Tác giả: Úy Không
Ngày cập nhật: 03:50 22/12/2015
Lượt xem: 134743
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/743 lượt.
ng hài lòng thì em sẽ sửa đổi theo ý anh.”
“Thế mới phải chứ!” Trịnh Thiên Dã lập tức lộ vẻ vui mừng và hài lòng. anh ôm mặt La Phi hôn liên tục. “Anh thích nhất là em ngoan ngoãn nghe lời anh.”
La Phi liếc một cái xem thường, lặng lẽ bấm đốt ngón tay, chỉ còn bốn tháng nữa thôi, hy vọng là có thể yên ổn qua ngày. Nghĩ thế, cô hôi né tay anh ra, xuống giường tìm ‘vitamin’ tới, bưng cho anh ly nước. “Trời rất khô, uống thêm vitamin để bổ sung thêm dưỡng chất.”
Trịnh Thiên Dã cầm lấy viên thuốc với vẻ không thích, ngửa đầu uống thuốc với nước. “Mùi vị của vitamin này y hệt như thuốc vậy, từ nhỏ anh đã thấy ghét, nếu không vì cái này là em mua cho anh thì anh đã sớm ném đi.” Dừng một chút, anh bỗng nhớ tới việc gì đó. “Đúng rồi, em có uống không? Em cũng phải giữ sức khỏe thật tốt, đến chừng đó sinh con thì ít khổ hơn.”
Tim La Phi như lạ bị sét đánh qua vậy, không trên mặt cô vẫn hết sức bình tĩnh, à một tiếng. “Đương nhiên là em uống rồi.”
Có điều hình như thuốc này không được hiểu quả cho lắm. Hai người tắt đèn nằm trên giường không bao lâu thì Trịnh Thiên Dã đã bắt đầu cởi quần áo, vừa cởi vừa lẩm bẩm. “Em nói rất đúng, vào thu rồi nên trời khô nóng quá.”
“Anh làm gì vậy? Làm gì vậy hả?” La Phi tức giận đẩy bàn tay đang cởi quần áo của cô ra. “Chẳng phải anh nói hôm nay không làm sao?”
“Anh có nói thế đâu? Anh chỉ nói là lúc ấy không làm.” Trịnh Thiên Dã lại bắt đầu giở trò lật lọng.
La Phi cảm giác được phía sau hơi cứng cứng, cô hít sâu một hơi, muốn hiểu thêm về bệnh tình của anh nên liền quay người lại, đối mặt với anh trong bóng tối, cố gắng bình tĩnh lại, hỏi. “Được rồi, em hỏi anh chuyện này, có phải anh thường… thường… hưng phấn thế này không?”
Trịnh Thiên Dã ôm cô, trong khi cô hỏi thì anh đã cởi sạch quần áo của cô, vừa hôn lên ngực cô vừa cười hì hì. “Anh ở bên cạnh em thì mới thấy hưng phấn.”
La Phi bị anh trêu chọc nên người không thoải mái lắm, cô nghiến răng nói. “Em hỏi nghiêm túc đó.”
“Anh cũng trả lời rất nghiêm túc.”
Say Rượu Nổi Điên
“Anh từ từ…” Cảm giác được Trịnh Thiên Dã nóng lòng xông vào người cô, La Phi vừa giãy giụa vừa đẩy anh, “Anh nghe em nói đã.”
Trịnh Thiên Dã bất mãn ngừng động tác: “Rốt cục em muốn nói gì?”
“Anh nghĩ lại xem, mỗi ngày anh nổi hứng khoảng mấy lần? Có phải trước kia cũng như vậy hay không? Hay là bây giờ nghiêm trọng hơn?”
“Em nói lung tung gì vậy, nếu anh không nổi hứng thì tới lượt em bức rứt đó.” Hai tay Trịnh Thiên Dã nâng mặt cô, áp mạnh vào, liếm láp, thoáng rời ra chút khoảng cách, phà hơi nóng nói khàn khan và nhỏ, “Trước kia đúng là anh không dễ nổi hứng chút nào, nhưng sau khi ở bên em, ngày nào em cũng nổi hứng, một khi chạm vào em liền nổi hứng, nhưng mà anh không muốn em mệt mỏi quá, nên thường xuyên chịu đựng. Em rất có cảm giác thành tựu phải không? Nhìn nè, hiện giờ anh nổi hứng đến nhịn không nổi nữa, mau mau để anh đi vào đi.”
Sự thật chứng minh, nhiều năm về sau, Quách Tử Chính vẫn luôn tạo cho người ta một cảm giác thân thiết, không chút đề phòng.
Quách Tử Chính chỉ vừa vào hằng thiên có một hai tuần nhưng mười mấy người trong tổ dự án đều đã bị anh thu phục. Khi mọi người nói chuyện riêng với nhau, ai nấy đều khen không dứt lời vị giám đốc từ trên trời rơi xuống này. Nhân tiện so sánh anh và Trịnh Thiên Dã thì càng cảm thấy sếp Quách đúng là một vị lãnh đạo ngàn năm có một, tốt hơn Trịnh bạo chúa kia gấp trăm lần.
không, một ngàn lần.
La Phi cũng cảm thấy như vậy. Nhất là chỉ mới có hai ba ngày, dưới sự hướng dẫn của Quách Tử Chính, cô đã tìm thấy phương pháp làm việc đúng đắn.
Hơn nữa, trong công việc, Quách Tử Chính hết sức nghiêm túc, làm việc chừng mực, công tư phân minh. Mỗi lần thảo luận chuyện gì thì đều có bốn người trở lên, hoàn toàn không hề có chuyện ở một mình với La Phi như Trịnh Thiên Dã lo lắng.
Trịnh Thiên Dã tức tối mấy ngày trời, mấy ngày liên tiếp đều tập kích bất ngờ nhưng bất luận là buổi sáng, buổi trưa hay buổi tối tăng ca, mỗi lần âm thầm đến lầu 17 thì đều nhìn thấy Quách Tử Chính và La Phi ai làm việc nấy, một người ngồi trong phòng làm việc của mình, một người thì ngồi bên ngoài với mấy người khác.
Khó khăn lắm mới thấy hai người ngồi chung một phòng, nhưng là sáu bảy người cùng ngồi chung ở phòng làm việc lớn bên ngoài mở cuộc họp. Giữa Quách Tử Chính và La Phi cách mấy người, ai nấy đều chăm chú làm việc.
Mấy người đang họp tuy biết quan hệ giữa Trịnh Thiên Dã và La Phi nhưng trừ Quách Tử Chính và La Phi thầm biết ra thì không ái biết mấy ngày nay, boss Trịnh cứ liên tục xuất hiện ở lầu 17 là có ý gì?
Lúc này đã qua giờ tan ca, những đồng nghiệp cùng tham gia cuộc họp đều là nhân tố chủ lực của dự án, trải qua năm ngày nay bọn họ đều đã quen với việc Trịnh Thiên Dã tới đây giám sát một ngày mấy lần. Mấy đồng nghiệp đang ngồi lịch sự chào Trịnh Thiên Dã xong thì đợi anh nhanh chóng bước đi như những lần trước, sau đó bọn họ tiếp tục họp.
không ngờ lần này Trịn