không khỏi cau mày lại, kéo một người hỏi: “Các người đang làm gì vậy?”
“Chuyển nhà!”
“Chuyển nhà? Anh nói người ở nhà này trước kia đã dọn đi rồi sao?”
“Đúng vậy, chúng tôi vừa chuyển tới.”
Trịnh Thiên Dã nghiến răng, lầm bầm mắng một câu: “Nhỏ chết tiệt, rốt cuộc em đang làm gì đây?”
Hai người trẻ tuổi kia nhìn cái người đột nhiên trở nên lạnh như đóng băng này, chẳng hiểu đầu cua tai nheo ra sao, rồi sợ hãi nấp vào trong phòng, len lén đóng cửa lại.
Tin đại boss của Hằng Thiên bị thất tình được lan truyền đi với tốc tộ chóng mặt. Thật ra muốn biết tin tức này thì cũng rất đơn giản. La Phi tự nhiên từ chức, lửa giận của Trịnh Thiên Dã gần như lan từ trên xuống dưới, cả Hằng Thiên to lớn đều nơm nớp lo sợ.
Thật ra tính tình của Trịnh Thiên Dã trước nay đã chẳ