Tác giả: Úy Không
Ngày cập nhật: 03:50 22/12/2015
Lượt xem: 134747
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/747 lượt.
ha hả, kéo tay La Phi nói. “Bà nội, ba nói cũng đúng, đợi hoàn thành mấy dự án trong nửa năm tới rồi con sẽ kết hôn với Phi Phi.”
La Phi biết những lời Trịnh Gia Thăng vừa nói là để ám chỉ cho cô hãy an tâm, trong nửa năm nay sẽ không bị ép gả cho tên bệnh thần kinh Trịnh Thiên Dã.
Bà nội anh cũng gật đầu. “Biết rồi biết rồi, mấy người trẻ tuổi các con cứ tận hưởng thế giới của hai người trước khi kết hôn đi, thật ra bà cũng không gấp.”
“Cảm ơn nội!” Trịnh Thiên Dã cười tươi rồi kéo La Phi đi ra ngoài.
“Hả? Sao không ở trong nhà?”
Trịnh Thiên Dã vừa đi vừa nói. “Tuần sau Phi Phi phải bắt đầu công việc mới, con phải huấn luyện cho cô ấy.”
“Cái thằng này, có vợ là không ngó ngàng gì tới bà nội nữa.”
***
Về tới nhà, La Phi mới biết chữ huấn luyện của anh là có ý gì.
Hai người tắm rửa xong, La Phi vốn tưởng anh sẽ tra tấn mình một chặp rồi đi ngủ, nhưng vừa nằm xuống giường thì đã bị anh kéo dậy.
Cô tưởng anh lại muốn làm chuyện đó. Nói ra thì thuốc mà Trịnh Trạch Thi đưa đã uống được vài ngày rồi mà ham muốn của anh vẫn không giảm chút nào.
Cô hơi bực mình hỏi. “Anh không thể nghỉ một ngày được hả?”
Nhưng lần này La Phi đã nói oan cho Trịnh Thiên Dã rồi. Anh kéo cô dậy, hoàn toàn với một trái tim trong sáng, chuẩn bị nói chuyện với cô một cách đơn thuần.
Có điều, bị cô hỏi như vậy, lại nhìn thấy cô mặc áo ngủ, mệt mỏi biếng nhác, vẻ mặt uể oải thì lập tức cảm thấy người nóng lên.
May mà anh còn có chút tự chủ, ý chí chiến thắng được thân thể. thời gian không nhiều lắm, anh phải lập tức huấn luyện cho La Phi mới được. Vì thế, anh lộ ra vẻ mặt nghiêm túc. “Anh là loại người vừa lên giường là chỉ biết làm chuyện đó thôi sao?”
Đương nhiên rồi! La Phi thầm oán, nhưng ngoài mặt vẫn đợi anh nói tiếp.
“Anh muốn nói chuyện nghiêm túc với em.”
“Chuyện nghiêm túc?” La Phi nghi hoặc. Một người bệnh thần kinh như anh thì có chuyện gì mà nghiêm túc.
“Ừ.” Trịnh Thiên Dã gật đầu. “trước kia anh đã nói trước khi em điều qua tổ dự án của Quách Tử Chính thì phải huấn luyện cho em trước.”
La Phi càng lấy làm lạ. “Em vào tổ dự án của Quách Tử Chính, có tập huấn thì cũng là người trong tổ làm. Hơn nữa anh ấy chuyên về mảng thiết kế, anh có thể tập huấn cái gì?”
Mặt Trịnh Thiên Dã sa sầm lại. “Tuy anh không học kiến trúc nhưng anh ở Hắng Thiên bao nhiêu năm nay, thực hiện biết bao dự án, em dám nói anh không hiểu hả?”
Đương nhiên La Phi sẽ không tranh cãi với anh. Thấy hai mắt anh sáng ngời, cô biết là nếu anh chưa thực hiện được việc anh gọi là huấn luyện thì chắc chắn sẽ không cho cô ngủ nên gật đầu. “Được rồi, em nghe anh nói đây.”
Trịnh Thiên Dã im lặng một lúc rồi tằng hắng, nghiêm túc lên tiếng. “Chú ý ba điều.”
“Ừ.” La Phi ngoan ngoãn gật đầu.
“Thứ nhất, bất cứ lúc nào cũng không thể làm việc một mình với Quách Tử Chính.”
…..
“Thứ hai, khi làm việc, phải giữ khoảng cách hơn 1 met với Quách Tử Chính.”
…..
“Thứ ba, tuyệt đối không được nói chuyện ngoài công việc với Quách Tử Chính.”
…
La Phi há hốc mồm nhìn vẻ mặt nghiêm túc của anh, xác định anh không nói chơi thì trong đầu cô trống không một lát, rồi đột nhiên nhớ tới chuyện gì đó. “Đúng rồi, hôm nay anh đã uống vitamin mà em mua cho anh chưa?”
Trịnh Thiên Dã bị cô hỏi đột ngột như vậy thì hơi ngẩn ra nhưng cũng gật đầu. “Uống hồi sáng rồi.”
“Là thế này, gần đây trời vào thu, thời gian hơi khô hanh, bổ sung thêm vitamin sẽ tốt cho cơ thể. Hôm nay anh uống thêm một viên đi, em đi lấy cho anh.”
Trịnh Thiên Dã lập tức kéo cô lại, mặt có vẻ không được vui. “Em còn chưa đồng ý với những điều phải chú ý anh vừa nói.”
La Phi biết một khi anh đã phát bệnh thì sẽ không chịu thôi. Nếu thông minh một chút thì lẽ ra cô nên gật đầu đồng ý ngay mới phải. Nhưng tính cô thật thà, biết mình không thể thực hiện được những yêu cầu vô lý ấy. Cho dù bây giờ có gạt anh nhưng dù sao thì cô và Quách Tử Chính cùng làm chung một chỗ, ai biết khi nào anh sẽ nổi hứng đến thăm dò tình hình, lỡ như thấy cô và Quách Tử Chính hơi thân thiết chút xíu thì nói không chừng còn cho cô cái tội ngoại tình, cắm sừng anh.
La Phi liếc anh một cái, quay người lại nói. “Cho dù anh không nói thì em cũng sẽ giữ khoảng cách với Quách Tử Chính. nhưng bọn em là người bình thường, khi giao tiếp với nhau không thể cứ tuân theo vài quy tắc cứng nhắc được.”
Ý sâu xa là anh không phải người bình thường.
Đương nhiên, người bất bình thường như Trịnh Thiên Dã sẽ không nghe ra được hàm ý của cô. Nghe cô trả lời như thế thì chỉ thấy bất mãn, hết sức bất mãn.
Mặt anh lập tức sa sầm. “Làm thế rất khó sao? Mỗi ngày, trừ em ra thì anh không có tiếp xúc với cô gái nào khác hết. Ngay cả những người trong phòng thư ký anh cũng chẳng nói với họ vài câu.”
Đó là bởi vì ngày nào anh cũng ôm bộ mặt đen sì ấy nên mấy cô trong phòng thư ký vừa thấy đã sợ, ai còn dám nói chuyện với anh?
La Phi nghĩ thế nhưng vẫn nhẹ nhàng nói. “Thế này đi, tuy em không dám bảo đảm nhưng em sẽ cố gắng làm theo yêu cầu của anh, nếu anh cảm thấy khô