Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Vọng Tưởng Cuồng

Vọng Tưởng Cuồng

Tác giả: Úy Không

Ngày cập nhật: 03:50 22/12/2015

Lượt xem: 134782

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/782 lượt.

, sức khỏe cũng không được tốt lắm, không có khả năng bảo vệ nó cả đời. Nếu có ngày người làm cha này nhắm mắt ra đi, Thiên Dã vẫn cứ như thế, đắm chìm trong ảo tưởng, không khống chế được cảm xúc, chỉ sợ ứng phó không nổi với đám người rình rập họ Trịnh như hổ rình mồi.”
Ông rất có kỹ năng nói chuyện, khiến La Phi chưa kịp có ác cảm với việc làm tự tung tự tác của ông, đã cảm thông cho nỗi khổ của người làm cha, có lẽ “dùng tình cảm để đả động, dùng lý lẽ để thuyết phục đối phương” chính là cái dạng này.
Thấy La Phi dao động, Trịnh Gia Thăng nói tiếp: “Chú đã sắp xếp bác sĩ tâm lý rồi, nhưng trong lòng Thiên Dã trước giờ luôn bài xích điều trị. Chỉ hy vọng con có thể chú ý ngôn hành cử chỉ của nó hằng ngày, nói lại tình hình với bác sĩ, cũng nghe theo chỉ dẫn của bác sĩ, giúp Thiên Dã hồi phục. Nhiều nhất cũng chỉ nửa năm thôi, cả nhà chú sẽ vô cùng cảm kích con.”
Nói xong, ông thật sự cúi đầu với La Phi.
Động tác này thật sự khiến La Phi hoảng sợ. Không nói Trịnh Gia Thăng là nhân vật thế nào, chỉ cần tính đến chuyện ông là bậc trưởng bối lớn hơn cô 30 tuổi, cô cũng cảm thấy tổn thọ.
La Phi vừa xấu hổ vừa nóng lòng, cuối cùng im lặng thật lâu mới không cam lòng nói: “Được, con đồng ý với chú.” Nói xong hình như nhớ tới gì đó liền bổ sung, “Nhưng chú về nhất định phải khuyên Trịnh Thiên Dã một chút, đêm nay anh ấy bực bội là bởi vì cảm thấy bản thân mới 25 tuổi, không thể chấp nhận sự thật mình đã 30, còn nói cái gì mà 30 rồi, không thể lạc hậu hơn người khác, muốn lập tức kết hôn sinh con, còn đòi ngày mai dẫn con đi đăng ký ngay. Đây không phải là điên ư?”
Nói xong cảm thấy mình dùng từ không ổn lắm, anh ta vốn dĩ là tên thần kinh mà.
Quả nhiên, biểu hiện trên mặt Trịnh Gia Thăng khẽ biến, không phải tức giận vì cách dùng từ của La Phi, mà là bị chính con trai mình mang lại. Lại lần nữa cảm thán sự thất trách của người làm cha, Trịnh Thiên Dã đã thành bất bình thường đến vậy, hiển nhiên không phải là chuyện ngày một ngày hai, mà người làm cha như ông luôn luôn ở chung lại không phát hiện được gì.
Xin lỗi vì đăng trễ, do máy tính ở nhà mình bị hư nên hôm qua không làm được hix






Không Thể Thoát Thân
***
La Phỉ kéo cái vali, gục đầu quay trở lại chỗ ở, tuỳ ý lấy quần áo ra để vào ngăn tủ. Cô nhìn căn phòng bị mình biến thành một đống hỗn độn trước khi rời đi, nhất thời rối như tơ vò, vô cùng lo lắng, lại vừa cảm thấy chán nản. Hết sức buồn bực, cũng lười đi thu dọn, nhào lên trên giường, nằm xuống ngủ liền, hận không thể ngủ thẳng đến khi trời đất mờ mịt, vô tận, không bao giờ phải đối mặt với cái đồ phá hoại cuộc sống này.
Vì trong tư tưởng thầm có ý này, La Phi thật sự ngủ như chết, ngày hôm sau nghe được tiếng động trong phòng mới từ từ tỉnh lại.
Mới vừa lấy đồng hồ ra xem giờ thì Trịnh Thiên Dã hoảng sợ vội vã chạy vào, chỉ thấy vẻ mặt của người này thật khẩn trương, nhìn cô, lao tới thật mạnh, ôm chầm lấy cô vừa mới ngồi dậy, hỏi: “Làm anh sợ muốn chết, em không bị chuyện gì là tốt rồi!”
Nói xong thì vén chăn nhảy xuống giường, cấp tốc chạy vào toilet.
Trịnh Thiên Dã bất mãn đuổi theo cô ở đằng sau, đứng ở cửa nhà tắm, chen tay vào cửa, mở miệng nói: “Buổi sáng trước khi lại đây, anh đã nói chuyện kết hôn với người nhà.”
Tay La Phi không kềm chế được run lên, kem đánh răng được nặn trên bàn chải bị rớt xuống bồn rửa mặt, đành phải run rẩy bắt đầu nặn lại một lần nữa.
Trịnh Thiên Dã tiếp tục: “Ba anh đề nghị chúng ta không cần gấp như vậy, sắp tới ở tập đoàn sẽ có mấy dự án lớn, đàn ông cần phải lấy sự nghiệp làm trọng, trong tạm thời không nên gấp gáp kết hôn. Anh suy nghĩ lại, cảm thấy rằng ông ấy nói có lý, cho nên trước hết chúng ta hoãn hoãn lại chuyện kết hôn đi.”
Ai sẽ kết hôn với anh, bệnh thần kinh!
La Phi “à” một tiếng không rõ ràng, tựa như là chuyện không liên quan đến mình, hì hục đánh răng. Trịnh Thiên Dã im lặng một lát, chân mày bỗng nhiên nhướng lên, tỉnh bơ đi đến, đứng dán sát vào sau lưng cô.
Động tác lặng yên không một tiếng động này của anh ta đã doạ La Phi nhảy dựng, thiếu chút nữa là bị sặc nước đang ngậm trong miệng, vội vã qua loa đánh răng cho xong, bỏ cái ly xuống, xoay người cả giận nói: “Anh làm cái gì vậy?”
Mặt Trịnh Thiên Dã không chút thay đồi, chỉ có hơi híp mắt nhìn cô, như là đang suy nghĩ, sau đó nâng tay nắm lấy cằm của cô, nói: “Em không vui à?”
“Đương nhiên em không vui, anh đột nhiên đứng ở sau lưng em, khiến em sợ tới mức thiếu chút nữa là nuốt xuống một miệng đầy bọt.” Giọng điệu của La Phi mất kiên nhẫn.
Nhưng Trịnh Thiên Dã giống như là không có nghe thấy lời nói của cô, tiếp tục nói: “Anh nói đám cưới của chúng ta sẽ hoãn chậm lại, em không vui?”
La Phi hết sửng sốt, mới phản ứng lại lời nói của anh ta, nhất thời kích động muốn đập đầu vào tường. Anh ta không nổi điên lôi kéo cô đi kết hôn là cô đã vui mừng muốn khóc, làm sao lại không vui, quả thật là rất vui mừng.
Nhưng mà cô biết cô làm sao mà phản bác lại lờ


Ring ring