The Soda Pop

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Vọng Tưởng Cuồng

Vọng Tưởng Cuồng

Tác giả: Úy Không

Ngày cập nhật: 03:50 22/12/2015

Lượt xem: 134774

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/774 lượt.

, nhưng cô vẫn chú ý đến anh, sau khi nghe chú Lý trả lời xong, lông mày đang nhíu chặt của Trịnh Thiên Dã đột nhiên giãn ra, còn tươi cười mang theo chút đắc ý hiện trên hai gò má.
Anh quay đầu lại, đột ngột ôm cô vào trong lòng, giống như đang chúc mừng chuyện gì đó, hôn hai cái lên má cô, nói: “Xem ra, hai kẻ mà anh ghét sống cũng chẳng ra sao! Cũng coi như tin tốt trong đống tin xấu.”
La Phi chán ghét đẩy tay anh ra: “Anh đang nói gì vậy?”
“À, lúc nãy quên nói cho em biết một tin xấu. Có hai kẻ anh ghét nhất mới vừa trở về nước, làm cho tâm trạng anh có chút tồi tệ. Nhưng mà, nghe nói hai kẻ đó sống cũng chẳng ra sao, coi như cũng làm anh vui vẻ được chút! Đợi về đến nhà, anh với em thân thiết một chút, cho bọn họ tức chơi.”
La Phi không biết hai kẻ anh đang nói là ai, nhưng nếu là nhà họ Trịnh, thì nói sao họ cũng là người nhà bọn họ. Cô có quan hệ không rõ ràng với nhà họ Trịnh, còn Trịnh Gia Thăng và Trương Cẩm Hoa nửa đường trở thành vợ chồng, một gia đình như thế này, tất nhiên cũng có chút phức tạp, hình như La Phi có nghe nói Trương Cẩm Hoa có một người con trai đang sống ở nước ngoài, nhưng trước giờ chưa hề nghe Trịnh Thiên Dã nhắc đến người em trai này, nhưng cũng không nghe nói gia đình này có chuyện lục đục gì, tất cả người lớn trong nhà đều coi Trịnh Thiên Dã là bảo bối quý hiếm, mặc dù sự yêu thương này làm cho La Phi không thích, nhưng mọi người trong nhà này thoạt nhìn cũng có được sự hòa hợp hiếm thấy.
Có lẽ Trịnh Thiên Dã lại nghĩ đến chuyện gì đó, nói tiếp: “Hai kẻ đó, một người là chị họ anh, một người là con trai của viện trưởng Trương. Nói tóm lại đó là những kẻ rất đáng ghét, em cớ phớt lờ bọn họ là được.”
Xì! Còn có kẻ đáng ghét hơn cả anh sao?
Đương nhiên, câu này La Phi chỉ có thể oán thán nói thầm trong lòng mà thôi.
Về đến nhà họ Trịnh, Trịnh Thiên Dã vừa xuống xe liền nắm lấy tay của La Phi, cố ý vẽ nên một hình ảnh đôi vợ chồng son đang mặn nồng. Mặc dù vẻ mặt của La Phi không phối hợp lắm, nhưng hành động lúc đó cũng chỉ có thể đi theo anh.
Vừa bước vào cửa, Trịnh Thiên Dã liền cất cao giọng gọi: “Tụi con về rồi.”
Có vài người đang ngồi trên ghế sofa quay lưng về phía cô, cũng đồng thời quay người lại. Bà cụ nhà họ Trịnh là người đáp lại đầu tiên, dặn dọ người làm dọn dẹp phòng, rồi nói: “Ây, cháu trai và cháu dâu về rồi. Mau rót nước cho hai đứa đi, đừng để bọn nhỏ khát .”
Trịnh Thiên Dã kéo La Phi đi vòng qua rồi ngồi xuống ghế sofa, mỉm cười với bà cụ, rồi quay đầu nhìn người phụ nữ trẻ tuổi ngồi kế bên bà, hiên ngang ngẩng đầu lên giở giọng mỉa mai: “Mèo mập, nghe nói chị bị người đàn ông của mình bỏ nên mới ỉu xìu quay về nước à.”
Lúc này La Phi mới chú ý, ngoài người lớn nhà họ Trịnh ra, còn có một người phụ nữ lạ ngồi trên ghế sofa, mặt mày có vài nét giống Trịnh Thiên Dã, tuổi tác không lớn lắm, nhưng rất đẹp nha. Nghĩ ra đây chắc là người chị họ bị Trịnh Thiên Dã ghét rồi.
Trịnh Thiên Dã vừa dứt lời, nụ cười trên môi của người phụ nữ đó hơi biến đổi, ngược lại người lớn ngồi ở bên cạnh có chút không tự nhiên. Bà cụ cất tiếng: “Người ngoại quốc có gì tốt chứ, Trạch Thi quay về là chuyện tốt rồi.”
“Đúng ạ, bà nội nói đúng, người ngoại nhàm chán lắm. Cuộc sống và văn hóa ở nước ngoài khác hẳn với nước mình. Cho nên cháu ly hôn rồi. Mà đính chính lại một chút, là cháu ép anh ta ly dị nha.” Người phụ nữ xinh đẹp kia vừa nói vừa cười, nói xong quay qua nhìn La Phi, vươn tay, chìa ngón tay dài ra, không e dè gì mà chỉ về phía Trịnh Thiên Dã: “Em là bạn gái của tên này sao? Đáng thương thật! Sao lại xui xẻo để nó thích em vậy? Đúng rồi, chị tên là Trịnh Trạch Thi, là chị họ của tên kia.”
Quả nhiên! Chính là…………… Trịnh Trạch Thi sao? Khó trách Trịnh Thiên Dã gọi cô ấy là mèo mập, nghe tên có vẻ giống Trịnh Tắc Sĩ [1'>.
“Cái gì mà xui xẻ bị tôi thích chứ? Phi Phi yêu thầm tôi hai năm đó nhé, biết chưa hả?”
Trịnh Trạch Thi cười nhạo: “Không biết!”
Trịnh Thiên Dã kiêu căng hừ một tiếng: “Một người phụ nữ ly hôn như chị thì biết gì đến tình yêu đẹp đẽ của chúng tôi chứ.”
Không chỉ Trịnh Trạch Thi, mà ngay cả La Phi cũng run rẩy khắp người.
Nhưng mà, hiển nhiên Trịnh Trạch Thi chẳng coi lời nói của anh ra gì, sau khi làm hành động muốn nôn mửa xong, liền kéo La Phi nói: “Mặc dù chị rất ghét cái tên này, nhưng niệm tình chị và nó có nửa huyết thống, chị vẫn tặng cho em dâu tương lai một món quà, thuận tiện cảm ơn em đã có tinh thần dũng cảm hy sinh thân mình, chị là người hiểu em hơn ai hết, em đã phải chịu đựng tên này như thế nào, đây quả là chuyện chẳng dễ dàng chút nào.”
Có lẽ người lớn trong gia đình đã quen cách nói chuyện đối chọi gay gắt của hai người này, cho nên khi hai kẻ này giương đao múa kiếm, cũng chẳng có ai đứng ra ngăn, ngược lại còn ngồi cười hùa theo.
Mặt Trịnh Thiên Dã sắp trở nên xanh lè, kéo La Phi về bên mình: “Ai thèm quan tâm những thứ thối tha của chị.”
Trịnh Trạch Thi cũng mặc kệ anh, ngẩng đầu nhìn căn phòng trên lầu, cất cao tiếng gọi: “Tử Chính à, em lấy đồ xong chưa?”
“Xuống ng